Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi 30, đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

2019-10-12 01:30

Tác giả: Rơi


blogradio.vn - Bạn hỏi tôi có chán không? Chán! Nhưng không đủ dũng khí, thế nên cứ sống vùi mình trong chuỗi ngày dài lê thê như những cơn phùn mưa dầm dề và dai dẳng. Cái sự chán ngán nhưng lười thay đổi, lười đi, lười cả vui vẻ, và cuộc sống ảm đạm cứ thế trôi...

***

Tôi 30, ngày ngày bị đánh thức bởi tiếng chuông hẹn giờ inh ỏi, ngáp ngắn ngáp dài uể oải quơ đại bộ đồng phục nhân viên quen thuộc, nhiều khi tóc không thèm chải, vuốt hai ba đường rồi mở cửa hoà vào dòng người hối hả ngoài kia.

30 tuổi vẫn chui rúc trong căn phòng trọ thuê đã mấy năm trời, vẫn cứ đón bình minh tuần 6 ngày trên 7 như thế đấy.

Tôi 30 có gì? Không gì cả ngoài đồng lương “bình thường” cho một công việc “bình thường” trong một công ty “bình thường”. Nhưng công việc “bình thường” không phải là không có áp lực, và tôi tự học cách chống chọi, những cuộc khủng hoảng kéo dài tưởng như đánh sập tôi, nhưng rồi lại gượng dậy, bằng chính sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của tuổi 30.

Tôi 30, chạy con xe được bố mẹ chu cấp từ thời sinh viên, bữa sáng vội với ổ bánh mì, hộp xôi xéo của bà cụ ven đường, dư thời gian thì thêm bịch sữa đậu hay cốc cà phê mua vội rít một hơi là thấy đáy. Bữa trưa quen thuộc với hộp cơm hộp ăn đến phát ngấy. Tối về siêng thì tạt qua chợ mua mớ rau mớ cá, quăng vào nồi kiểu gì cũng ra một món "ăn được", mà lười thì úp đại tô mì cho qua bữa. Không có kèo thì nằm ôm điện thoại lên Facebook lướt lướt, chơi vài ba cái game vui mắt hay sấp mặt vào mấy bộ phim hot rần rần trên mạng, có kèo thì hí hửng vác chân chạy ra đường bỏ quên luôn mớ bòng bong trong cái gian phòng chật hẹp.

Tôi 30, đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Tôi 30, mẹ đã chán nói về công việc, hay vấn đề lương bổng của tôi. Bà cũng không thèm mang “con nhà người ta” ra so sánh hay trách móc gì tôi như những năm tháng tôi 24, 25 nữa, mỗi cuộc điện thoại giữa hai mẹ con thay vì 30-40 phút như cách đây vài năm, dần rút ngắn còn 5-10 phút, và kết thúc bằng tiếng tặc lưỡi khi nhắc tới chuyện lập gia đình.

Mẹ hỏi tôi có khỏe không, có mệt không, đồng nghiệp có tốt hay không, và tịnh tiến dần đến: “Có anh nào còn độc thân không?” Tôi ậm ừ cho qua rồi cúp máy.

Tôi 30, có bạn chứ, rất nhiều là đằng khác, thế nhưng bạn bè tôi ở cái tuổi 30, đứa gia đình vợ chồng con cái đuề huề, đứa độc thân thì tài khoản cũng vài con số, kẻ đón người đưa, nhìn lại tôi, rỗng tuếch.

Những cuộc hẹn, cuốc cà phê của chúng tôi dần trở nên khó khăn, thưa thớt, vì chúng nó bận, còn tôi, rảnh rỗi đến dư thừa. Tôi quen với những câu đại loại như “Con tớ bỗng dưng sốt tớ không đến được, xin lỗi nhé” hay “Hôm nay tớ đi công tác, hẹn cậu bữa khác nhé”… Tôi mỉm cười xách túi đứng lên, bỏ lại sau lưng ly trà còn dang dở. Hứng lên thì lượn một vòng khu đường lớn hít ít bụi ít gió, rồi lại quay trở về phòng lạch cạch chìa khóa, chén nốt tô cơm đã nguội ngắt từ lâu.

