Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình đầu (Phần 2)

2021-08-21 01:15

Tác giả: An An An Tĩnh


blogradio.vn - Đến lúc này Bình mới nhận ra một điều, lựa chọn mà cậu từng đắn đo khi trước chỉ có hiệu lực khi thích một ai đó. Còn khi đã yêu thương rồi, không cách nào lựa chọn được nữa. Lúc này chỉ sót lại một suy nghĩ duy nhất, muốn ở bên người ấy lâu nhất có thể.

***

Đọc phần 1 tại đây

Bình sốt sắng, dường như cả hai lựa chọn trên đầu không thỏa mãn cậu.

- Lựa chọn thứ ba cần cả bao dung, dũng cảm, và cả nhẫn nại nữa. Đó là tỏ tình.

Bình quay nhìn cốc trà nóng còn tỏa chút khói mỏng manh. Vậy là cậu cần phải lựa chọn sao. Nhưng mà trước khi lựa chọn, bất kể là tình yêu hai phía hay một phía, khi thấy người mình thích thân thiết với một người khác giới, người ta thường có một hành động, đó là giận dỗi. Đúng, cậu giận An.

Suốt ba ngày liền Bình tránh mặt An mặc cho cô nhắn tin, bắt gặp ở căng tin hay đến quán cà phê cậu làm. Cậu rõ là một người dễ giận dỗi, An thì lại không có đủ quan tâm để tìm hiểu tại sao Bình lại tránh mặt mình. Sang đến ngày thứ tư, cô chuyển sang lơ ngược lại Bình.

- Hôm nay là khai giảng mà em vẫn giữ cái đầu cam chóe thế này à. Thầy đã nhân nhượng suốt thời gian học hè rồi.

Thầy chủ nhiệm lớp A kéo An ra một góc nhắc nhở, không cho cô bước vào trong trường. Cô chỉ cười khì vì biết thầy của mình quá hiền lành và thương học trò để mắng phạt cô.

- Nốt hôm nay thôi thầy.

An nháy mắt với thầy chủ nhiệm trước khi chạy vào trong sân trường, không hề thực sự nghĩ đến việc sẽ nhuộm lại tóc.

- Cái gì đây? Cậu là học sinh lớp nào?

Tiếng quát tháo khiến An dừng bước. Ở một góc khuất gần nhà gửi xe, thầy hiệu phó phụ trách kỷ luật cầm trên tay một điếu thuốc hút dở, tra hỏi một cậu học sinh cao gầy khiến cậu run lẩy bẩy. Thầy nghiêm nghị và cứng nhắc hơn thầy chủ nhiệm của An nhiều. Cậu học sinh kia ra sức giải thích thế nào thầy cũng không tin chuyện có một nhóm nam sinh dúi điếu thuốc vào tay cậu, một mực muốn phạt cậu.

An cũng từng bị thầy nhắc nhở không ít lần, thế nên lẽ ra cô phải tránh xa tầm mắt của thầy. Nhưng An nhận ra cậu học sinh bị thầy mắng phạt là Bình, cô không thể đứng yên.

- Điếu thuốc này, là em hút đấy.

An đứng chắn giữa thầy hiệu phó và Bình khiến cả hai người trố mắt ngạc nhiên. Thầy nhận ngay ra An.

- Tôi biết ngay mà. Lúc nào thầy chủ nhiệm lớp A cũng dung túng cho học sinh, riết thành loạn rồi.

- Vậy tha cho cậu ấy được chưa?

- Không phải chị ấy đâu. – Bình bỏ qua sợ sệt, khảng khái đáp lại.

- Cậu đứng im đó. – An quay lại ngắt lời Bình.

- Cả hai cô cậu không ai được tha hết, đi đến phòng giáo vụ cho tôi.

Tiếng trống khai trường đã rộn ràng khắp sân trường, còn An và Bình vẫn đứng trong phòng giáo vụ. Chỉ cần giáo viên vừa đi khỏi, An lập tức ngồi xuống ghế, nhắn tin liên hồi.

- Sao chị lại dùng điện thoại. Chúng ta đang bị phạt mà.

- Em nghiêm túc làm gì. Cũng đâu có ai trong phòng.

An dừng nhắn tin.

