Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi yêu trái tim cô ấy

2025-01-30 15:45

Tác giả:


blogradio.vn - Anh nói chị cứ như một con ong nhỏ cứ cần cù siêng năng mỗi ngày lấy mật làm ngọt cho đời, cố gắng sống có ích cho đời, mà anh muốn gần chị để cùng sẻ chia và cùng cố gắng với chị.

***

Nếu mọi người có đến thành phố đó, một thành phố nổi tiếng về du lịch của cả nước, mọi người có thích ghé chợ để tham quan hay mua sắm, mọi người có ghé qua dãy hàng vải thì sẽ gặp anh chị ngồi đó. Sạp vải của anh chị cũng giống như những sạp vải khác là không lớn lắm, cũng có đủ các loại vải vóc. Chỉ khác là anh là người đứng lo mọi chuyện của sạp vải chứ không phải chị, vì chị bị tật một bên chân nên đi đứng rất khó khăn. Mà ngày nào anh cũng chở chị ra chợ để chị ngồi cùng cho vui, rồi đến chiều tối lại chở chị về sau khi đã đóng sạp. Rồi anh rửa rau chị nấu cơm, anh lau nhà chị dọn bếp, là anh chị luôn làm cùng nhau.

Những người trong chợ gần như ai cũng biết câu chuyện tình yêu của anh chị. Mà ngay từ đầu thì gần như người nào cũng thắc mắc là sao một người đẹp trai phong độ và rất giỏi trong chuyện kinh doanh như anh lại có thể yêu chị. Ý của họ là nhìn chị rất bình thường ở vẻ bề ngoài, một phụ nữ với nhan sắc rất bình thường chẳng có gì đặc biệt chẳng có gì ấn tượng sao anh lại có thể yêu và cưới. Rồi câu trả lời họ nhận được không phải từ anh mà là từ chị. Mà chị cũng chẳng nói gì, mọi người tự hiểu qua những gì chị thể hiện qua những gì chị làm mỗi ngày.

Anh và chị quen nhau từ những năm học phổ thông, lúc đó chị luôn được ba chị chở đến trường rồi chị tự đi vào lớp. Chị nói chân chị bị tật từ nhỏ từ lúc được sinh ra nên đành chịu vậy chứ không chữa được, nên chị cũng thiệt thòi nhiều hơn so với bạn bè. Vì chị không thể tham gia chơi những trò chơi như mọi người được, rồi vì cái chân mà những hoạt động khác những phong trào này kia của lớp của trường chị cũng không thể luôn. Mà thầy cô bạn bè đều biết vậy nên chỉ khuyến khích chị đứng nhìn, chị được ưu tiên đặc biệt ở môn thể dục còn lại những môn khác chị học rất tốt. Anh nói anh thấy phục chị ở sức học và sự chăm chỉ còn chị lại phục anh ở tính thuyết phục. Chị nói anh làm lớp trưởng là đúng vì ở anh luôn có sức thuyết phục rất lớn và được lan truyền ra khắp mọi người, nên những ngày đó các bạn trong lớp hay ủng hộ anh rất nhiều.

Người ta nói đúng câu này, cái đẹp không ở trên gương mặt người phụ nữ mà ở trong con mắt của kẻ si tình. Chị nói chị không biết anh có si tình chị không nhưng chị biết anh hay quan tâm và lo lắng cho chị. Chắc vì chân chị bị như vậy mà anh lại là một lớp trưởng rất có trách nhiệm rất chu toàn với công tác lớp, nên anh hay đứng chờ chị ở cổng trường mỗi sáng để cùng đi với chị vào lớp. Anh nói có anh đi bên cạnh lỡ chị bị vấp hay bị ngã cũng có người đỡ chứ đừng đi một mình. Mà ngày đó các bạn cùng lớp cùng khóa cũng thấy chuyện đó là bình thường, chẳng ai có thể nghĩ là anh lại thấy yêu chị sau đó.

Chị nói thông thường người ta hay yêu trước rồi mới thương sau, còn anh lại nói anh thấy thương chị trước rồi mới yêu sau. Vì cái chân của chị là một lý do, còn lại là những gì chị thể hiện trong mỗi ngày ở lớp ở trường. Anh nói có nhiều lần chị giảng lại bài cho bạn vì ngày mai là có tiết kiểm tra, rồi trong cả giờ kiểm tra chị vẫn cố nhắc cho bạn dù cô giáo đang nhìn. Mà chị hay vậy lắm, chị cứ nói hết, cứ trao đổi hết cả những bí kíp để giải bài của chị. Chị nói có gì mà phải giấu, trong việc học thì ai cũng có những bí quyết riêng nên cứ trao đổi với nhau để cùng học hỏi để cùng tiến bộ. Đến nỗi chị viết thành một bài viết luôn trong một dịp cả lớp tham gia làm báo tường rồi cả trường cùng vào đọc, vậy là từ đó anh lại càng quý mến chị hơn. Anh nói đời thuở người ta luôn giấu đi những bí quyết của mình vì đó là tài sản, vì đó là chất xám vì đó là thành công của mình chứ không như chị. Chị sẵn sàng chia sẻ và còn hướng dẫn các bạn một cách nhiệt tình và chân thành. Rồi các bạn ai cũng yêu mến chị vì chị đã giúp họ đi được những bước ngắn nhất, nắm được những kiến thức những bài học được nhanh nhất,

