Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trên cao là niềm tin

2022-05-26 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Và tôi đã đến đó, để thấy niềm tin nơi đó, để biết niềm tin trong họ, không những không nhạt đi theo những khó khăn đang thách thức họ mỗi ngày, mà ngược lại, niềm tin đó đang rất rực sáng.

***

Lần đầu tiên tôi có mặt ở nơi đó.

Đó là một khu dân cư đông đúc và ồn ào, mà chỉ thoạt ghé chân đến người ta sẽ biết ngay là nơi chốn dành cho người lao động cư trú, và dành cho những người có thu nhập thấp trong xã hội.

Tôi ấn tượng vì những ngôi nhà cứ san sát nhau trên núi.

Từ dưới đi lên, nếu đi bộ thì không sao, nhưng chạy xe đạp lên thì rất mệt, và chỉ có đàn ông mới có thể chứ như tôi thì không là cái chắc, vì lối đi rất hẹp và rất gập ghềnh, lại có nhiều ngã rẽ, ai không sống ở đó thì tôi tin đi lạc là điều dễ hiểu.

Nhưng ở đó, tôi có bốn người thân.

Ngôi nhà của họ nhỏ thôi nhưng được bố trí hợp lý và ngăn nắp. Khi tôi đến đó lần đầu vì còn nhiều lạ lẫm nên tôi cứ đứng trước hiên nhà mà nhìn toàn cảnh xung quanh, và khỏi phải nói, đủ thứ âm thanh của cuộc sống đời thường cứ hòa vào nhau không êm dịu tí nào, nhiều nhất vẫn là tiếng người nói và tiếng trẻ con học bài và khóc.

Tôi ăn tối cùng gia đình họ hai lần, trong ngôi nhà của họ.

Đó là hai người cháu của tôi, họ cởi mở, thân thiện và vui vẻ. Tôi ngồi ăn trong tiếng nhạc nhè nhẹ vẳng ra từ chiếc loa nhỏ sau lưng, thấy thoải mái và dễ chịu.

Cả hai lần đều giống nhau.

Người chồng luôn miệng cười nói, đó là một người đàn ông rất có khiếu về những chuyện bếp núc, và luôn cho tôi cảm nhận là một người điềm tĩnh trong mọi chuyện dù rất hay nói chứ không im lặng.

Tôi sẽ gọi họ là bạn, vì đang trong bài viết.

Bạn chồng.

Tôi quen với bạn chồng từ khi quen ông xã tôi, tất nhiên, vì ngày ấy anh hay chở tôi đi chơi khắp nơi và giới thiệu tôi với mọi người, và bạn chồng là một trong những người bê quả của họ nhà trai khi đến rước dâu trong đám cưới của tôi đã mấy chục năm rồi. Tôi chỉ bất ngờ vì sau này bạn chồng lại làm đúng công việc mà tôi từng làm, và còn làm đúng nơi tôi từng làm ngày trước.

Bạn chồng có vẻ có thế mạnh về ngoại giao, vì vẻ ngoài lịch sự và cách ăn nói khéo léo nhưng đầy chân tình, rất đễ gây thiện cảm với mọi người.

Tôi rất ít gặp họ, bạn chồng và bạn vợ.

Những gì tôi nhớ về bạn chồng là như này.

Một người đàn ông lịch lãm trong áo sơ mi trắng và quần tây đóng thùng, thắt cà vạt lịch sự và tay bê quả có phủ khăn đỏ bước vào nhà ba mẹ tôi.

Một người đàn ông lịch lãm trong áo sơ mi trắng và quần tây đóng thùng, bước vào nhà vợ chồng tôi ở mấy chục năm sau, tay cởi tất và xắn quần lên, trở thành một ông chủ nấu bếp thành thạo và điêu luyện.

Nhiều lúc bạn chồng làm tôi ngạc nhiên, vì bạn ấy dường như không hề biết cáu gắt là gì, nên cứ nhìn bạn ấy tôi lại tự nhắc bản thân mình phải luôn biết kiềm chế, vì tính tôi hay nổi nóng và hay cau có quạu quọ mỗi khi gặp chuyện không như ý.

Có điều lạ là những lần tôi gặp bạn ấy luôn là những lần ăn cùng nhau, cả vợ chồng tôi và vợ chồng bạn ấy, nên tôi biết bạn ấy và ông xã tôi rất hợp nhau. Họ cùng thích gặp nhau mỗi khi có dịp, thích nói chuyện và chia sẻ cùng nhau, thích cùng đàn cùng hát với nhau, mà những lúc như thế thì rất vui, mà tôi hiếm khi có mặt.

Bạn chồng vào thăm khi tôi phải nhập viện, tôi nhớ lúc đó đã gần mười giờ đêm. Bạn ấy đi cùng ông xã tôi, còn trách là anh không biết cách chăm sóc người bệnh làm tôi buồn cười, vì tôi khỏe re à, nhưng trong thời điểm đó tôi chưa thể nói cùng ai.

Bạn ấy và ông xã tôi hẹn tôi ở ghế đá bên ngoài sân, rồi để mặc tôi ngồi một mình, hai người chạy mua cho tôi hai ly sinh tố thật lớn.

