Tình ca không tên
2021-06-22 01:20
Tác giả:
Chim Bằng ( Hồ Xuân Hương)
blogradio.vn - Em vẫn chưa quên được người ta sao? Tại sao em phải tự chôn vùi mình trong khi em không phải là người có lỗi? Tại sao? Tại sao? Những câu hỏi từ trong tâm trí Huy như muốn cất lên nhưng không thành lời.
***
Có một kiểu người thấy mưa lại buồn. Mưa. Như làm ngưng động một nhịp sống đang hối hả. Người tìm nơi trú, kẻ về cho kịp buổi cơm trưa. Và đâu đó phía bên kia đường, những cặp đôi đang cùng chạy về một hướng xa xăm nào đó. Dù mưa có vội vã hay nhẹ nhàng. Chiếc đèn đỏ vẫn đếm ngược từng giây. Thời gian không bao giờ dừng lại, chỉ là con người ta có những lúc phải suy tư, trầm lắng. Phía trước, người con trai mang chiếc áo thun mỏng manh, đôi vai như run lên vì lạnh. Chiếc xe Sirius đã ngã màu bạc theo thời gian. Người con gái siết vòng tay chặt hơn, và lâu lâu lại chỉ vào một cửa hiệu nào đó. Chiếc váy trắng vấy bùn đất từ mặt đường bắn lên. Bên ngoài cô khoác một chiếc áo sơ mi màu tối sẫm. Hai người tấp vào một cửa hiệu: tàu hũ xe lam. Sau tiếng kêu két của chiếc chân chống, Huy cầm tay Thương chạy vội vào phía khu vực order.
.jpg)
- Cho một tàu hũ mít.
- Em dùng loại nào? - Huy nghoảng đầu sang Thương hỏi cô.
- Em cũng vậy.
Hai người bước lên những bậc thang còn lấm tấm bùn của ai đó để lại, có những dấu chân đi qua nhưng còn lại mãi. Hai người ngồi kế bên nhau. Thương cười nhẹ, nụ cười che đi thứ gì mất mát, đau đáu trong tim. Hôm nay, lầ lần đầu tiên hẹn hò mà. Nhưng sao ánh mắt như có nước, khóe mắt cay cay. Huy biết, Thương vừa trải qua một khoảng thời gian bi thương. Trước đây, Thương đã từng bị người ta phản bội. Ai đó đã lấy đi niềm tin và dập tắt đi những hy vọng của cô. Khó khăn lắm, Huy mới đem lại cho cô cảm giác an toàn để bước ra khỏi căn phòng trọ chật hẹp, ngôt ngạt. Bước ra để bắt đầu một cuộc sống mới, với một con người mới, từ xa lạ đến thân quen. Bên ngoài mưa vẫn rơi, tiếng mưa tí tách, rơi xuống khung cửa kính, chạy thành những vệt dài, đứt quãng như cuộc sống của Thương. Phía dưới là dòng người hối hả, tiếng xe, tiếng còi lẫn trong tiếng mưa như muốn đưa con người ta vào hiện thực cuộc sống, là đấu tranh, là cơm áo, là thôi những giấc mơ viễn vong.
10, 20, 30 phút trôi qua. Hai người như chìm vào khoảng không gian im lặng. Em vẫn chưa quên được người ta sao? Tại sao em phải tự chôn vùi mình trong khi em không phải là người có lỗi? Tại sao? Tại sao? Những câu hỏi từ trong tâm trí Huy như muốn cất lên nhưng không thành lời. Anh chỉ có thể nhìn vào ánh mắt của Thương và muốn Thương hiểu những lời trong thâm tâm anh muốn nói. Nhưng ánh mắt đó như vô định nhìn vào phía xa xa của những tòa nhà cao tầng, như muôn nói gì mà chẳng thể, như muốn vỡ ra và òa trong những cơn mưa.
- Anh?! Thương hỏi.
- Sao vậy em?
- Tình yêu là gì vậy?
Câu hỏi sao khó trả lời. Đối với một người như Huy, một kẻ suốt ngày chỉ biết cắm đầu và Tích Phân, Mạch Điện Tử hay Hóa học đại cương thì để trả lời câu hỏi đó còn khó hơn cả trả lời cho câu hỏi lượng là gì, chất là gì của Triết học Mác - Lênin. Những gì mà anh biết về tình yêu có lẽ chỉ vỏn vẹn trong những cuốn tiểu thuyết “Romeo và Juliet” của Shakespear, hay “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của Colleen McCulough. Đối với anh, nếu tình yêu chỉ là những giai đoạn làm quen, nhắn tin, đi chơi cùng, tâm sự, tặng quà, tỏ lộ tình cảm và rồi kết ước bằng hôn nhân, và có lúc là kết thúc bằng đổ vỡ thì nó thật sự chẳng khác gì một chiếc máy vận hành với những chức năng đã được lập trình sẵn. Càng nghĩ, Huy càng cảm thấy một sự trống vắng và...

- Anh! - Thương khẽ gọi.
Huy ngẩn người quay trở lại cái thế giới thực tại - À, anh cũng không biết nữa. Anh đã yêu ai đâu mà biết.
Thương cúi mặt xuống. Không phải vì cô không tìm được câu trả lời nhưng có lẽ là vì...? Anh chưa yêu ai thât sự sao? Còn em thì đã...? Thương tự hỏi, 21 tuổi và chưa trải qua một mối tình nào ư. Cô lặng lẽ và thoáng buồn như một đứa bé đã làm gì mắc lỗi với mẹ nó. Cái đời sống nội tâm đó đã không những làm khổ Thương mà cả những người muốn quan tâm cô, vì chỉ Thương biết, cô cần gì, muốn gì, nghĩ gì. Chịu đựng một mình, cô đơn cũng một mình.
Đôi bát tàu hủ mít như còn nguyên vẹn, những viên đá lạnh tan ra từ hồi nào. Huy lấy tay chao qua chao lại để đánh tan những váng sửa đậu đã bị kết tủa. Mùi mít thơm tỏa lên vào sống mũi. Phía bên kia bàn, tiếng cười như át đi tiếng mưa rơi bên ngoài. Họ nhìn nhau, trao cho nhau những cái nhìn âu yếm, những nụ cười hạnh phúc. Bên trong góc tường, đằng sau những chiếc lọ hoa lavender tím biếc, chiếc ra–đi-ô cũ phát đi lời của bài hát: “Bài ca không tên số 50”.
“Những chuyện buồn qua đi, xin anh không nhắc lại,
Em ngu ngơ khờ dại, Anh mơ mộng viển vông.
Đời sống nghiệt ngã không, cho chúng mình ấm mộng,
thì thôi xin gởi sóng, đưa tình về cuối sông...
Đưa tình về với mộng, đưa vào cõi hư không.”
© Chim Bằng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.







