Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình đầu năm 27 tuổi?

2023-10-05 03:15

Tác giả: Nhài


blogradio.vn - Tình yêu năm 27 tuổi thì sao? Hmm… 27 tuổi bạn mình bảo bản thân dễ tính thấy sợ mà sao thật sự khó bước chân vào tình yêu tới vậy. Mình thì nghĩ là không, 27 tuổi, thực sự tiềm thức của chúng ta tỉnh táo hơn rất nhiều, kiểu tỉnh quá nên khó đưa mình vào mối quan hệ hơn trước.

***

“Tớ năm nay 27 tuổi rồi, chưa từng yêu ai, nhưng chắc có yêu cũng chả được tính là tình đầu nữa bạn ạ!”

Là cô bạn của mình đó, cô ấy vừa sinh nhật 27 tuổi, mọi người nhận xét cô ấy ưa nhìn, tính cách vui vẻ, cầu tiến trong công việc; nhưng lạ là tới nay cô ấy vẫn chưa một lần bước vào mối quan hệ yêu đương. Người này thì khuyên cô ấy yêu nhanh lấy một chàng trai cho có người săn sóc, nhanh không già mất; người kia lại bảo cô ấy tận hưởng sự độc thân đi, đùng cái tình yêu đến rồi lao vào cuộc sống gia đình, con cái sẽ rất mệt.

Cô ấy cười giòn tan, bảo rằng bản thân sẽ trông đợi vào “thiên ý”. Mình biết chắc chắn sẽ có những khoảnh khắc cô ấy lo lắng về chuyện độc thân, nhưng tuyệt nhiên tôi cũng biết cô bạn của mình chắc chắn sẽ không nhắm mắt mà đưa chân bừa.

Tới độ tuổi này, cũng có vài năm va chạm với các mối quan hệ xã hội, cũng được nghe rất rất nhiều những câu chuyện tình yêu, và để ý mà xem, trong đoạn hội thoại đó, chắc chắn sẽ hỏi nhau kiểu: Ê! Tình đầu năm bao nhiêu tuổi đó bạn? Vui không? Hình dung chung nó giống như một thói quen, cũng là một cách để chúng ta kéo dài các cuộc hội thoại, để thân nhau nhanh hơn.

Hôm nay, khi nghe cô bạn chia sẻ như vậy, trong lòng mình cũng có chút hoài nghi: ơ thế tuổi 27 không được có tình đầu à, hay phải giấu rằng mình yêu rồi cho đỡ ngại. Nhưng nghĩ kỹ hơn, tôi hiểu ý bạn tôi không phải vậy.

Nghĩ lại một chút, năm 17 tuổi, tình yêu của chúng ta sao nhỉ? Hồi này chúng ta còn là những cô cậu học trò, chúng ta thích nhau có khi chẳng vì lý do gì đặc biệt. “Tớ thích cậu, làm bạn gái tớ nhé?” Nếu đối phương có chút thích mình, vậy là chúng ta làm người yêu của nhau. Mọi hoạt động sau đó là những bữa “chat chit” thâu đêm, đi chung với nhóm bạn sẽ dính lấy nhau, thỉnh thoảng nói dối bố mẹ đi học để đi chơi riêng… chúng ta nói chuyện về học hành, về tương lai sẽ học trường gì, làm nghề gì, về việc chúng ta sau này sẽ kết hôn, sẽ hạnh phúc ra sao…. Mọi thứ ở “thì tương lai” thật sự là tốt đẹp. Mình thực sự hâm mộ những “happy ending” như vậy, kiểu từ đồng phục tới áo cưới ấy, chắc hẳn hai bạn ấy đã cố gắng rất nhiều.

Còn những mối tình dang dở, đơn phương thì sao ạ? Sau này lục lại trong những kỷ niệm, đó là những hồi ức tốt đẹp, xoa dịu tâm hồn: chúng ta cũng đã có đoạn tình cảm ngây thơ tới vậy, cũng đã từng dũng cảm, bất chấp để thích một người. Thậm chí nếu mối tình đầu của chúng ta dừng lại bằng một lý do đáng ghét nào đó, thì mình nghĩ nó vẫn là một trải nghiệm đáng để thử. Để gặp những người chúng ta nên gặp, và bài học về chuyện tình cảm của chúng ta đến sớm hơn người khác một chút thôi. Dù sao sau này nhìn lại, chúng ta vẫn ổn mà nhỉ.

