Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu xanh mãi

2025-06-18 22:15

Tác giả:


blogradio.vn - Anh nghĩ gì khi anh bảo cô là không được chờ, vậy những năm vừa qua anh đã sống ra sao cô đã sống như nào. Nhưng cuối cùng cô cũng hiểu, tình yêu của họ khép lại trong ba từ không được chờ của anh, khép lại nhưng hơi thở vẫn còn rất đầy.

***

Là bây giờ.

Là khoảnh khắc của hiện tại.

Biển đang trước mặt anh và cô.

Biển xanh thẳm một màu xanh tuyệt đẹp, tưởng chừng như đã có một bàn tay khổng lồ nào đó tô màu xanh đến ngút ngàn như thế lên biển và biển cứ cố định màu xanh ấy, cho đến mãi mãi.

Anh và cô đứng bên nhau, sau mấy chục năm gặp lại, tưởng chừng như họ sẽ có biết bao điều để nói cùng nhau, nhưng rồi họ đứng bên nhau và im lặng. Anh trở về trong một ngày mùa thu có nắng vàng hanh hao, anh hẹn cô ra biển vì biển là minh chứng cho tình yêu của họ ngay từ những ngày đầu. Cô nhận cuộc gọi của anh và không chút bất ngờ không chút ngạc nhiên, cô đi ra biển đúng hẹn với anh, họ nhìn nhau, thoáng chút ngỡ ngàng sau mấy chục năm, và rồi họ cùng nhìn ra biển.

Nếu có ai hỏi anh nhớ gì nhất trong tình yêu của họ, nếu có ai hỏi anh thương gì nhất trong tình yêu của họ thì anh sẽ nói ngoài suy nghĩ của mọi người. Anh nhớ nhất và anh thương nhất dáng hình cô trong tà áo dài trắng thướt tha, dịu dàng trên chiếc xe đạp mỗi trưa mỗi chiều cô đi học về, chứ không phải anh thương mấy chục năm cô đã chờ đợi anh cô đã mong ngóng anh biết bao. Dù cô biết cả hai người đều đã có gia đình riêng và đều đã có tình yêu và trách nhiệm với gia đình thân thương của mình, vậy mà với anh dáng hình ấy, tà áo dài trắng tinh khôi của cô cứ in dấu mãi càng lúc càng nhiều, càng lúc càng mạnh hơn trong anh. Như một nỗi ám ảnh, như một nỗi nôn nao đến thắt cả tim gan, vậy mà anh đã để cô một mình đến mấy chục năm mới chịu quay lại gặp cô.

Nếu có ai hỏi cô nhớ gì nhất trong tình yêu của họ, nếu có ai hỏi cô thương gì nhất trong tình yêu của họ thì cô sẽ nói ngoài suy nghĩ của mọi người. Cô nhớ nhất và cô thương nhất mỗi tối cô ngồi học khuya thì anh đều đứng đợi cô trước cửa nhà chỉ để đưa cho cô một ổ bánh mì rồi đi ngay. Cô cũng không nhớ cô đã nhận bao nhiêu ổ bánh mì của anh trong mấy năm dài như thế, chứ không phải cô thương anh vì mấy chục năm xa quê hương xa đất nước và một mình xông pha mưu sinh lăn lộn ở chốn quê người. Anh xa cô, cũng chẳng còn ai đưa bánh mì cho cô mỗi tối. Anh xa cô, vậy mà cô cứ nhớ quặn lòng những ổ bánh mì của anh. Anh xa cô, và từ đó cô ăn bánh mì ở bất cứ đâu cũng chẳng thấy ngon.

Là anh và cô cách đây mấy chục năm.