Khi anh chị cùng vào đại học thì lúc đó anh xung phong bên cạnh giúp chị việc đi lại. Nhưng sau khi tốt nghiệp xong thì chị xin được một công việc hành chính, còn anh chuyên về sữa chữa điện nước nên cũng xin được công việc trong một công ty. Anh nói công việc của anh chị rất tốt thì chân chị bỗng dưng bị đau. Cái chân bị tật của chị đã làm chị phải khó khăn trong sinh hoạt, khó khăn trong cuộc sống bao điều rồi, bây giờ nó sinh ra đau nhức, đến nỗi chị phải nhập viện và sau đó là phải dừng hẳn công việc. Anh vừa lo chăm sóc chị vừa lo công việc của anh. Khi chị xuất viện về nhà thì dịch bệnh đến, rồi anh cũng lớn tuổi nên công việc cũng dừng theo. Anh chị quyết định sang lại sạp vải này để tiếp tục cuộc sống.

Anh nói cũng có nhiều người thắc mắc vậy đó, là sao anh lại yêu chị, mà chị cũng thắc mắc giống họ luôn. Chị nói chị không bao giờ nghĩ anh lại yêu chị, vì giữa anh và chị có một khoảng cách quá lớn, chẳng những về ngoại hình mà còn về điều kiện gia đình. Chị nói chị cứ nghĩ sau này chị sống vậy luôn vì người nào yêu chị lấy chị thì sẽ khổ lây. Vì chân chị bị như vậy nên chị sẽ khó làm tròn thiên chức của một người vợ một người mẹ.

Anh nói anh cũng không biết anh yêu chị là vì sao, người ta nói yêu là khi mình biết mình yêu chứ yêu không có lý do. Nên ai hỏi anh lý do là anh chịu, anh chỉ cảm nhận ở chị một trái tim ấm áp và bao dung, một trái tim chân thành hay biết nghĩ cho người khác. Anh cảm nhận được ở chị một nghị lực một sức chịu đựng trong âm thầm và không muốn nói cùng ai. Anh nói chị cứ như một con ong nhỏ cứ cần cù siêng năng mỗi ngày lấy mật làm ngọt cho đời, cố gắng sống có ích cho đời, mà anh muốn gần chị để cùng sẻ chia và cùng cố gắng với chị.

Những khi anh biết có những chương trình của người khuyết tật trên ti vi hay trong các báo đưa tin thì anh hay cùng đọc cùng xem với chị. Để chị biết có những cảnh đời còn khốn khó còn nhọc nhằn còn vất vả nhiều hơn mình, để chị tự tin hơn yêu đời hơn. Anh nói chị càng lớn tuổi thì chân chị lại càng bị teo nhỏ lại, chắc vì chi không thể hoạt động cái chân được nhiều nên nó bị vậy, lại làm chị càng mệt hơn, càng mau xuống sức. Anh chị cùng có chung một con gái đang đi làm ở thành phố trong kia, mà cứ gọi về lo lắng cho sức khỏe của mẹ cho cái chân của mẹ. Anh nói anh hạnh phúc vì con gái anh chị thừa hưởng ở cả ba và mẹ một nghị lực, một tình thương dành cho cuộc sống. Còn niềm vui của anh chị bây giờ mỗi ngày là gắn liền với cái sạp vải. Anh nói cứ biết tiết kiệm là đủ sống chỉ lo cho cái chân của chị.

Tôi thấy ông trời luôn công bằng mà, chẳng phải ổng đã bù lại cho chị bằng tình yêu của anh hay sao? Bằng hạnh phúc của gia đình nhỏ mà chị đang có hay sao? Anh là người đã nhìn thấy đã cảm nhận được vẻ đẹp của tâm hồn chị, sự ấm áp chân thành của trái tim chị. Anh là người đã nhìn thấy phía sau của một ngoại hình rất bình thường ấy chính là người phụ nữ của cuộc đời anh, chính là người anh cần có, chính là người sẽ đi cùng anh trong cuộc sống có vạn dặm bước chân này. Mà anh sẽ luôn bên chị để thay cho cái chân chị luôn cứ gập ghềnh lên xuống khó nhọc mà anh nói cứ càng nhìn chị bước đi thì anh càng thương.

Có phải cuộc sống luôn tồn tại những điều tốt đẹp những điều kỳ diệu như thế. Giữa muôn vàn những mảng màu trắng đen của cuộc đời này, giữa muôn vàn những lừa lọc, những giả dối, những chót lưỡi đầu môi thì anh nói với anh trái tim chị, sự chân thành của chị là một báu vật mà anh cứ muốn được giữ mãi.

Ngày nào trời cũng nắng nóng, đúng là mùa nóng. Hát lên một chút cho cái nóng nhẹ vơi, hát lên một chút cho cái nóng dịu đi, và cũng hát lên một chút cho tình yêu của anh chị.

“Hanh phúc, như đôi chim non tung bay ngoài trời nắng ấm

Hạnh phúc, như sương ban mai long lanh đầu cành lá thắm

Tình yêu một thoáng lên ngôi

Nhẹ nhàng như áng mây trôi

Dịu dàng như ánh trăng soi đêm đêm.”

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sẽ Có Người Tới Chữa Lành Và Yêu Thương Bạn | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

back to top