- Mà sao không đi làm? Không định mua đàn nữa sao?

- Không cần. Em tự mua đàn khác.

- Không mua cũng được. Chị trả lại tiền. Nhưng mà quyết không gặp nhau luôn à?

Bình vẫn quay mặt đi hướng khác.

- Chắc chưa, sẽ không hối hận chứ?

An bước ra đứng trước mặt Bình, nụ cười tươi tắn. Bất kể Bình quay hướng nào An cũng nhất quyết đứng trước mặt, hai mắt mở to không rời khiến cậu càng bối rối, đôi môi mím chặt cố gắng không thể hiện sự xấu hổ của mình. Nhưng điệu bộ luống cuống của cậu chẳng thể che giấu nổi. Mái tóc cam càng lúc lắc muốn chọc ghẹo cậu nhiều hơn. Đúng lúc này một nhóm học sinh miễn cưỡng bước vào, phía sau là thầy chủ nhiệm lớp A và thầy hiệu phó.

- Chính là mấy người hút thuốc đấy.

Bình nôn nóng, cho rằng mình sắp được minh oan. An quay nhìn đám học sinh, đẩy gọng kính kim loại lên, cười đắc chí. Sau một hồi tra hỏi cuối cùng lời nhóm học sinh khai báo cũng khớp với những gì Bình đã kể. Trong lúc thầy hiệu phó bận trách mắng đám học sinh vi phạm An lén kéo Bình đi khỏi phòng giáo vụ. Thầy chủ nhiệm đuổi theo ra hành lang, lớn tiếng gọi lại.

- An! Em không định thất hứa đúng chứ?

- Đương nhiên là không rồi thầy. Cảm ơn thầy nhé

An cúi đầu chào thầy chủ nhiệm lần nữa rồi kéo Bình chạy nhanh hơn. Lần này thì cô nói thật, thầy giáo cũng hiểu rõ.

An và Bình băng qua sân trường đông đúc học sinh và giáo viên. Ai nấy đều huyên náo nô đùa và chụp hình kỉ niệm. Bình không hiểu tại sao cậu phải chạy khi không có ai đuổi theo. Nhưng có lẽ cậu không cần cố hiểu làm gì, bởi vì khoảnh khắc này An đang nắm chặt lấy bàn tay cậu. An trong mắt Bình còn tỏa sáng hơn cả ánh nắng vàng ươm, rạng rỡ. Bình chạy nhanh hơn An rồi chẳng mấy chốc cậu là người kéo cô chạy đi. Đến tận khi chỉ còn hai người dưới hàng phượng vĩ cả hai mới chịu đi chậm lại. Bình còn thở dốc, hỏi An dồn dập.

- Sao thầy hiệu phó lại đổi ý chịu tin chúng ta nhỉ? Chị đã hứa gì với thầy giáo nên thầy nói giúp phải không? Chị hứa gì thế hả?

- Em nói nhiều thế không mệt à? Yên tâm chuyện nhỏ thôi.

An nháy mắt, hắt mái tóc cam bông xù của mình rồi quay đi. Trái tim Bình chỉ cần có thế cũng đập loạn nhịp. Cậu đứng ngây ra nhìn theo An đến khi cô đã đi về phía trước một quãng xa. Không cần ai bảo, cậu chạy thật nhanh lại phía An, giữ cánh tay cô, nói thật chân thành.

- Cảm ơn chị.

Bình cười thật tươi, nhẹ nhàng vén lọn tóc vương trên mặt An sau vành tai. An ngước lên nhìn cậu, nụ cười cũng thật rạng rỡ, hai chân cô kiễng lên hết cỡ. Bình thấy thế liền cúi xuống để An dễ dàng với được, hai mắt đối nhau thật gần.

- Không có gì đâu nhóc.

Bàn tay An xoa mái tóc ngắn của Bình khiến cậu lại ngây ngốc. Nói rồi An lại đi về phía trước, Bình tiu nghỉu, lần nữa chạy theo. Nhìn dáng vẻ ấy của Bình, An không ngừng được, trêu chọc Bình suốt quãng đường.

Ngày hôm sau, Bình chờ An để đưa cô đi học. Cậu không ngại ngần đỗ xe trước cửa nhà cô nhưng lại cúi xuống vờ buộc dây giày khi thấy bố An nghiêm nghị bước ra.

