Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình đầu ngây dại

2021-10-10 01:20

Tác giả: Hoàng Thái Vy


blogradio.vn - Cô ấy chưa từng nếm trải vị đắng tình yêu nên khó mà quên những gì nó ban tặng. Chỉ là chút tương tư tuổi mười bảy cũng làm người ta nhớ nhung cả một đời.

***

Các bạn thân mến, mỗi chúng ta đều có những vấp ngã đầu đời; trải qua đầy đau đớn, khóc lớn trong lòng đôi mắt ngấn lệ nếm được vị chát. Khắc sâu trong trái tim cả một đời thương nhớ chính là tình đầu không phai. Khi ai đó hỏi ta về tình đầu năm ấy cảm xúc bồi hồi có chút rung động mang theo tương tư xưa ùa về từ kí ức. Nghe đến tên người mình từng thương không khỏi xúc động xao xuyến có chút tiếc nuối. Bởi tình đầu thường dang dở mấy ai thành đôi để rồi bỏ lỡ thanh xuân bước qua đời nhau.

Thiên duyên được ghi dưới sách trời không phải cũng gặp may mắn trong tình yêu. Khi thương người ấy mà họ cũng thương ta cho dù không nói ra thì hai bên vẫn hiểu rõ tấm lòng ấm áp này. Nhưng sẽ có người không được đáp lại tình cảm ấy, đó là điều buồn nhất mang tên “yêu đơn phương”. Thứ tình cảm ấy rất đau khổ u sầu không nguôi, cả hai bên đều cảm thấy mệt mỏi day dứt lạnh lùng không thể đáp lại. Đâu ai tìm cách lí giải được cuội nguồn tình yêu, chỉ là từng nụ cười ánh mắt khiến ta mỉm cười khi ngắm nhìn. Mỗi hành động nhỏ đầy ân cần ấm áp làm trái tim rung ring.

Tôi từng chứng kiến một mối tình buồn bắt nguồn bởi cơn mưa đầu thu. Dù không có hậu nhưng đó là mối tình khiến tôi đứng ngoài cũng thấy buồn thay.

Năm đó tôi và cô cậu ấy đều 17 tuổi, cậu ấy là một thiếu niên anh tuấn, giỏi thể thao, da đen nâu từ bé nên có biệt danh ‘Lốp’ nhưng thành tích học tập khá tệ. Cô gái nhỏ nhắn da trắng tựa con lai, học giỏi nhất nhì lớp lúc đó và có nhiều anh theo đuổi.  Sẽ chẳng xảy ra điều gì nếu chiều hôm đó của cuối tháng 10 trời không mưa lớn như thế. Cậu ta từ đằng sau bước tới bật chiếc ô lên rồi hỏi chúng tôi:

- Có đi chung không?

Tuy lúc đó tôi chưa hiểu ra cơ sự gì nhưng bản năng đã kéo tôi lại, rồi nhìn hai người đó đi thật xa mà lòng có chút vui vui dự cảm tốt. Sau hôm đó tôi thấy cô ấy có chút thay đổi, trước kia cô bạn này cao ngạo lắm ít bắt chuyện với người khác nhưng rồi mấy hôm sau có chút tự nhiên dần hòa đồng với mọi người. Điều gì đã thay đổi một cô gái luôn sống khép mình như thế, tôi thấy hơi lạ nhưng không hỏi. Tôi và cô ấy không hẳn quá thân thiết, mọi chuyện cô ấy đều gánh một mình cho tới khi đồng ý chia sẻ với ai đó. Mấy ngày sau tôi thấy Lốp mua bữa sáng cho cô bạn mình, tôi không thấy lạ, còn đám con gái cứ vây xung quanh hỏi han này nọ thực chất là tò mò hoặc ghen tỵ thôi. Nửa lớp chúng tôi còn chưa có tình đầu mà, học hành chăm chỉ rồi kiếm chỗ làm thêm lấy đâu ra thời gian yêu đương. Trong lớp lại có sự kiện như thế không hóng mới lạ, có vài đứa trêu đùa hò hét rồi không ngại hỏi:

- Khi nào chia tay, yêu chưa, như nào rồi!

Một câu nói tưởng chừng vui vẻ qua loa nhưng với người đa cảm lại khá phiền. Về sau tôi mới biết được bữa sáng đó không phải miễn phí mà nhờ nhắc bài trong giờ kiểm tra sắp tới. Thầy dạy toán gắt lắm không cho mấy đứa giỏi gần nhau nhưng cũng không cho mấy đứa dốt hỏi bài. Cậu ta suốt ngày chơi thể thao với làm thêm có học hành gì đâu, sợ rớt môn điểm thấp mẹ không cho làm nữa. Cô bạn tôi lại không nghĩ vậy, cứ thế nhiệt tình nhắc bài cho cậu ta thậm chí quên tôi luôn, ngoài cậu ta còn nhiều người hỏi nữa, phiền ghê thương bạn mình.