Anh là một người đàn ông trưởng thành, có một công việc làm ngay tại nhà đủ để lo cho cuộc sống của mẹ và ba đứa em nhỏ, còn cô là cô nữ sinh cuối cấp ba chỉ biết cắm cúi vào chuyện học. Nhà anh ở đối diện với nhà cô, lúc đầu anh chỉ chú ý đến cô và hay đứng nhìn từ nhà anh nhìn qua, rồi dần dần anh qua chơi làm quen và thân với cô. Lúc đầu mẹ anh không biết, ba anh thì đã mất lúc anh còn nhỏ. Lúc đầu ba mẹ cô cũng không quan tâm lắm cứ nghĩ bà con lối xóm chắc chỉ như là anh em. Rồi cuối cùng trong cả khu xóm ai cũng biết và mọi người đều nói đó là một tình yêu rất đẹp vì anh nói anh sẽ chờ cô học xong đến ngày ra trường và có việc làm đàng hoàng rồi mới đặt vấn đề cưới xin với ba mẹ cô. Vậy mà khi cô đang nữa chừng năm thứ ba đại học thì anh ra đi, anh lên tàu trong một chuyến vượt biển thăm thẳm ngoài đại dương bao la để đi tìm sự giàu có và sung sướng cho tương lai sau này. Anh đi theo sự thúc giục của mẹ và những bức bách trong kinh tế của gia đình anh. Chuyến vượt biển thành công và từ đó họ chính thức trùng trùng xa cách, anh đã gởi rất nhiều thư về cho cô.

Hồi đó không có những kỹ thuật công nghệ hiện đại như bây giờ, những lá thư tay anh viết có lúc là một tháng có lúc là hai tháng có lúc còn lâu hơn mới đến tay cô. Những lá thư dày đặc niềm thương nhớ, anh nói anh không thể báo cho cô biết về chuyến đi vì đó là chuyện bí mật. Vì ngày đó nhiều chuyến đi đã không thành và còn bị gặp cướp biển rồi vậy là mất mạng luôn, nên những người tổ chức họ dặn anh là tuyệt đối giữ kín. Anh nói anh đi để lo cho kinh tế gia đình vì mẹ anh và ba đứa em nhỏ đều trông mong vào anh. Mà ngày đó vượt biển là một từ chứa đựng đầy những hứa hẹn về một cuộc sống giàu sang và kiếm tiền rất dễ dàng nơi xứ người nên anh ra đi, anh không hẹn cô ngày quay về. Rồi tháng năm trôi đi, những lá thư của anh vơi dần, vơi dần. Rồi lá thư cuối cùng anh bảo cô hãy quen người khác và lập gia đình vì con gái có thì, anh bảo nếu anh về được chắc còn rất lâu nên cô không được chờ. Anh có biết đâu cô lặng lẽ đọc hết những lá thư anh gởi và cũng gởi thư lại cho anh, cô không rơi được giọt nước mắt nào trong lá thư cuối cùng anh gởi, ba từ không được chờ cứ vang vọng cứ âm vang trong lòng cô. Anh nghĩ gì khi anh bảo cô là không được chờ, vậy những năm vừa qua anh đã sống ra sao cô đã sống như nào. Nhưng cuối cùng cô cũng hiểu, tình yêu của họ khép lại trong ba từ không được chờ của anh, khép lại nhưng hơi thở vẫn còn rất đầy.

Cô lập gia đình muộn, đến năm cô hơn ba mươi thì cô mới lên xe hoa, một tình yêu đến chậm và ai cũng chúc cô hạnh phúc. Cũng đã bao năm cô ráng sống trong lời chúc ấy của bao người, cô ráng sống hanh phúc cho tim cô được hạnh phúc, cho cuộc sống gia đình cô được hạnh phúc và cả cho anh ở một nơi rất xa cô cũng được hạnh phúc.

Còn chiều nay.

Họ đứng bên nhau, cũng vẫn là biển năm nào cũng vẫn là biển cách đây mấy chục năm chẳng hề thay đổi, chỉ là biển chiều nay có xanh hơn một màu xanh tưởng chừng như bất tận. Cô nhìn anh và nhớ đến cũng buổi chiều cuối cùng anh đón cô khi tan trường và họ cùng đi song song bên nhau. Anh đón cô cũng với chiếc xe đạp anh rất yêu nhưng cô nhớ chiều hôm đó, một buổi chiều cách đây mấy chục năm thì biển xám xịt. Những kiến thức cô học đã cho cô biết điều đó, là bầu trời quyết định màu sắc của biển. Bầu trời chiều hôm đó có những đám mây vẫn vũ cứ gầm gào, anh và cô đều nói chắc sắp có một trận mưa to, rồi biển cũng xám xịt theo như vậy. Sóng biển cũng gào lên dữ dội mà cô không hề biết rằng đó là buổi chiều cuối cùng họ được ở bên nhau.