- Cháu chờ An phải không?

Bình quay lại gấp gáp ngoan ngoãn cúi chào người đàn ông bệ vệ nhưng vô cùng ôn tồn.

- Nó đã đi trước rồi. Cháu không gặp à?

Bình lắc đầu rồi lại luống cuống chào tạm biệt và lên xe chạy ra đường lớn. Chuông điện thoại reo lên. Cậu vội dừng lại nghe điện của An.

- Nhóc, chạy đi đâu thế hả? Đứng im đó.

Bình nhìn quanh, và còn chưa kịp nhìn ra An ở đâu thì đã nhận một cú giáng vào đầu. 

- Tóc cam của chị đâu rồi? – Bình nhìn An hoảng hốt như thể An bị trộm mất mái tóc mà cậu vô cùng yêu thích. - Vậy là chị đồng ý nhuộm lại tóc để thầy giáo nói giúp chúng ta sao?

- Thứ này sao có thể coi là điều kiện được. Đây là quà tặng kèm thôi. Sao không đẹp à?

An hất mái tóc ngắn đen nhánh của mình ra sau. Đến giờ Bình mới nhận ra không phải do mái tóc cam An mới đặc biệt và xinh đẹp như thế trong lòng cậu.

- Em thích chị, à ý em là tóc của chị. – Bình vội vã sửa lại.

- Chị cũng thích. – An nhìn thẳng gương mặt mong chờ của Bình, nhẹ nhàng nói tiếp. – Chị cũng thích chị nhiều lắm.

Bình gật gù đồng tình, biết là mình lại bị An trêu chọc. Bình tự nhủ rằng lần sau, nhất định lần sau cậu sẽ nói thật rành mạch và rõ ràng với An điều mà cậu cất giấu.

Buổi chiều muộn, An đến chỗ đài phun nước theo tin nhắn của Bình. Cậu đã ở đó chờ sẵn.

- Nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Thật ra em đã biết chị từ trước đó rồi.

Bình nhớ lại, cây đàn mà An định đập khi đó là cây đàn mà cậu rất yêu thích. Ngày nào sau giờ học cậu cũng ghé qua cửa hàng gần trường, nhìn ngắm chiếc đàn yêu thích của mình và yên tâm ra về khi chiếc đàn vẫn còn trên giá. Bẵng đi mấy ngày, Bình giật mình khi thấy chiếc đàn yêu thích của mình đó không còn được bày trên kệ. Cậu đi vào cửa hàng thì thấy một cô bé học sinh mặc đồng phục cùng trường đang mua cây đàn. Cậu đã muốn hỏi mua ngay lúc đó nhưng cậu không có tiền. Vậy là Bình đã lén đạp xe theo cô suốt quãng đường từ cửa hàng đàn đến công viên rồi sau đó là đài phun nước và kịp ngăn An đập vỡ cây đàn yêu thích của mình.

An bật cười.

- Có nghĩa là, nếu như người mua cây đàn này là một ông chú nào đó, thì cậu cũng sẽ lẽo đẽo theo người ta cả ngày như vậy.

- Em đâu có lẽo đẽo theo chị đâu.

Bình lại trưng cái bộ mặt dỗi hờn ra. An lấy cây đàn từ trong túi ra.

- Em có tò mò không? Lý do mà chị muốn phá cây đàn này.

Bình lặng yên. Thật ra cậu cũng lờ mờ đoán được lý do từ lâu. Chắc chắn có liên quan ít nhiều đến tên khốn khiếp đẹp trai cậu từng gặp.

- Hôm đó là sinh nhật của tên đó. Chị đã lấy tiền tiết kiệm của mình ra để mua cây đàn này. Thế mà vào đúng ngày hôm ấy, tên khốn khiếp lăng nhăng ấy…

Gương mặt An chuyển sang chế độ muốn đập phá thứ gì đó khi nhớ lại cảnh mình chứng kiến trong công viên trước khi tới đài phun nước. Bình không đợi An nói thêm. Cậu chơi bản nhạc mình yêu thích, bài hát cậu đã chơi ngày đầu gặp An. Ánh mắt cô dịu lại, thậm chí còn bật cười vì cách mà Bình làm cô nguôi giận.

