Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

2020-09-19 01:28

Tác giả: Nguyễn Phúc


blogradio.vn - Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

***

Trùng Khánh những ngày gần đây mưa không ngớt khiến góc phố dường như buồn hơn nhiều lắm, và chắc hẳn đâu đó ngoài kia cũng có những người giống tôi, ngồi nhìn mưa ngoài cửa sổ, bất chợt trong lòng thấy bâng khuâng, có chút trống trải, có chút nhớ mong và buồn nhiều lắm... lật lại cuốn nhật kí và nghĩ về những chuyện đã qua.     

“Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên. Tôi lúc đó, khi thì bắt bản thân mình phải mạnh mẽ, tin vào chính mình không đươc vội buông xuôi không vội từ bỏ, không được sớm nghĩ đến thất bại, rút lui. Sau đó lại nhìn thấy rõ ràng bản thân và người đó có rất nhiều điểm không hợp nhau, rõ ràng không thể đến được với nhau, rõ ràng không thể có được lòng người, cho dù có được rồi có khi cũng chẳng bền lâu. Khi thì cho phép bản thân mình thả trôi theo cảm xúc, cố gắng chủ động, dốc lòng tiến bước. Sau đó lại tự nhắc mình không được chủ động quá sợ người ta xem thường, sợ người sẽ thương hại, chủ động hoài có chắc được yêu thương?

Khi thì chẳng cho tim được mong chờ, hy vọng, chẳng được phân định rõ ràng ai là của ai, chỉ cần được bên người, chỉ cần người thấy vui là được, chỉ cần được cùng người làm những điều giống như những cặp tình nhân khác mà không cần ai gọi cả hai là cặp tình nhân. Sau đó lại chẳng giữ nổi lòng mình muốn người là của riêng, muốn người nghiêm túc, kề cận mình nhiều hơn thế, khi bắt đầu thấy người lạnh nhạt, dường như chẳng có những cảm xúc giống như mình và khi thì im lặng buông tay từ bỏ bởi những thất vọng, đợi chờ, tủi thân.

Rồi khi người mới chỉ cất vài câu hỏi thăm thì lại tự phó mặc muốn tới đâu thì tới, không xem là quan trọng nữa, có thì vui không thì thôi... cứ như thế mãi tự quanh quẩn không thể thoát ra cho đến cuối cùng vẫn phải dứt khoát im lặng, quay lưng bước đi, buông bỏ. Nhận ra bản thân mình đến tận giây phút cuối cùng vẫn thế, vẫn một khi yêu là hết lòng hết dạ, nghiêm túc, chân thành, vẫn chỉ muốn thuộc về riêng một người, vẫn chấp niệm đến rã rời. Để rồi bỗng dưng nhìn lại lại cảm thấy tủi thân, mỏi mệt và thấy đau đến thấu tâm can...’’

Đó là những dòng nhật ký mà tôi muốn dành riêng cho một người vô cùng đặc biệt, một người mà ở thời điểm đó vô cùng tuyệt vời, vô cùng tỏa sáng và vô cùng quý giá đối với tôi. Một người đã in sâu vào tâm trí của tôi suốt những ngày tháng cuối cùng của tuổi trẻ và có thể là cuối cùng của cuộc đời.

© Nguyễn Phúc - blogradio.vn

Xem thêm: Thương là thương thế thôi

Nguyễn Phúc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

Miền Trung ơi, thương lắm!

Miền Trung ơi, thương lắm!

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Đôi khi có những thứ làm chúng ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào vượt qua nhưng đó chỉ là điều chúng ta suy nghĩ. Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả. Thời gian sẽ giúp chúng ta xóa nhòa mọi thứ. Những người đã không còn muốn đi bên chúng ta nữa thì hãy để họ ra đi. Hãy giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Đừng vì một chút yếu lòng mà đem cuộc đời mình vào một cuộc tình không tình yêu.

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Rồi ba dặn "Xa quê nhiều vất vả Phải biết tự chăm sóc mình con nha Dù khó khăn cũng đừng nên gục ngã" Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà.

Ngày cha trở lại đời con

Ngày cha trở lại đời con

Dù ba vẫn cái kiểu vui vẻ hóm hỉnh như ngày xưa, nhưng con thấy rất rõ, thời gian không thật sự “phẫu thuật” cho vẻ ngoài của ba, mà là đã “phẫu thuật” cho tâm hồn của ba rồi.

back to top