Qua đó một thời gian là đến lễ Halloween, trường tôi tổ chức lớn trang trí mang không khí lễ hội đến với mọi học sinh lẫn phụ huynh tham quan vui chơi. Để tham gia, lớp tôi cũng có vài màn biểu diễn. Cô bạn tôi cũng khá xinh xắn lại giỏi tiếng anh nên được đề nghị tham gia trình diễn. Ban đầu cô ấy còn khá ngại ngùng nhưng sau đó đã bị tôi thuyết phục đồng ý đi thôi.

Trong đêm diễn đó cô ấy như một nàng công chúa bước ra vậy, tôi chưa thấy cô ấy mặc lễ phục bao giờ nên thấy đặc biệt, đẹp xuất sắc. Tôi đã hiểu tại sao từ lúc còn học cấp 2 lên cấp 3 lại nhiều anh ngỏ lời như thế nhưng cô ấy không hồi đáp. Là con gái nhìn cô ấy đẹp như thế còn thích nữa huống chi lũ con trai. Đúng bạn tôi hoàn thành xuất sắc phần thi để lại ấn tượng rực rỡ trong khán giả và giám khảo. Nhờ nó mà lớp tôi được giải nhất phần trình diễn trang phục, vui ghê. Sau đó lớp tôi có buổi liên hoan vui vẻ, cô chủ nhiệm hào phóng đãi đồ nướng tuyệt cú mèo, đó là kí ức vui vẻ nhất thời học sinh.

Tôi vô tình nhìn thấy cô bạn mình đang nhìn lén Lốp, nở nụ cười duyên; hơi kì lạ chả nhẽ một tình yêu sắp bắt đầu. Tôi liền nghĩ cậu ta mà làm cho bạn tôi khóc là ăn chọn cú đấm của tôi ngay, tôi khá cục súc đấy. Chưa từng thấy cô ấy nhìn ai như vậy bao giờ, đến như tôi vẫn còn chút lạnh lùng chảnh chọe lời nói khó ưa. Hầy, những ngày vui thường không được lâu thời gian không thể ngừng lại, tiệc hay đến mấy cũng tan có lẽ là một ám hiệu. Đi học trở lại, thấy mọi người cứ trêu đùa cô ấy tôi mới giải vây giúp, tin đồn mĩ nữ của lớp hẹn hò lan ra toàn trường. Ai mà tốt số thế có người thương như bạn tôi, có được câu trả lời từ cô ấy chứ, bạn mình sắp có tình yêu còn mình vẫn dở dở ương ương không mối tình vắt vai, thi thoảng kêu tý cho đỡ chán. Mọi người cứ trêu như thế cho đến gần hết học kì một, tôi thấy cô ấy không ngồi gần cậu ta nữa, không cười, ít nói hẳn.

Vài tuần sau tôi mới hỏi chuyện, nghe xong cảm thấy buồn thay. Hai người họ ở trong một mối quan hệ mập mờ không rõ ràng khiến cô bạn tôi tổn thương rất nhiều. Điều đó thật khó chịu, nếu thích sao cứ phải ngập ngừng, nói rõ không tốt hơn sao, hay chỉ lấy cớ đó để chêu đùa. Về sau tôi mới nhận ra cái gì cản trở hai người họ: ‘người thứ ba’. Người chen chân vào đó chính là lớp trưởng, thật không hiểu nổi cậu ta nghĩ gì nữa. Lúc trước tôi không có định kiến gì về lớp trưởng cả cho đến khi nghe tụi con gái bàn tán rằng nó hay đi trêu đùa ôm ấp bọn con trai khiến nó thích mình rồi lại không yêu bỏ qua. Thằng Lốp này dính thính rồi, còn bạn tôi thì sao?

Sau hôm diễn ra lễ hội ấy bạn tôi đã lấy hết dũng khí tỏ tình với cậu ta, thực sự nghiêm túc về mối quan hệ tình bạn thành tình yêu. Cậu ta không nói gì mà chỉ nắm tay bạn tôi, đúng lúc tôi và lớp trưởng cùng thấy. Thì ra lớp trưởng chính là người tung tin về chuyện này làm tôi tức hết cả người muốn xông ra chỗ cậu ta ngồi hỏi cho rõ. Thằng bạn thân tôi cản lại không cho manh động, đúng là tức mình mà nóng hết cả người. Đã không yêu người ta rồi còn phá đám tôi không thể để yên được, cứ đứng nhìn bạn mình buồn nên quyết định một phen hỏi Lốp cho rõ. Sau khi tôi hỏi thì Lốp không nói chuyện với bạn tôi nữa, tôi đã làm gì sai rồi sao.

- Mày và nó sao rồi, sao không thấy đi cùng nhau.

- Không gì, thích đi một mình thôi.

- Có phải mày đã thấy nó ôm con kia đúng không? Má thật.

- Nên quên rồi.

Khó chịu ghê cứ nhìn cái cảnh đấy là bực cả người, cảm giác như bị tra nam lừa ý.

Cứ thế trong suốt mấy tuần gần thi cuối kì bạn tôi cứ rầu rĩ lờ đờ như mất hồn, tâm trạng không tốt học cũng không tập trung. Trời đẹp đến mấy nhưng lòng người không vui khiến mọi thứ xung quanh cũng buồn theo. Cô ấy chưa từng nếm trải vị đắng tình yêu nên khó mà quên những gì nó ban tặng. Chỉ là chút tương tư tuổi mười bảy cũng làm người ta nhớ nhung cả một đời.

