Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nụ cười của những đứa trẻ vùng cao

2018-10-24 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Cái lạnh, cái nghèo là có thật. Mùa đông năm nay cũng có thật. Nhưng dù vậy, trẻ em vùng cao vẫn cứ hồn nhiên, ngây thơ, trong trẻo đến thế. Chúng vẫn là nguồn cảm hứng vô tận của các nhiếp ảnh gia, của những con người đã “trót” yêu nơi này.

***

blog radio, Nụ cười của những đứa trẻ vùng cao

Ảnh: Do Hung

Trong cái thời tiết chuyển mùa này, được thưởng thức một tách cafe buổi sáng đúng là không còn gì tuyệt vời hơn. Mùi cafe thơm nồng ấy đã đưa những con người từ vùng đất xa xôi miền đồng bằng đến với hương lúa non của vùng Tây Bắc. Cái cảnh núi non Tây Bắc, sơn thủy hữu tình ấy như một thứ men cay nồng len lỏi vào sâu trong tâm hồn con người ta, còn hấp dẫn hơn cả ly cà phê nóng.

Ai đó đã từng nói, hạnh phúc là ở trên đường đi, chứ không phải là một điểm đến. Hạnh phúc khi đến với Tây Bắc có lẽ chỉ là đưa tay chạm vào tầng sương mỏng manh trước mắt, cảm nhận cái se se lạnh của gió đầu mùa và ngắm những đứa trẻ vùng cao nô đùa, cất tiếng cười giòn tan, không chút tạp niệm. Gió thương bọn trẻ vùng cao, mặt mũi lúc nào cũng tèm lem, áo quần không bao giờ được sạch sẽ, nhưng bọn trẻ vẫn đi học, vẫn chăn trâu, vẫn nở nụ cười hồn nhiên và hạnh phúc trong cuộc sống của núi rừng.

Bọn trẻ không bao giờ biết đòi hỏi và cũng không có cơ hội để đòi hỏi những thứ đầy đủ hơn, vì đơn giản là ở vùng núi thế này, hạnh phúc không được đo lường bằng vật chất. Lũ trẻ ở vùng cao thực sự khiến ai đi về cũng sẽ nhớ mãi, nhớ cái nét ngây thơ, nhớ những vết nhọ nồi đen xít mà bọn trẻ bôi chát, nhớ từng đốm lửa hồng hồng xanh xanh như in vào trong đôi mắt trong trẻo ấy. Thật khiến người ta muốn quay lại, dù chỉ một chút.

blog radio, Nụ cười của những đứa trẻ vùng cao

Ảnh: Do Hung.

Những cơn gió thổi qua từng thửa ruộng bậc thang, đi ngang qua dòng suối, len lỏi vào tận những cánh rừng, rồi hoà mình vào giai điệu của đất trời, chuyển thể thành niềm hạnh phúc đang ánh lên trên những gương mặt mà mọi người đi ngang qua. Dù cuộc sống có khó khăn, những nếp nhăn có nhiều hơn người thành phố, nhưng đôi mắt của những con người vùng cao thật đẹp, thật cuốn hút, làm tâm hồn chúng ta xao xuyến không ngừng.

Đặc biệt, những đứa trẻ Tây Bắc đáng yêu vô cùng. Chúng kéo nhau chạy dọc khắp con đường, chúng chạm tay vào dòng suối trong lành và khúc khích với nhau, trên khuôn mặt lấm lem là nụ cười tươi rạng rỡ - một nụ cười mà tôi nghĩ rằng, chắc trẻ con thành thị sẽ ít khi có được nếu chỉ cả ngày chăm chăm vào các thiết bị điện tử mà chẳng hề biết bên ngoài cánh cửa có gì. Thế giới của chúng đơn giản chỉ là miếng ngô, củ khoai, củ sắn, những trò chơi tinh nghịch đặc trưng mà chúng ta không thể nào tưởng tượng ra. Sâu thẳm trong đó là đôi mắt biết cười, thậm chí có lúc nhìn những đôi mắt ấy, ta còn cảm tưởng chúng sáng hơn cả những vì sao trên trời kia nữa,…

Mùa đông sắp sửa đến gần, chỉ còn ngót một tháng nữa. Năm nào cũng vậy, khi những cơn gió đông bắt đầu rục rịch thổi, đó là lúc cái lạnh bắt đầu len lỏi vào từng con phố huyện, vào từng cành cây, kẽ lá và vào cả tâm hồn ấm áp của những đứa trẻ vùng cao. Còn nhớ mùa đông năm trước, trong khi mọi người luôn xuýt xoa từng chữ, áo đơn áo kép vì lạnh thì những đứa trẻ vùng cao dường như không biết lạnh là gì. Chúng có thể vô tư phô đôi chân trần của mình chạy trên nền tuyết lạnh lẽo, tay cũng chẳng đeo găng, chẳng biết khái niệm “túi sưởi” hay “lót giữ nhiệt” là gì cả. Những đứa trẻ ấy thật vô tư, vô tư đến nỗi khiến con người ta phải “đơ” ra một lúc mới thấy được đằng sau sự thiếu thốn ấy là sự hiện hữu của cái đẹp, cái đẹp không dễ tìm thấy ở bất cứ đâu.