Bạn hỏi tôi có chán không? Chán! Nhưng không đủ dũng khí, thế nên cứ sống vùi mình trong chuỗi ngày dài lê thê như những cơn phùn mưa dầm dề và dai dẳng. Cái sự chán ngán nhưng lười thay đổi, lười đi, lười cả vui vẻ, và cuộc sống ảm đạm cứ thế trôi...

Tôi 30, đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Chỉ là, mỗi người có một thế giới riêng, và thế giới của tôi đã trở nên đơn côi tự lúc nào?

30 tuổi, tôi thực sự muốn gì?

30 tuổi - tiền - tình yêu - mối quan hệ - công việc - địa vị - liệu còn có ý nghĩa?

30 tuổi, tôi cần hạnh phúc – hạnh phúc trong chính suy nghĩ của tôi!

© Rơi – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: 30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

Rơi

Có những người khái niệm hạnh phúc là thành công, và họ dùng cả cuộc đời mình để theo đuổi, miệt mài đến khi kiệt sức. Nhưng nhìn mọi thứ theo một góc độ khác, hạnh phúc có khi chỉ là những tháng ngày an yên, cảm nhận ánh chiều vàng, lắng nghe những cơn gió phất phơ, hay đơn giản là hiểu rõ bản thân mình cần gì, và được gì.Người ta cần rất nhiều nỗ lực để thành công nhưng đôi khi chỉ cần một phút chợt dừng lại để nhận ra đâu là hạnh phúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta lạc mất nhau rồi

Chúng ta lạc mất nhau rồi

Cứ nghĩ tình yêu chúng tôi sẽ đẹp như trên tivi. Nhưng không, có lẽ ông trời đã định trước, có duyên nhưng không phận. Chúng tôi chấp nhận yêu xa, vì tôi không muốn bỏ lỡ suất học bổng đi du học ở Anh.

Nỗi nhớ em, anh vo thành viên kẹo ngọt

Nỗi nhớ em, anh vo thành viên kẹo ngọt

Anh chẳng hy vọng mình sẽ quay lại, sẽ yêu thương như ngày ban đầu nhưng hy vọng ta sẽ mãi là người bạn tâm giao, đứng bên đời nhau, chẳng đoái hoài, chẳng bận tâm, gói ghém, cất giữ niềm vui, nỗi buồn để khi thắng Năm đến mà dốc lòng tâm sự và lắng nghe. Anh hy vọng, em sẽ có một cuộc đời em hằng mong đợi, hạnh phúc và viên mãn.

'Balzac và cô bé thợ may Trung Hoa' (Đới Tư Kiệt): Sức mạnh của giáo dục và tình thương

'Balzac và cô bé thợ may Trung Hoa' (Đới Tư Kiệt): Sức mạnh của giáo dục và tình thương

Sách vở hay văn học sẽ không bao giờ chết, một khi con người còn chủ động tìm kiếm, học hỏi và tích lũy tri thức như “tôi”, như Lạc, như cô bé thợ may.

Phụ nữ thông minh luôn trang bị 15 'thuật đọc tâm'  để sàng lọc quan hệ, tìm đến vận may

Phụ nữ thông minh luôn trang bị 15 'thuật đọc tâm' để sàng lọc quan hệ, tìm đến vận may

Lòng người quả thực rất khó đoán, chính vì vậy mà hãy nằm lòng 15 "thuật đọc tâm" sau đây để phán đoán nhân phẩm, sàng lọc quan hệ.

Tháng tư về cuộn nỗi nhớ vào anh

Tháng tư về cuộn nỗi nhớ vào anh

Em có về đón nắng tháng Tư không? Anh lặng lẽ giữa chông chênh bát ngát Cái nắng đầu mùa thân quen mà bỏng rát Chỉ thấy nỗi niềm chìm trong những ưu tư.

Bốn mùa yêu thương

Bốn mùa yêu thương

Hạ về phượng nở ngàn hoa Nắng hạ toả bóng giữa trời chói chang Ve kêu ra rả reo vang Truyền tay lưu bút chào hạ cuối năm.

Những tháng năm dài và ngắn

Những tháng năm dài và ngắn

Tôi biết bạn đang luôn bận rộn với công việc, và tôi cũng biết dù tôi và bạn đã chuẩn bị lên tuổi ông bà, nhưng những tháng năm dài và ngắn mà chúng ta đã đi qua cùng nhau sẽ chẳng phai được trong ký ức mỗi đứa.

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

back to top