- Mày biết không, có lẽ đây là sự trừng phạt ông trời dành cho tao.

- Tại sao? Mày đã làm gì sai à.

- Trước kia tao từ chối nhiều người nhưng vì tao không thích họ và cũng vì mẹ tao không muốn cho tao yêu sớm ảnh hưởng học tập. Nhưng tao đã sai rồi khi không nghe mẹ.

- Không phải ông trời trừng phạt mà chỉ là muốn cho mày một bài học thôi. Cậu ta không đáng để phải dành, đá đi cho bớt đau.

- Hóa ra tuổi trẻ hay mơ mộng thế giới màu hồng ngập tràn nụ cười hạnh phúc.

- Khiếp, nói chuyện như cụ già trải đầy sóng gió. Ai mà không đau chứ đời là bể khổ mà.

Cứ tưởng mọi chuyện trôi qua dễ dàng nhưng lại không quên rắc chút gia vị mặn mòi. Lốp kể lớp trưởng nghe về chuyện tỏ tình, không hiểu cậu ta nghĩ gì mà làm thế. Thêm một người thêm một chuyện cứ thế lan ra cả trường khiến bạn tôi xấu hổ vô cùng không dám đối diện. Một người cao ngạo lạnh lùng lại trở nên yếu đuối như vậy, gần như chút danh dự kiêu sa không còn, rồi trước bao lời bỡn cợt bàn tán. Lốp kể với cả lớp rằng cậu ta không hề thích bạn tôi mà thích lớp trưởng nhưng vì bạn tôi cô ấy tỏ tình trước nên chả làm được gì. Đúng là thằng đểu mà. Tôi tức lắm chứng kiến bạn tôi như vậy tôi đã làm một hành động khá dại dột đầy nóng nẩy, tôi đánh cậu ta một bạt tai trong sự tức tối rồi chửi cậu ta vài câu. Lớp trưởng thấy vậy xông vào định đánh tôi nhưng thằng bạn thân của tôi đã kịp can dán, tạo ra một vụ ẩu đả trong lớp khá hỗn loạn. Tôi đã gây rắc rối rồi nhưng không hề hối hận, đứng trước phòng hiệu trưởng tôi không nhận lỗi thế là bị phạt đi lao động, có bạn đồng hành là hai người bạn thân cùng với tụi con gái cùng tổ. Bạn tôi đã khóc, cô ấy khóc vì tôi.

Chiến tích ngày hôm đó khiến lớp tôi rơi vào chiến tranh lạnh hai phe lườm nhau. Mọi chuyện dần qua đi không còn thèm để ý tới nhau.

Tình đầu vốn là kí ức đẹp nhất đời người, có lẽ người ta thương năm mười bảy tuổi lại là chính kim lang trong lòng. Cô bạn tôi đã vực trở lại học tốt, quyết tâm thi đại học, cũng không còn thấy cô ấy buồn ra mặt nữa. Tình đầu thường ngây dại thất thường, ở cái tuổi chập chững trưởng thành sẽ có những vấp ngã đầy đau đớn tưởng đơn giản nhưng lại là ác mộng trong mơ.

Nhiều năm qua đi cô bạn tôi ngày nào vẫn không quên được mối tình niên thiếu ấy, không quen bất kì chàng trai nào. Dù rất đau nhưng mệt không thể trách cậu ta. Bởi vì mình yêu đơn phương, chỉ trách mình lỗi tại mình thương người ta mà thôi. Hi vọng vào thời điểm ấy khi ta trưởng thành hơn đúng lúc hơn sẽ không đau như vậy. Tình đơn phương khổ không thể nói, chỉ dám khắc trong tim chưa từng quên dù chỉ là một giây. Gặp lại thì trái tim ấy vẫn rung động lần nữa nhưng không còn dại dột như thuở ban đầu.

Gửi các bạn tuổi mười bảy thân yêu, dù các bạn có tình đầu hay không thì nên trân trọng cảm xúc lẫn chàng trai cô gái mà các bạn thương bởi tình yêu tuổi học trò tuy ngắn ngủi hay dang dở nhưng sẽ là một hồi ức không phai trong cuộc đời của mỗi người. Khi có tình yêu nên nắm giữ trong tay đừng mập mờ, ngại nói mà hãy thể hiện để đối phương có được tình yêu thật sự cùng cảm giác an toàn, đừng trêu đùa tình cảm của người khác hay mang ra so sánh bởi điều đó sẽ khiến nhiều người tổn thương. Cuộc đời tuy dài thế nhưng ta sẽ mãi không quên một thời áo trắng đầy mộng mơ nhờ ánh nắng tinh khôi chiếu xuống.

Tình đầu đẹp tựa cánh lông trắng bay nhẹ nhàng trong ngọn gió chiều.

© Hoàng Thái Vy - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 483: Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời

 

Hoàng Thái Vy

nghệ thuật tranh ảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top