Trời cao có mắt
2024-02-18 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi cũng hay theo má đi chùa những lúc còn nhỏ, rồi chẳng biết từ lúc nào tôi thấy rất thích được đến chùa. Ở đó có sự trang nghiêm, có sự tĩnh lặng, ở đó nhắc người ta về những điều thánh thiện của cuộc đời, và cũng ở đó tôi luôn luôn thấy lòng mình bình yên hơn, an toàn hơn.
***
Mọi người nghe câu này chắc sẽ biết ngay tôi muốn viết về vấn đề gì. Đúng vậy, hôm nay tôi muốn viết về tâm linh, là thế giới tâm linh mà mọi người hay thường nói hay thường nghe thấy. Mà rất nhiều năm gần đây thì từ vựng này, là tâm linh đã là một từ cửa miệng quen thuộc của rất nhiều người, thậm chí người ta còn tổ chức những tour du lịch tâm linh. Tôi muốn viết về một thế giới của sự tôn kính, của sự thờ cúng, của sự tín ngưỡng, của những điều huyền bí và bí ẩn mà ngay cả nền khoa học hiện đại tiến bộ nhất cũng chẳng thể tìm ra được những điều bí mật ấy.
Là tâm linh.
Trong khuôn khổ bài viết nhỏ này, tôi muốn viết về hai đạo nổi tiếng nhất mà người ta thường theo nhất, là đạo phật và đạo thiên chúa giáo. Tôi còn biết có nhiều đạo khác tồn tại nữa nhưng tôi không rành, và nói thật là những hiểu biết và kiến thức của tôi về tâm linh cũng rất hạn chế. Tôi muốn nhắc lại với mọi người câu nói ấy, là trời cao có mắt, một câu nói đã trở thành câu cửa miệng quen thuộc được truyền trong khắp nhân gian từ rất lâu rồi. Từ đời này qua đời khác, để khi có một sự việc một câu chuyện hay một cảnh đời nào đó có một kết thúc hợp với lòng người hợp với lẽ phải thì người ta hay thốt lên như vậy, là trời cao có mắt. Hoặc ngược lại thì người ta lại kêu lên, ông trời ơi sao ông không có mắt, sao ông không ngó xuống mà coi.

Tôi là một người theo đạo phật, tôi không chủ động chọn đạo cho mình, là tôi theo đạo phật là theo với truyền thống gia đình ba má tôi. Tôi được ba má dẫn lên chùa và quy y từ nhỏ, nghĩa là tôi có được pháp danh, là tôi đã là con của nhà phật, má tôi nói vậy đó nên tôi biết vậy. Rồi tôi được má tôi rèn cho việc ăn chay, cứ một tháng là tôi ăn chay bốn ngày. Là ngày mười bốn và ngày mười lăm mà người ta hay gọi là ngày rằm, và ngày ba mươi và mồng một, nếu tháng nào thiếu thì tôi ăn vào ngày hai chín, là tính theo lịch âm của mỗi tháng đó. Tôi thích ăn chay, thật sự như vậy, tôi thấy ăn chay thì việc nấu ăn được nhẹ nhàng và sạch sẽ hơn, vì chỉ ăn toàn rau củ chứ không có thịt cá. Rồi càng lúc càng lớn lên tôi thấy người ta đã chế biến nhiều món chay đa dạng và phong phú hơn. Người ta bắt chước của những món ăn mặn như phở, như bún bò, như bánh canh, mà toàn là những thực phẩm nấu chay nên ăn vừa ngon vừa thích mắt lắm. Tôi cũng hay theo má đi chùa những lúc còn nhỏ, rồi chẳng biết từ lúc nào tôi thấy rất thích được đến chùa. Ở đó có sự trang nghiêm, có sự tĩnh lặng, ở đó nhắc người ta về những điều thánh thiện của cuộc đời, và cũng ở đó tôi luôn luôn thấy lòng mình bình yên hơn, an toàn hơn.
Những lúc lớn lên và có gia đình riêng, tôi vẫn giữ nguyên truyền thống đó của ba má đã hướng cho tôi, là ăn chay một tháng bốn ngày. Và những lúc rảnh là bất cứ lúc nào tôi vẫn đến chùa, mà phải do ông xã tôi chở đi chứ gần như tôi không đi một mình. Một năm có hai lần là tôi luôn có mặt ở chùa, đó là vào ngày mùng một tết đầu năm, tôi đến chùa hòa trong không khí tết tưng bừng của rất nhiều người ăn mặc rất đẹp, vì tết mà. Tôi thắp những nén nhang để cầu mong sức khỏe và sự bình an cho tất cả gia đình, cho tất cả mọi người. Và một lần nữa là ngày mùng tám âm lịch, tức là sau tết một tuần, để cúng cầu an vào đầu năm. Ý nghĩa của lễ cúng cũng vậy, là cầu mong sự khỏe mạnh và mọi việc được hanh thông trong suốt một năm.