Nụ cười lại nở trên môi An. Và Bình thực sự thích nụ cười ấy, rất nhiều.

Đến lúc này Bình mới nhận ra một điều, lựa chọn mà cậu từng đắn đo khi trước chỉ có hiệu lực khi thích một ai đó. Còn khi đã yêu thương rồi, không cách nào lựa chọn được nữa. Lúc này chỉ sót lại một suy nghĩ duy nhất, muốn ở bên người ấy lâu nhất có thể.

Mong ước của Bình đã dần dần trở thành hiện thực mà cậu không hề nhận ra. Hai người ở bên nhau mọi dịp có thể, lúc trường tổ chức dạ hội, hay khi đi thực tế, hay cả giờ thể dục vô tình trùng giờ. Chỉ cần đứng từ xa và vẫy chào cũng đủ khiến cả hai nở nụ cười không ngừng. Và nó vẫn tiếp tục là niềm vui mỗi ngày của Bình kể cả khi An phải tập trung thi học sinh giỏi cấp thành phố hay cách Bình nửa vòng trái đất.

Bình chưa bao giờ có thể cùng đón sinh nhật của mình với An. Lần đầu tiên hai người gặp nhau sau sinh nhật năm ngày. Và vào sinh nhật tiếp theo, An đang trên chuyến bay sang Mỹ. Nhưng món quà An tặng cậu trước ngày sinh nhật, nụ hôn đầu tiên có lẽ là món quà ngọt ngào và đáng nhớ nhất cậu từng nhận được. Chỉ có điều Bình không ngờ đó cũng là nụ hôn cuối cùng cậu nhận được từ An.

Bảy năm sau lần đầu tiên gặp An, cậu mỉm cười khi đi ngang qua đài phun nước đầy những kỷ niệm thân thuộc. Nửa năm trước đài phun nước đã được sửa chữa lại thế nên hiện tại trông còn mới hơn lúc cậu gặp An lần đầu. Nhìn những cô bé, cậu bé tầm tuổi cậu năm ấy đang vui vẻ trò chuyện, Bình mới thấy ký ức của mình đã cũ kỹ nhường nào. Dù đài phun nước được giữ gìn nguyên vẹn, cảnh quan xung quanh đổi khác quá đỗi. Bóng cây đã không còn phủ khắp mà thay vào đó là những khu mua sắm và nhà hàng. Con phố đông đúc và tấp nập không có lấy khoảng tĩnh lặng. Đương nhiên là Bình quen với nhịp sống này. Chỉ có điều một phần trong cậu thầm hy vọng mặc cho thành phố này thay đổi nhường nào nơi chốn cũ của cậu vẫn vậy. Nhưng chẳng cần phải lớn để hiểu rằng có rất nhiều thứ nằm ngoài tầm với của một người.

Sáu năm sau lần cuối gặp An, bây giờ thì cậu có thể mỉm cười khi nhớ về cô. Nhưng không ai biết năm năm trước cậu đã không đủ can đảm để đi ngang qua nơi này. Mối tình đầu của cậu đã kết thúc còn nhanh hơn cách nó bắt đầu.

Bước vào quán cà phê có dãy bàn nhìn ra đài phun nước, cậu tạm quên mảnh ký ức đan xen vui buồn của mình. Bình đứng trước quầy thanh toán, gọi đồ uống và chờ đợi người phục vụ tính tiền.

Một giọng nói nhẹ nhàng ấm áp và thân quen vang lên. Cô gái đang gọi nước ngay cạnh Bình khiến cậu giật mình quay nhìn. Bình tự ngạc nhiên với chính bản thân vì nhận ra người đó chỉ qua giọng nói đã năm năm không nghe đến. Đôi mắt to tròn trở nên sắc sảo hơn nhờ đường kẻ mắt đậm. Mái tóc dài được buộc gọn phía sau đầy sức sống. Cô vẫn xinh đẹp như trong trí nhớ của Bình.

Nhận ra người bên cạnh đang nhìn mình cô gái cũng quay sang, đẩy gọng kính để nhìn rõ người đối diện. Đôi mày khẽ rướn lên ngạc nhiên nhưng đôi mắt nhanh chóng dịu lại và khuôn miệng ánh nụ cười hiền. Đó là An. Thật sự là cô.