Tình yêu năm 27 tuổi thì sao? Hmm…. 27 tuổi bạn mình bảo bản thân dễ tính thấy sợ mà sao thật sự khó bước chân vào tình yêu tới vậy. Mình thì nghĩ là không, 27 tuổi, thực sự tiềm thức của chúng ta tỉnh táo hơn rất nhiều, kiểu tỉnh quá nên khó đưa mình vào mối quan hệ hơn trước. Chúng ta sẽ không thích ai đó chẳng vì lý do gì cả nữa. Chúng ta ngầm có những tiêu chuẩn về việc kết bạn, nhất là về “người chồng tương lai”. Nghe có chút chột dạ?

Bạn được giới thiệu một chàng trai, vô hình chung bạn sẽ quan tâm anh ấy làm nghề gì, đánh giá xem nghề đó như thế nào theo tiêu chuẩn xã hội, thu nhập ổn không? Tiếp là gia đình anh ấy thế nào? Nói chuyện một thời gian sẽ quan tâm sở thích đối phương lành mạnh không, quan điểm sống ra sao. Thấy mọi thứ ổn ổn thì sẽ thành đôi. Mình không nói tất cả, nhưng dường như đây là mô típ của phần đông chúng ta ở độ tuổi 27. Chúng ta chỉ chấp nhận một đối phương rất “ổn” hoặc rất “ra gì”… So với con gái, con trai thời nay cũng thực tế như vậy: cô ấy làm nghề gì, hoàn cảnh cô ấy như thế nào, lăn tăn một hồi giữa cô gái xinh đẹp mình đổ từ cái nhìn đầu tiên và một cô gái có vẻ là phù hợp hơn… thôi thì vì lâu dài, phù hợp chắc vẫn tốt hơn... Một cô bạn khác của mình buồn lòng mà nói rằng nhiều khi cô ấy buồn, vì cố ấy “tỉnh” quá; đối phương chỉ cần nói ra thôi, là cô ấy biết ngay ý anh ta là gì, đang cân nhắc, mong đợi điều gì, vì thế mà biết luôn kết quả của “mối” này, nhiều khi đành phải giả vờ một chút…

Mình không thấy chuyện này có gì nghiêm trọng hay nghi ngờ thời nay có phải mọi người thực dụng quá, vì tới một độ tuổi nhất định, sau khi có nhiều hơn những trải nghiệm sống, quan điểm của chúng ta về mọi chuyện cũng thay đổi ít nhiều. Tình yêu 17 tuổi, chúng ta còn nhiều thời gian để “sửa”, tình yêu tuổi 27 chúng ta cần một kết quả. Thời điểm thay đổi, những mong đợi cũng sẽ khác và chúng ta tin đó là lựa chọn tốt.

Quay về cô bạn của mình. Vì lẽ đó, nên chắc cô bạn của mình mới nhận định rằng tình đầu năm 27 tuổi sẽ không giống tình đầu nữa. Vậy nếu cứ ngầm cân nhắc như vậy, cô ấy định độc thân mãi sao? Nếu tiềm thức của cô ấy vẫn muốn lấy chồng, sinh con; thì mình chắc chắn sẽ không đâu, vào thời điểm thích hợp, chàng trai phù hợp sẽ xuất hiện thôi. Cứ để những tiêu chuẩn ngầm của cô gái 27 tuổi ở đó đi, đó cũng là một ý hay giúp cô ấy có một mối tình như ý. Đâu có quy chuẩn về tình đầu sẽ như thế nào đâu nhỉ, chúng ta là chính chúng ta, dùng sự chân thât của chính mình để bước chân vào mối quan hệ, sẽ ổn mà.

Cuối cùng thì mình thấy dù tình yêu tuổi 17 hay tuổi 27 thì tình cảm chúng ta dành cho nhau luôn là thật lòng, chỉ cần chân thành đối xử với nhau thì mối tình nào cũng đẹp, đẹp như “mối tình đầu”. Chúc cho câu chuyện tình yêu trong hành trình sống của chúng ta luôn là những mảng màu rực rỡ, love!!!

© Nhài - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Học Cách Yêu Thương Chính Mình | Radio Chữa Lành

Nhài

When you want to something, all the universe conspires in helping you to achieve it

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lưng chừng tuổi trẻ

Lưng chừng tuổi trẻ

“ Lưng chừng tuổi trẻ” là cảm giác muốn quay về lúc còn ngồi trên giảng đường, là lúc người ta đi làm mình được rảnh rỗi đi cà phê sáng ngắm nhìn dòng người tấp nập trên con phố. Có mỗi chúng ta sướng nhất vì đang tận hưởng thời gian đẹp nhất, ngắm nhìn cuộc sống với đôi mắt biết cười, đôi mắt hồn nhiên khám phá mọi góc ngách với sự tinh nghịch ham chơi mà không phải lo nghĩ gì. Nhưng tất cả chỉ là mong muốn chứ không thành hiện thực. Hiện thực của “ lưng chừng tuổi trẻ” chính là những gì bạn đang có, đang nghĩ và đang cảm thấy cuộc sống của mình có ổn không ?