Tôi nhớ bạn chồng ấy hay nói câu này:

“Rằng tôi nên ra ngoài chơi cho khuây khỏa, chứ suốt ngày ở nhà vừa buồn vừa đau đầu lắm”, và luôn muốn ông xã tôi phải chở tôi theo cùng.

Bạn chồng là người thân của tôi nhưng tôi không thân, nhưng tôi biết bạn ấy là một người nghĩa hiệp và chân thành.

Bạn vợ

Một phụ nữ xinh xắn có gương mặt phảng phất những nét của chúa Giê Su, mà tôi thích nhất là khi cô ấy thắt bím và thả một bên, nhìn rất đơn giản mà xinh ơi là xinh. Lần gặp gần nhất giữa tôi và cô ấy đã hơn hai năm rồi, lúc đó cô ấy đã rất gần ngày sinh bé thứ hai, là một bé gái.

Một phụ nữ nghiêm túc, khó tính và ít nói.

Là những gì tôi cảm nhận về cô ấy, qua những lần hiếm hoi gặp mặt và trò chuyện.

Bạn chồng và bạn vợ, những người thân của tôi.

Họ đang sống trong một ngôi nhà ở trên cao, với rất nhiều những chuyện của cuộc sống này đến với họ mỗi ngày, như bao nhiêu gia đình nhỏ khác, với những niềm vui, những bận rộn, những lo toan, những đắn đo cân nhắc trong chi tiêu, vì tôi biết họ đang ấp ủ một giấc mơ về một nơi chốn khác.

Cho họ và cho các con của họ.

Nơi họ sống

Ai đi ngang qua đó sẽ cứ nghĩ đó là một triền núi, một phong cảnh làm đẹp cho thành phố nhỏ này, nhưng có vào tận nơi sẽ thấy cuộc sống nơi đó luôn đâm chồi nẩy lộc, luôn ồn ào một không khí lạc quan tưng bừng náo nhiệt, dù nhìn đâu cũng thấy vất vả khó khăn. Tôi ái ngại nhất là chuyện các phương tiện xe cộ lên xuống, vừa rất khó đi vừa rất nguy hiểm, nếu ai không quen sẽ rất dễ xảy ra tai nạn.

Vậy mà họ đã sống nơi đó mấy năm rồi, và nhiều gia đình nữa vẫn đang sống ở đó.

Tôi gọi đó là những ngôi nhà trên cao, và trên cao ngay chính trung tâm của thành phố này, với những con người bình thường nhất.

Tôi đã đến đó, để thấy họ, và cả nhiều người sống ở đó, không hề tắt đi nụ cười.

Tôi đã đến đó, để nhớ hình ảnh một bé gái vẫn đang trong bộ đồng phục một trường tiểu học khi đã hơn bảy giờ tối, đang khom người đặt chiếc ba lô vào trong góc nhà đối diện và chuẩn bị đi ăn tối, sau tiếng dạ thật ngoan với ba của mình.

Và tôi đã đến đó, để thấy niềm tin nơi đó, để biết niềm tin trong họ, không những không nhạt đi theo những khó khăn đang thách thức họ mỗi ngày, mà ngược lại, niềm tin đó đang rất rực sáng.

Với những người có nơi ở, có nơi chốn thuận lợi hơn, thì bài toán cuộc đời vốn đã rất nan giải rồi, còn với họ, điều kiện sống vô cùng khó khăn thì phép giải của bài toán ấy còn khó hơn gấp vạn lần.

Nhưng không vì thế mà họ lùi bước, đôi vợ chồng ấy, những người thân của tôi, và bao nhiêu người đang ở đó. Tôi khâm phục họ, ở ý chí nghị lực sống, và ở niềm tin họ dành cho cuộc sống này, hay vì trong khó khăn luôn đúc rèn cho con người một tinh thần thép.

Tôi nhớ một câu hát trong một bài hát, xin được gởi tặng đến họ:

“Niềm tin quý giá hơn mọi thứ”

Tôi muốn nói cùng họ, những người thân của tôi.

Bạn chồng và bạn vợ, cùng hai bé con thân thương.

Mọi người đang sống trên cao, cao hơn rất nhiều người khác, hãy cứ sống vậy, cứ tin vậy, cứ làm vậy, như tất cả mọi việc vẫn luôn làm hàng ngày, và hãy biết giữ niềm tin ấy.

Niềm tin vào những điều tốt đẹp, cho lát nữa, cho ngày mai, và cho rất nhiều những ngày mai.

Ở đó, trên cao đang là niềm tin.

Ở đó, trên cao đang nuôi dưỡng những niềm tin.

Của những người dân lao động của thành phố tôi, của đất nước tôi.

Niềm tin cho các con của họ, sẽ còn ở trên cao hơn, cao hơn cả họ, và thật vững chắc.

Bạn chồng ấy rất thích đàn và hát, nên tôi tặng vợ chồng bạn ấy bài hát này:

 

“Bạn ơi đi với tôi, lên đỉnh núi khi trời chiều

Đẹp xinh rực rỡ, ngôi sao điện tháp Krem Lanh

Tỏa ánh huy hoàng, ngôi sao rực chiếu bao niềm tin

Bạn ơi, Mạc Tư Khoa, thành phố hòa bình”

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sau những ngày giãn cách, tôi thèm về nhà | Radio Tâm sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top