Tớ là một cái cây
2023-01-04 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Và giờ tớ cao lớn. Tớ thấy cả những cuộc đời. Con người, họ sống qua những vòng lặp. sau 24h, họ sẽ lại sống như ngày hôm qua. Nhưng nó thay đổi.
***
Tớ nhận ra mình tồn tại khi lần đầu tiên thấy ánh sáng của buổi ban mai. Khi đó tiếng ríu rít của bầy chim phía xa khiến mình hốt hoảng và hương thơm của những loài hoa trong rừng cũng thật lạ lẫm. Và tớ nhận ra mình bị chôn chặt trên một khoảng đất… Tớ chỉ là một mầm cây, làm sao để vùng mình thoát khỏi đám rễ đã găm chặt trên vùng đất. Buồn bực làm sao, tớ muốn khám phá thế giới với những tòa cao ốc lung linh phía xa nữa cơ.
.jpg)
Những hạt mưa đầu tiên trong cuộc đời rơi xuống, tớ sung sướng vô ngần. Tắm mình trong thứ nước mát rười rượi ấy đúng là phước quý của cuộc đời. Lần đầu tiên tớ trân trọng sứ mệnh làm một cái cây của mình. Cơn mưa cũng tạnh, rủ mình khô thoáng rồi nhảy nhót theo làn điệu trong veo chộn rộn đằng kia. Thì ra là mấy anh chị chào mào í ới gọi nhau, giao tiếp bằng kiểu không ai hiểu.
- Anh chị hát bài gì mà hay thế
- Khi tình đầy trong tim thì sẽ biến thành lời ca ngọt ngào đó cậu bé.
Cái cây không có trái tim, tớ là một cái cây không có trái tim sao? Suy nghĩ thoáng qua phút chốc và thứ giai điệu đáng yêu ấy khiến mình nhún nhảy suốt hoàng hôn.
Tớ đã dần hòa nhập với cánh rừng. Tớ thích những bài hát của anh chị chim nhỏ. Bác gỗ sồi bên cạnh to lắm, tớ chả sợ gì mưa nắng. Và đám rễ trên người cũng được thoải mái hơn mỗi khi mặt đất nhão nhoẹt vì mưa. Và tớ cũng cao hơn rồi, tớ thấy được những mái nhà nhỏ của thành phố dưới rừng. Thì ra thế giới bên kia cũng có nhà lớn, nhà bé như trong cánh rừng. Bác gỗ sồi là tòa nhà cao chọc trời còn tớ và những cô cậu hàng xóm mới chỉ là dãy nhà bé dưới kia thôi. Thế rồi tớ cứ mong ngóng ngày mình cao hơn để khám phá nhiều hơn nữa.
Tớ lạ quá. Trông cô bạn hàng xóm thật xinh đẹp. Tớ thích thân hình mảnh mai được điểm xuyết mấy tán lá mơn mởn tỏa ra như chiếc đầm của nàng công chúa được chiếu trên màn hình của tòa cao ốc khiến mình say sưa ngắm nhìn mỗi đêm. Tớ thấy mình giống bé cây xấu hổ mọc ngay cạnh mỗi khi vô tình nhìn thấy cô bạn. Chị ong có vẻ tinh ý và vo ve điều gì không hiểu. Chị bay qua bay lại chỗ chúng tôi một hồi lâu và trước khi thật sự rời đi không quên đập mạnh đôi cánh hừng hực khí thế như vừa làm nên một chiến tích gì đó. Cô bạn hàng xóm nay sao lạ quá, chiếc váy điểm thêm chùm bông tươi tắn đến lạ. Từng đóa bé tí mà căng tràn sức sống, tớ thích ngắm nhìn chúng và yêu thương đến lạ. Mỗi ngày cô bạn kia càng xinh đẹp, càng nhiều bông hơn nữa mọc ra và tớ có thể ngắm cả ngày không chán. Tớ cũng cao hơn và thấy thành phố thật sự rộng lớn hơn rồi. Tớ không còn sợ hãi khi nghĩ về việc sẽ ghim chặt nơi cánh rừng này suốt đời.

Và giờ tớ cao lớn. Tớ thấy cả những cuộc đời. Con người, họ sống qua những vòng lặp. sau 24h, họ sẽ lại sống như ngày hôm qua. Nhưng nó thay đổi. Họ vẫn sẽ lặp lại những công việc thường ngày nhưng với nhiều tâm thế khác nhau. Lúc buồn, lúc vui, lúc bế tắc, lúc chán nản, khi hoan ca, họ vẫn tiếp diễn cuộc sống của mình. Tớ nhận ra con người khi trải qua mọi hỉ nộ ái ố vẫn sống trọn một cuộc đời. Phóng tầm mắt ừ xa, một cô bé thất vọng bước ra khỏi phòng casting với tờ giấy báo loại. Những dòng nước mắt lăn dài trên má và những bước chân thậm thụt nặng nề. Ước gì tôi có thể ôm lấy cô bé bằng những tán cây mát rượi dẫu đã có nhiều vết xước vì nắng, vì bụi và những thương tích trước sự ngã rạp của những tán cây bên cạnh mỗi mùa lũ qua… để xoa dịu. Buồn quá, tớ không thể. Mỗi ngày trôi qua, dõi theo hành trình của cô bé thật lâu và thực sự bất ngờ khi nụ cười lại tỏa rạng trên khuôn mặt cô bé khi có thật nhiều khách hàng ủng hộ tiệm bánh của mình. Có lẽ cô không còn hứng thú với những lần thất bại trước vị đạo diễn khó tính và sẵn sàng để vui vẻ với vị ngọt của những chiếc bánh. Cô bé vẫn sẽ sống, và vui hơn với niềm đam mê mới.
Tớ thực sự vui vẻ với sứ mệnh là một cái cây. Tớ dẫm chân tại chỗ và bị chôn chặt trong một khoảng đất. Nhưng tớ không sợ bão vì rễ của mình to lắm, cắm sâu và chặt, chẳng cơn gió nào quật nổi. Tớ đã yêu như tình yêu của mấy anh chị chào mào thuở xưa và cô gái của mình có những bông hoa thật đẹp. Tớ được chứng kiến những cuộc đời và chứng kiến những đổi thay để thấy rằng đó là tất yếu của cuộc đời. Chính tớ cũng đổi thay.
© PAN - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Miền đất nhớ, nơi có người tôi yêu | Radio Tâm sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.