Cái lạnh, cái nghèo là có thật. Mùa đông năm nay cũng có thật. Nhưng dù vậy, trẻ em vùng cao vẫn cứ hồn nhiên, ngây thơ, trong trẻo đến thế. Chúng vẫn là nguồn cảm hứng vô tận của các nhiếp ảnh gia, của những con người đã “trót” yêu nơi này. Những đốm lửa li ti với những làn khói mờ ảo đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống sinh hoạt hàng này ở nơi đây. Đám trẻ con chẳng biết lấy từ đâu về bắp ngô vẫn còn thoang thoảng mùi sương, củ khoai vẫn còn dấp đất và một vài quả mâm xôi đỏ chót. Chúng thuần thục như những người thợ lành nghề, lấy một cây gì đó thật cứng cáp rồi sau đó xiên vào ngô, vào khoai, và nướng. Mùi thơm của ngô, khoai nướng bốc lên hòa quyện cùng những cơn gió lành lạnh đủ để giữ chân con người ta lại, khiến ta ấm lòng như tình cảm của những con người Tây Bắc vậy. Khi những bắp ngô đã ngả về chín, những củ khoai đã bắt đầu bở, lũ trẻ đưa lên miệng và thưởng thức một cách ngon lành, trên môi là nụ cười mãn nguyện hơn bất cứ thứ nào trên đời.

blog radio, Nụ cười của những đứa trẻ vùng cao

Ảnh: Tran Ngoc Tung

Giống như mùa hoa ban nở giữa lòng Hà Nội, nụ cười của những đứa trẻ chính là bông hoa nở rực rỡ giữa một sa mạc cằn cỗi, là liều thuốc an thần tốt nhất giúp ta xua tan đi mệt nhọc, thoát ra khỏi guồng quay của cuộc sống. Nhìn những nụ cười ấy, cảm thấy thật thanh thản. Nó khiến ta muốn sống chậm lại, muốn lấy ngay chiếc máy ảnh hay điện thoại của mình để ghi lại khoảnh khắc tuyệt diệu ấy.Tất cả, đúng như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường vậy!

Những đứa trẻ vùng cao chẳng biết đến Facebook, Zalo là gì cả, đối với chúng, tuổi thơ là bạn với những chú trâu, với ngọn cỏ, với vùng ruộng bậc thang cao đến cả ngàn mét. Chúng rất hiếu khách, sẵn sàng chia sẻ cho khách du lịch một chút gì đó, đơn giản như miếng thịt sấy còn ăn dở, quả dâu da vừa mới vặt hay mời chơi thử súng cao su do chúng tự chế,… Chẳng có tính toán, mục đích, lý do gì cả, những đứa trẻ ấy luôn khiến người khác có một rung động khác thường, là một sự yêu thương, quý mến và cả trân trọng từ trong tâm. Chúng chẳng có lễ giáo, phép tắc, cũng chẳng quan tâm cuộc sống rồi sẽ đi về đâu. Những đứa trẻ ấy chỉ biết rằng hôm nay là một ngày vui, hạnh phúc vì lượm lặt được một chút gì đó, hay vui chỉ vì có đủ cơm no, áo ấm và ngôi nhà đơn sơ.

Bây giờ, tôi đã hiểu hạnh phúc của mình là gì rồi. Mỗi khi đến với vùng Tây Bắc, hãy dành một chút thời gian để thưởng thức hương vị cuộc sống nơi đây, ngắm nhìn những đứa trẻ vùng cao dắt tay nhau đi trên những con đường không có điểm kết thúc, ngắm nhìn nụ cười vô ưu vô lo của chúng, bạn sẽ cảm thấy thật tuyệt. Mùa đông sắp đến thật rồi, cái lạnh cũng sẽ khắc nghiệt hơn khi đến với vùng cao. Chắc là chúng quen rồi, hoặc vì lý do nào khác nữa. Tôi tin rằng, dù có khó khăn đến đâu, những đứa trẻ vùng cao vẫn sẽ nở nụ cười tươi mát như ánh nắng, xóa tan đi cái lạnh lẽo, tối tăm mà cuộc sống nơi Tây Bắc vẫn còn hiện hữu.

© Ngô Thùy Dương – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top