Tôi viết vậy chắc mọi người đã tìm ra được câu trả lời cho chính mình rồi, là tâm linh có tồn tại trong cuộc đời này không. Tôi nghĩ chẳng những tâm linh đã có mặt đã tồn tại từ rất lâu rồi trong cuộc sống của con người, từ những việc nhỏ nhất gần gũi nhất và thân thuộc nhất của con người như ăn như uống như đi lại và cả trong những sinh hoạt cá nhân đời thường nữa. Tâm linh ở ngay trong chính tâm hồn trong cơ thể của mỗi người. Mà tôi tin cho dù người ta có theo đạo hay không theo đạo thì chỉ cần tâm của người ta luôn sống hướng thiện và luôn nghĩ luôn mong những điều tốt đẹp cho mọi người thì đó là chính là tâm linh. Vì tôi là một người theo đạo phật, mà trong kinh phật hay trong khắp những ngôi chùa mà tôi đã được tới thì người ta luôn răn dạy con người cố gắng làm những điều lành điều thiện, tránh xa cái ác và những điều ác độc.
Tôi dừng lại về đạo phật ở đây, tôi chỉ muốn nói tâm linh trong chính những suy nghĩ những cảm xúc của tôi là sống ngay thẳng, làm việc tốt và biết căm giận trước tội ác, vậy thôi. Và tôi thấy câu nói đó của nhân gian ngày nào vẫn luôn còn nguyên giá trị cho dẫu là ngàn đời sau nữa, tôi mong con người luôn hãy nhớ như thế, là trời cao có mắt.
Tôi viết một chút về đạo thiên chúa giáo, là một đạo cũng có rất đông người theo không kém đạo phật. Mà tôi cũng hay đi vào nhà thờ những dịp lễ giáng sinh, tôi đi vào một phần vì tò mò và một phần là đi chơi trong đêm giáng sinh, tôi thấy những nhà thờ cũng rất tôn nghiêm chẳng kém gì những chùa chiền bên đạo phật của tôi. Rồi người ta làm lễ người ta hát nhiều bài hát rất hay, đã có nhiều lần tôi như bị chìm đắm trong một cảm xúc khó tả, một cảm xúc của sự linh thiêng của sự kính trọng của những con chiên đang hướng về chúa. Và tôi nghĩ cho dù là đạo nào đi nữa thì người ta vẫn cầu mong những điều tốt đẹp nhất cho cuộc sống này, cho cuộc đời này. Người ta vẫn khuyên răn con người nên biết làm những việc thiện và có ích, sống chan hòa và yêu thương nhau.
.jpg)
Tôi có thể làm một phép so sánh về hai đạo rất nổi tiếng ở đất nước tôi như sau:
Với đạo phật thì tôi và mọi người theo đạo phật đều ăn chay, nhưng cách ăn chay của chúng tôi là ăn toàn rau củ, cấm tuyệt đối những món có chất tanh như thịt cá như thịt các loại gia súc gia cầm. Còn bên đạo thiên chúa thì người ta cũng ăn chay, nhưng cách ăn chay của họ là được ăn tất cả những món ăn chỉ không được ăn thịt mà thôi.
Với đạo phật chúng tôi thì chúng tôi thường hay đi chùa những ngày rằm và mùng một mỗi tháng, là tính theo lịch âm như tôi đã viết ở trên. Còn bình thường ai muốn đến chùa đều được, vì nhà chùa luôn mở rộng cửa cho tất cả mọi người. Còn bên đạo thiên chúa thì người ta thường đến nhà thờ vào chiều chủ nhật mà người ta gọi là đi lễ, là tất cả những chiều chủ nhật trong tuần trong tháng.
Với cả hai đạo thì chúng tôi có điểm chung là luôn cầu mong những chuyện tốt đẹp đến với cuộc sống này, nhưng cách lạy và cách cầu khấn trước phật trước chúa là khác nhau với những tiếng những câu chào khác nhau. Bên phật chúng tôi hay nói là a di đà phật hoặc nam mô a di đà phật, còn bên đạo thiên chúa thì người hay nói ngắn gọn hơn, chỉ đúng có một từ, là amen.
Vậy đó, tôi thấy tâm linh thật đơn giản, tâm linh chính là cách sống và cách đối mặt với cuộc sống của mỗi người, nên đã từ rất lâu đó là một phần đời quan trọng không thể vắng mặt trong cuộc đời này. Tôi hay nhìn và hay quan sát nhiều người khi đi chùa lắm, tôi thấy tất cả họ đều có một điểm chung giống nhau là khi họ chắp tay ngước nhìn lên phật trên cao với tất cả lòng thành kính và cả niềm tin tưởng. Những đôi mắt của họ đều ánh lên một vẻ ngời sáng khó tả, để tôi lại hay nhớ đến bài hát này - “Những đôi mắt mang hình viên đạn” của nhạc sĩ Trần Tiến, tôi thích những câu hát này đến nao lòng:
“Đoàn quân vội đi, đi về biên giới
Cũng từ biên giới về, những bầy trẻ nhỏ
Đoàn quân lặng im, nhìn đàn em bé
Một đôi mắt đen xoe tròn
Một đôi mắt mang hình viên đạn
Một đôi mắt sáng lên cháy lên muôn ngàn ánh lửa
Kìa đôi mắt quê hương, trông theo đoàn quân
Người chiến sĩ, hãy giữ lấy
Trút lên quân xâm lược dã man”
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hẹn Yêu Ngày Sóng Gió Lặng Yên | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.