- Về từ bao giờ thế?

Bỏ qua hết những lời chào hỏi khách khí Bình chỉ tập trung vào chuyện cậu muốn biết.

- Đêm qua.

An vẫn chưa ngừng nụ cười. Bình tiếp tục hỏi.

- Về bao lâu?

- Về hẳn luôn.

- Vậy…

- Nước của quý khách ạ!

Người phục vụ vô tình ngắt lời của Bình. Cậu cầm lấy đồ uống.

- Không ngờ gặp lại em ở đây.

- Chị có rảnh không? Em mời chị.

An gật đầu.

- Ừm. Vốn định mua ra đó ngồi uống.

Không cần nhìn theo hướng An chỉ Bình cũng biết cô muốn nói đến chỗ nào.

- Nơi này đã thay đổi rất nhiều.

- Em cũng vậy. Đã cao và đẹp trai hơn nhiều rồi đấy.

- Thật hiếm có cô gái nào dễ dàng khen người yêu cũ của mình như vậy.

An cong môi trước lời chọc ghẹo của Bình. Đối với An, Bình chỉ là một trong những người bạn trai cũ của cô. Cuối cùng ký ức về cậu sẽ lạc vào một góc trong tâm trí An. Đó là lý do mà thời gian qua đi có thể khiến cô thoải mái mà nói chuyện với cậu như một người bạn lâu ngày gặp lại. Nhưng đối với cậu, An mãi mãi có một vị trí đặc biệt hơn rất nhiều.

Hai người chọn chỗ nhìn ra đài phun nước đầy ắp kỷ niệm. Bình và An từ tốn kể cho nhau nghe những thay đổi trong suốt năm năm không có một tin tức. Thật ra hỏi nhiều thứ nói nhiều chuyện cũng chỉ vì tò mò một điều duy nhất, khoảng thời gian không có mình đối phương có hạnh phúc hay không.

- Nhưng mà bình thường cậu cũng hay đến đây uống cà phê một mình à?

- À thật ra thì em đang chờ một người. Cô ấy làm việc ở gần đây.

An mỉm cười. Bình nhìn ra phía cửa, một cô gái mặc chiếc váy màu hồng phấn bước vào, vẫy chào cậu. Nhìn gương mặt rạng rỡ của Bình, An cũng bất giác cười theo. Anh vẫy chào và đón cô gái mặc váy hồng phấn đến trước mặt An. Cô gái có mái tóc suôn dài chớm vai cúi chào An. An tự động đứng dậy, đưa tay ra bắt tay cô.

- Chị là An, học cùng trường cấp ba, trên Bình một khóa.

Cô gái nở nụ cười hiền, một chút xấu hổ khi Bình giới thiệu tên mình kèm theo hai chữ “bạn gái”.

Bình chào tạm biệt An, lời tạm biệt bây giờ nhẹ bẫng không một chút đau lòng hay nặng nề. Bình khoác tay người bạn gái của mình bước ra. Đúng lúc đó, một người có dáng hình cao ráo, ánh mắt thu hút đẩy cửa bước vào. Trong lòng Bình gợn lên một cảm giác quen thuộc, như đã gặp người vừa bước vào ở đâu đó. Đi được một bước cậu dừng chân quay nhìn về phía quán cà phê. Cậu đã nhớ ra cái tên của người đó.

- Tên khốn khiếp.

- Gì thế? Anh đang nói ai vậy?

Bình bật cười với chính mình và rồi quay lại nhìn cô gái đứng trước mặt.

- Không có gì. Hôm nay em sẽ tặng anh quà sinh nhật gì đây?

Cô nghiêng đầu nhìn Bình, khẽ cười. Cậu nắm chặt lấy tay cô. Bình hiểu rõ một điều rằng hạnh phúc đang ở ngay bên cạnh, không cần quay nhìn lại nữa. Phía trước, mùa hè vẫn luôn rực rỡ và óng ánh trên những tán cây và bầu trời cao xanh vời vợi.

(Hết)

© An An An Tĩnh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 551: Tạm biệt tình đầu

An An An Tĩnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?

Trạm Cuối

Trạm Cuối

"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”

Dấu son Tháng Tám

Dấu son Tháng Tám

Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

back to top