Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi 30, đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

2019-10-12 01:30

Tác giả: Rơi


blogradio.vn - Bạn hỏi tôi có chán không? Chán! Nhưng không đủ dũng khí, thế nên cứ sống vùi mình trong chuỗi ngày dài lê thê như những cơn phùn mưa dầm dề và dai dẳng. Cái sự chán ngán nhưng lười thay đổi, lười đi, lười cả vui vẻ, và cuộc sống ảm đạm cứ thế trôi...

***

Tôi 30, ngày ngày bị đánh thức bởi tiếng chuông hẹn giờ inh ỏi, ngáp ngắn ngáp dài uể oải quơ đại bộ đồng phục nhân viên quen thuộc, nhiều khi tóc không thèm chải, vuốt hai ba đường rồi mở cửa hoà vào dòng người hối hả ngoài kia.

30 tuổi vẫn chui rúc trong căn phòng trọ thuê đã mấy năm trời, vẫn cứ đón bình minh tuần 6 ngày trên 7 như thế đấy.

Tôi 30 có gì? Không gì cả ngoài đồng lương “bình thường” cho một công việc “bình thường” trong một công ty “bình thường”. Nhưng công việc “bình thường” không phải là không có áp lực, và tôi tự học cách chống chọi, những cuộc khủng hoảng kéo dài tưởng như đánh sập tôi, nhưng rồi lại gượng dậy, bằng chính sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của tuổi 30.

Tôi 30, chạy con xe được bố mẹ chu cấp từ thời sinh viên, bữa sáng vội với ổ bánh mì, hộp xôi xéo của bà cụ ven đường, dư thời gian thì thêm bịch sữa đậu hay cốc cà phê mua vội rít một hơi là thấy đáy. Bữa trưa quen thuộc với hộp cơm hộp ăn đến phát ngấy. Tối về siêng thì tạt qua chợ mua mớ rau mớ cá, quăng vào nồi kiểu gì cũng ra một món "ăn được", mà lười thì úp đại tô mì cho qua bữa. Không có kèo thì nằm ôm điện thoại lên Facebook lướt lướt, chơi vài ba cái game vui mắt hay sấp mặt vào mấy bộ phim hot rần rần trên mạng, có kèo thì hí hửng vác chân chạy ra đường bỏ quên luôn mớ bòng bong trong cái gian phòng chật hẹp.

Tôi 30, đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Tôi 30, mẹ đã chán nói về công việc, hay vấn đề lương bổng của tôi. Bà cũng không thèm mang “con nhà người ta” ra so sánh hay trách móc gì tôi như những năm tháng tôi 24, 25 nữa, mỗi cuộc điện thoại giữa hai mẹ con thay vì 30-40 phút như cách đây vài năm, dần rút ngắn còn 5-10 phút, và kết thúc bằng tiếng tặc lưỡi khi nhắc tới chuyện lập gia đình.

Mẹ hỏi tôi có khỏe không, có mệt không, đồng nghiệp có tốt hay không, và tịnh tiến dần đến: “Có anh nào còn độc thân không?” Tôi ậm ừ cho qua rồi cúp máy.

Tôi 30, có bạn chứ, rất nhiều là đằng khác, thế nhưng bạn bè tôi ở cái tuổi 30, đứa gia đình vợ chồng con cái đuề huề, đứa độc thân thì tài khoản cũng vài con số, kẻ đón người đưa, nhìn lại tôi, rỗng tuếch.

Những cuộc hẹn, cuốc cà phê của chúng tôi dần trở nên khó khăn, thưa thớt, vì chúng nó bận, còn tôi, rảnh rỗi đến dư thừa. Tôi quen với những câu đại loại như “Con tớ bỗng dưng sốt tớ không đến được, xin lỗi nhé” hay “Hôm nay tớ đi công tác, hẹn cậu bữa khác nhé”… Tôi mỉm cười xách túi đứng lên, bỏ lại sau lưng ly trà còn dang dở. Hứng lên thì lượn một vòng khu đường lớn hít ít bụi ít gió, rồi lại quay trở về phòng lạch cạch chìa khóa, chén nốt tô cơm đã nguội ngắt từ lâu.

Bạn hỏi tôi có chán không? Chán! Nhưng không đủ dũng khí, thế nên cứ sống vùi mình trong chuỗi ngày dài lê thê như những cơn phùn mưa dầm dề và dai dẳng. Cái sự chán ngán nhưng lười thay đổi, lười đi, lười cả vui vẻ, và cuộc sống ảm đạm cứ thế trôi...

Tôi 30, đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Chỉ là, mỗi người có một thế giới riêng, và thế giới của tôi đã trở nên đơn côi tự lúc nào?

30 tuổi, tôi thực sự muốn gì?

30 tuổi - tiền - tình yêu - mối quan hệ - công việc - địa vị - liệu còn có ý nghĩa?

30 tuổi, tôi cần hạnh phúc – hạnh phúc trong chính suy nghĩ của tôi!

© Rơi – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: 30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

Rơi

Có những người khái niệm hạnh phúc là thành công, và họ dùng cả cuộc đời mình để theo đuổi, miệt mài đến khi kiệt sức. Nhưng nhìn mọi thứ theo một góc độ khác, hạnh phúc có khi chỉ là những tháng ngày an yên, cảm nhận ánh chiều vàng, lắng nghe những cơn gió phất phơ, hay đơn giản là hiểu rõ bản thân mình cần gì, và được gì.Người ta cần rất nhiều nỗ lực để thành công nhưng đôi khi chỉ cần một phút chợt dừng lại để nhận ra đâu là hạnh phúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

back to top