Tớ vẫn muốn bên cậu, lúc này và mãi mãi
2015-07-22 01:00
Tác giả:
5 năm rồi, 5 năm tớ với cậu bên nhau, cho nhau biết tình bạn nó tuyệt vời ra sao, tình yêu nhiều cung bậc cảm xúc thế nào. Vậy mà hôm nay cậu nói: giữa chúng ta chẳng còn là gì cả. Tớ thẫn thờ, ngồi nhớ lại những gì cậu đã nói với tớ vào những ngày đầu mình yêu nhau. Cậu đã nói với tớ rằng: cậu sợ mải miết chạy theo những thành công rồi để lạc mất tớ, cậu sợ tớ lại yêu người khác rồi khi ấy thành công chẳng còn ý nghĩa. Cậu nói tớ là động lực để cậu cố gắng, cậu có nhớ cậu đã nói với tớ rằng: sau này, sẽ có lúc mình không hiểu nhau, sẽ có lúc có những sóng gió khiến mình giận nhau và có khoảng cách, hãy nghĩ về những ngày tháng chúng ta đã trải qua để có nhau, để rồi cùng thông cảm, chia sẻ cho nhau vượt qua tất cả, đừng nghĩ về một ngày chia xa, hãy luôn tin rằng chúng mình bên nhau mãi mãi, cậu có thể bỏ tất cả để có tớ chứ không bao giờ bỏ tớ để đổi lấy bất cứ thứ gì đâu. Cậu dặn tớ dù thế nào cũng phải nắm chặt tay cậu, kéo cậu về với tớ, vì cậu là của riêng tớ mà.

Cậu à, tớ đã tin, tớ tin vào lời cậu nói, vì thế mà cho dù tớ có bị tổn thương đến như nào thì tớ vẫn muốn giữ cậu lại cho riêng mình, dù rằng tớ biết mình đã sai, đã làm cậu buồn và thất vọng nhiều lắm. nhưng tớ đã cố gắng, tớ đã thực sự cố gắng và nỗ lực để mang lại cho cậu niềm tin. Nhưng có phải là tớ ngốc hay không mà những gì tớ làm lại càng làm cậu thất vọng, càng đẩy cậu xa tớ hơn. Cậu biết tớ ngốc mà, cậu biết tớ hay lo lắng linh tinh, cậu biết tớ yêu cậu mà, tớ thực sư nhớ cậu, nhìn cậu ở bên tớ mà lạnh lùng hơn cả người dưng, vẫn dáng hình đó nhưng tớ không thể chạy lại bên cậu, không thể dang tay ôm chặt cậu, không được dựa vào vai cậu, tớ đang thấy chông chênh và cô đơn nữa. tớ buồn vì cậu lại vô tình phủ nhận sự quan tâm chân thật của tớ, tớ buồn vì cậu không còn hiểu tớ, cậu đã không còn lo lắng khi để tớ đi ra ngoài một mình mà lại vào buổi tối nữa. tớ chợt nhận ra mỗi lần giận nhau, cậu chưa bao giờ đi tìm tớ cả. cậu không lo khi tớ đói, tớ mệt, tớ ốm, cậu đã không còn muốn bảo vệ tớ nữa.
Cậu à, buông tay tớ rồi, liệu cậu có hạnh phúc, có còn vui vẻ được nữa không? Tớ xin lỗi vì đã đôi lần tớ muốn buông tay cậu, xin lỗi vì đã làm cậu buồn, cậu tủi thân nhưng thực sự chưa bao giờ tớ nghĩ sẽ để cậu một mình đi xa tớ. Tớ vẫn muốn được nắm tay cậu đi đến hết cuộc đời tớ, tớ muốn nhìn thấy cậu phải lau nhà, rửa bát và nấu cơm cùng tớ. Tớ muốn cậu ôm tớ khi tớ buồn, cõng tớ rồi xoay vài vòng cho tớ chóng mặt, chọc cho đến khi tớ phải bật cười mỗi khi tớ khóc, để mỗi khi tủi thân nhớ nhà, cậu lại gần bên tớ và nói có cậu ở đây rồi, tớ muốn cậu tiết kiệm những tờ tiền lẻ mà tớ đã để lung tung, rồi tích lại đưa tớ đi ăn kem, ăn chả cá. Ngốc ạ, tớ vẫn yêu cậu và tớ muốn, tớ muốn hơn tất cả là có cậu ở bên tớ những lúc như thế này và mãi mãi.
© Orion Custas – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.


