Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình ca không tên

2021-06-22 01:20

Tác giả: Chim Bằng ( Hồ Xuân Hương)


blogradio.vn - Em vẫn chưa quên được người ta sao? Tại sao em phải tự chôn vùi mình trong khi em không phải là người có lỗi? Tại sao? Tại sao? Những câu hỏi từ trong tâm trí Huy như muốn cất lên nhưng không thành lời.

***

Có một kiểu người thấy mưa lại buồn. Mưa. Như làm ngưng động một nhịp sống đang hối hả. Người tìm nơi trú, kẻ về cho kịp buổi cơm trưa. Và đâu đó phía bên kia đường, những cặp đôi đang cùng chạy về một hướng xa xăm nào đó. Dù mưa có vội vã hay nhẹ nhàng. Chiếc đèn đỏ vẫn đếm ngược từng giây. Thời gian không bao giờ dừng lại, chỉ là con người ta có những lúc phải suy tư, trầm lắng. Phía trước, người con trai mang chiếc áo thun mỏng manh, đôi vai như run lên vì lạnh. Chiếc xe Sirius đã ngã màu bạc theo thời gian. Người con gái siết vòng tay chặt hơn, và lâu lâu lại chỉ vào một cửa hiệu nào đó. Chiếc váy trắng vấy bùn đất từ mặt đường bắn lên. Bên ngoài cô khoác một chiếc áo sơ mi màu tối sẫm. Hai người tấp vào một cửa hiệu: tàu hũ xe lam. Sau tiếng kêu két của chiếc chân chống, Huy cầm tay Thương chạy vội vào phía khu vực order.

- Cho một tàu hũ mít.

- Em dùng loại nào? - Huy nghoảng đầu sang Thương hỏi cô.

- Em cũng vậy.

Hai người bước lên những bậc thang còn lấm tấm bùn của ai đó để lại, có những dấu chân đi qua nhưng còn lại mãi. Hai người ngồi kế bên nhau. Thương cười nhẹ, nụ cười che đi thứ gì mất mát, đau đáu trong tim. Hôm nay, lầ lần đầu tiên hẹn hò mà. Nhưng sao ánh mắt như có nước, khóe mắt cay cay. Huy biết, Thương vừa trải qua một khoảng thời gian bi thương. Trước đây, Thương đã từng bị người ta phản bội. Ai đó đã lấy đi niềm tin và dập tắt đi những hy vọng của cô. Khó khăn lắm, Huy mới đem lại cho cô cảm giác an toàn để bước ra khỏi căn phòng trọ chật hẹp, ngôt ngạt. Bước ra để bắt đầu một cuộc sống mới, với một con người mới, từ xa lạ đến thân quen. Bên ngoài mưa vẫn rơi, tiếng mưa tí tách, rơi xuống khung cửa kính, chạy thành những vệt dài, đứt quãng như cuộc sống của Thương. Phía dưới là dòng người hối hả, tiếng xe, tiếng còi lẫn trong tiếng mưa như muốn đưa con người ta vào hiện thực cuộc sống, là đấu tranh, là cơm áo, là thôi những giấc mơ viễn vong.

10, 20, 30 phút trôi qua. Hai người như chìm vào khoảng không gian im lặng. Em vẫn chưa quên được người ta sao? Tại sao em phải tự chôn vùi mình trong khi em không phải là người có lỗi? Tại sao? Tại sao? Những câu hỏi từ trong tâm trí Huy như muốn cất lên nhưng không thành lời. Anh chỉ có thể nhìn vào ánh mắt của Thương và muốn Thương hiểu những lời trong thâm tâm anh muốn nói. Nhưng ánh mắt đó như vô định nhìn vào phía xa xa của những tòa nhà cao tầng, như muôn nói gì mà chẳng thể, như muốn vỡ ra và òa trong những cơn mưa.

- Anh?! Thương hỏi.

- Sao vậy em?

- Tình yêu là gì vậy?

Câu hỏi sao khó trả lời. Đối với một người như Huy, một kẻ suốt ngày chỉ biết cắm đầu và Tích Phân, Mạch Điện Tử hay Hóa học đại cương thì để trả lời câu hỏi đó còn khó hơn cả trả lời cho câu hỏi lượng là gì, chất là gì của Triết học Mác - Lênin. Những gì mà anh biết về tình yêu có lẽ chỉ vỏn vẹn trong những cuốn tiểu thuyết “Romeo và Juliet” của Shakespear, hay “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của Colleen McCulough. Đối với anh, nếu tình yêu chỉ là những giai đoạn làm quen, nhắn tin, đi chơi cùng, tâm sự, tặng quà, tỏ lộ tình cảm và rồi kết ước bằng hôn nhân, và có lúc là kết thúc bằng đổ vỡ thì nó thật sự chẳng khác gì một chiếc máy vận hành với những chức năng đã được lập trình sẵn. Càng nghĩ, Huy càng cảm thấy một sự trống vắng và...

- Anh! - Thương khẽ gọi.

Huy ngẩn người quay trở lại cái thế giới thực tại - À, anh cũng không biết nữa. Anh đã yêu ai đâu mà biết.

Thương cúi mặt xuống. Không phải vì cô không tìm được câu trả lời nhưng có lẽ là vì...? Anh chưa yêu ai thât sự sao? Còn em thì đã...? Thương tự hỏi, 21 tuổi và chưa trải qua một mối tình nào ư. Cô lặng lẽ và thoáng buồn như một đứa bé đã làm gì mắc lỗi với mẹ nó. Cái đời sống nội tâm đó đã không những làm khổ Thương mà cả những người muốn quan tâm cô, vì chỉ Thương biết, cô cần gì, muốn gì, nghĩ gì. Chịu đựng một mình, cô đơn cũng một mình. 

Đôi bát tàu hủ mít như còn nguyên vẹn, những viên đá lạnh tan ra từ hồi nào. Huy lấy tay chao qua chao lại để đánh tan những váng sửa đậu đã bị kết tủa. Mùi mít thơm tỏa lên vào sống mũi. Phía bên kia bàn, tiếng cười như át đi tiếng mưa rơi bên ngoài. Họ nhìn nhau, trao cho nhau những cái nhìn âu yếm, những nụ cười hạnh phúc. Bên trong góc tường, đằng sau những chiếc lọ hoa lavender tím biếc, chiếc ra–đi-ô cũ phát đi lời của bài hát: “Bài ca không tên số 50”.

“Những chuyện buồn qua đi, xin anh không nhắc lại,

Em ngu ngơ khờ dại, Anh mơ mộng viển vông.

Đời sống nghiệt ngã không, cho chúng mình ấm mộng,

thì thôi xin gởi sóng, đưa tình về cuối sông...

Đưa tình về với mộng, đưa vào cõi hư không.”

 

© Chim Bằng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa

Chim Bằng ( Hồ Xuân Hương)

Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào nhầm chỗ. Những người đã từng gặp, không một người ngẫu nhiên.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top