Bây giờ

Anh im lặng, và cô cũng lặng im. Họ không nói về quá khứ, họ không nói về nỗi nhớ, họ không nói về cuộc sống, họ không nói về gia đình của họ, họ cũng không nói về cuộc sống của mỗi người trong mấy chục năm qua. Có lẽ khi họ nhìn nhau thì đôi mắt họ đã đủ nói lên tất cả rồi, có lẽ đã có biển ngay trước mặt họ đã thay họ nói lên tất cả rồi. Những ngày xa xưa họ hay cùng đi ra biển và họ biết chắc chắn biển là nhân chứng biển là minh chứng cho tình yêu của họ. Họ cùng biết khi anh quay về đây sau mấy chục năm và gọi cô thì nơi họ gặp nhau chỉ là biển mà thôi. Họ cùng biết nếu chiều nay biển vẫn xám xịt một màu u buồn và những con sóng có gào lên như giận dữ giống cách đây mấy chục năm thì tình yêu của họ vẫn một màu xanh. Tình yêu của họ là một màu xanh, không phải hy vọng, không phải chờ mong, không có đau thương, không có oán hờn. Tình yêu của họ sau mấy chục năm sau bao nhiêu xa cách thì họ vẫn gọi đó là tình yêu, dù mỗi người đã có gia đình, họ vẫn gọi đó là tình yêu và màu xanh của biển cứ đẹp mãi trong lòng họ.

Bây giờ.

Anh cất tiếng trước:

- Nhìn em khỏe mạnh như vậy anh thấy yên tâm rồi. Khi anh ra đi thì em quá hao gầy, sau này mình sẽ còn gặp nhau nữa, cũng ở nơi này, cũng trước biển.

Cô nhìn anh:

- Anh bay qua đó nhớ vẫn yêu thương và hạnh phúc với cuộc sống này, như lúc mình vẫn quen nhau như lúc mình đã xa nhau, nhớ nhé anh.

Bây giờ.

Biển xanh thẳm trước mặt họ và trái tim họ cũng vậy, cũng thật xanh như biển. Cuộc sống này thật kỳ diệu, nó làm người ta yêu nhau rồi nó làm người ta chia cách. Nó làm người ta xa cách trùng trùng đến ngàn khơi muôn dặm, rồi nó cũng làm người ta gặp lại tưởng chừng như chưa hề có sự cách xa, chưa hề có sự chia xa. Nó cũng chẳng làm người ta nói thật nhiều những gì cần nói, nó chỉ để người ta được đứng bên nhau lần nữa, trước biển, và sau này cũng sẽ trước biển, như lời anh nói.

Có một người bạn của tôi đã nói như này. Anh ấy nói nếu cho anh ấy một điều ước thì anh ấy sẽ ước cuộc đời này đừng có tình yêu, vậy là mọi người đều nhìn anh ấy đăm đắm, họ không đồng tình cũng không phản đối. Tôi hiểu anh ấy, một người cũng mất đi tình yêu của mình và trọn đời cũng chỉ biết yêu mãi trong tim. Nhưng tôi nghĩ cho dù tình yêu có làm người ta cách xa hay đau đớn, có phản bội hay thủy chung, có chân thành hay giả dối thì tình yêu luôn là điều cần phải có của cuộc đời. Vì trái đất có con người có muôn loài thì tình yêu cũng xuất hiện cùng và trái tim con người cũng theo đó mà sống theo đó mà yêu. Rồi hạnh phúc hay giằng xé, rồi bên nhau hay xa nhau, rồi yêu nhau mãi dù mỗi người phải đi một đoạn đường dài khác nhau thì người ta vẫn yêu mà, thì người ta vẫn thiết tha yêu mà.

Tình yêu của họ xanh mãi, anh và cô, một tình yêu thật xanh, trọn cuộc đời.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Em Chọn Cách Đau Lòng Nhất Để Yêu Anh | Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

back to top