Tôi nhặt được may mắn khi bước đi trên đường

Tôi nhặt được may mắn khi bước đi trên đường

Thật sự may mắn là do những nỗ lực, cố gắng mà trước đó bạn góp nhặt, sau đó đợi đến một thời điểm thích hợp nó mới quay trở lại và mang đến cho bạn sự bất ngờ và niềm vui. May mắn ít khi tự xuất hiện mà không có lí do, cảm thấy bản thân mình may mắn cũng đã là một dạng may mắn. Thật may mắn khi được sống và có cơ hôị để làm những việc mà bản thân tôi muốn làm.

Thương nhớ những ngày lênh đênh sông nước

Thương nhớ những ngày lênh đênh sông nước

Trước ngày tàu vịt qua đồng mới, mẹ sẽ thu xếp để được nắm tay, e dè tiễn biệt những tiểu thương thân thiết. Niềm nở chúc nhau câu thượng lộ bình an, buôn may bán đắt và lục lọi trong ký ức tìm những điều vui vẻ để ngăn dòng nước mắt trực trào nhưng ai cũng hiểu sau lần này, biết có còn gặp lại nhau chăng?

Chuyện tình

Chuyện tình

Anh cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc, nỗi đau mất mát quá lớn khiến anh không thể thở nổi. Anh nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc bên Lan, từng nụ cười, từng cái chạm nhẹ của cô. Mọi thứ như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí anh.

Sau 3 năm sống tối giản, tôi chợt nhận ra rằng tiết kiệm sai cách chính là sự lãng phí lớn nhất!

Sau 3 năm sống tối giản, tôi chợt nhận ra rằng tiết kiệm sai cách chính là sự lãng phí lớn nhất!

Nhiều người xung quanh tôi đang theo đuổi lối sống tối giản, nhưng tôi thấy nhiều người có hiểu lầm về chủ nghĩa tối giản. Một số người cho rằng chủ nghĩa tối giản đồng nghĩa với tiết kiệm.

Nếu thường xuyên nói 12 câu này thì xin chúc mừng: Bạn là người có EQ cao!

Nếu thường xuyên nói 12 câu này thì xin chúc mừng: Bạn là người có EQ cao!

Dưới đây là một trong những cách hiệu quả nhận biết người có EQ cao.

Một người bình thường thì sống được bao lâu?

Một người bình thường thì sống được bao lâu?

Tôi lại nhìn lại bản thân, suy nghĩ thử mình có cái gì nổi trội không? Tôi chán làm người bình thường... tôi bắt đầu sợ tôi bình thường quá một ngày nào đó sẽ không còn ai nhớ đến tôi nữa.

Những cánh hoa tàn

Những cánh hoa tàn

Anh nhớ Lan từng ngày, từng giờ. Dù họ vẫn liên lạc qua điện thoại, nhưng khoảng cách địa lý và thời gian làm cho tình yêu của họ gặp nhiều thử thách. Có những lúc Hải cảm thấy bất lực và cô đơn, nhưng anh luôn tin rằng tình yêu của họ sẽ vượt qua tất cả.

Ánh nến

Ánh nến

Luôn lạc quan tươi vui, luôn nghĩ về những về tương lai sau này. Khi mà những kim truyền đang ăn sâu vào da thịt, những dòng hóa chất dần lấy đi sức sống, em vẫn nghĩ về những thứ xa xôi. Sau này em muốn đến một cánh đồng hoa đồng cải vàng trải dài trong nắng. Để có thể thỏa sức chảy nhảy đến lúc mệt nhoài, rồi nằm dài trên thảm cỏ.

Mưa trong những ngày hạ

Mưa trong những ngày hạ

Mọi việc cũng tương tự như ngày đám tang của ngoại. Gã lại một lần nữa trầm mặc hơn, và tranh gã vẽ ra lại càng u tối hơn thêm một chút. Nhưng nó lại càng làm cho người xem, thấy phấn khởi và ai cũng công nhận gã là thiên tài. Gã cũng chẳng biết mục đích mình vẽ là để làm gì?

back to top