Tìm kiếm ước mơ
2025-06-23 10:30
Tác giả:
sơnkechuyen
blogradio.vn - Lúc đó mình mới nhận ra suốt bấy lâu nay mình sống thật vô nghĩa, một cuộc sống không có ước mơ, không có mục đích sống, cảm giác đó thật tệ. Nó khó chịu, nó cô đơn, cũng không thể trách ai, nhưng cũng không thể nói với ai để chia sẻ.
***
Như bao đứa trẻ thành phố khác mình lớn lên trong sự yêu thương của bố mẹ, kinh tế gia đình thì không giàu gì nhưng đã cho mình cuộc sống đủ đầy mà không lo nghĩ gì. Suốt 12 năm học mình chỉ có đi học và ăn uống, lúc đó mình nghĩ cuộc sống mình chỉ như này, rồi sau này đi làm lấy lương như mọi người thôi. Một ngày trôi qua như một cuốn phim lặp đi lặp lại từ ngày này qua tháng nọ, cứ thế trôi hết 12 năm đời người, trong suy nghĩ của mình lúc đó chỉ có từ "học" để đáp lại sự kỳ vọng của bố mẹ đã mong chờ ở mình. Có những ngày hết đi học ở trường rồi lại học thêm.

Rồi đến một ngày, vào cuối năm lớp 12 khi kỳ thi sắp đến và lớp tôi lúc đó được thầy đưa giấy đăng kí nguyện vọng. Thầy đứng lên bục giảng và nói: "Các em lưu ý điền đúng thông tin và đăng ký trường theo đam mê và ước mơ của mình". Sau câu nói của thầy cả lớp em xôn xao hẳn, tất cả đều chụm 3 chụm 7 để bàn tán, mình cũng chụm vào để bản tán để không bị lạc lõng. Bọn bạn đứa nào cũng đã xác định trường học và không ngần ngại thể hiện ước mơ và hình mẫu lý tưởng của bọn nó sau này, còn mình cũng định gia nhập vào câu chuyện nhưng đột nhiên lại không biết nói gì. Lúc đó mình mới nhận ra suốt bấy lâu nay mình sống thật vô nghĩa, một cuộc sống không có ước mơ, không có mục đích sống, cảm giác đó thật tệ. Nó khó chịu, nó cô đơn, cũng không thể trách ai, nhưng cũng không thể nói với ai để chia sẻ.
Trong khi đang đắm chìm vào mớ suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn mà mình tự tạo ra thì thằng bạn ngồi cùng bàn đánh thức em bằng cái vỗ vai nó nói: "Nãy giờ mày đang nghĩ gì vậy đến lượt mày đó, ước mơ của mày là gì vậy?" cả nhóm chỉ có 4 đứa thôi nhưng tôi lại cảm thấy một áp lực khổng lồ làm tôi toát hết mồ hôi lạnh. Cảm giác này thật lạ, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt tôi, tôi liền trả lời cho qua chuyện: "À, tao cũng thích máy tính chắc sẽ chọn ngành công nghệ thông tin." tôi trả lời vậy chỉ vì ngành công nghệ thông tin lúc này rất hot, chứ tôi thì không thích máy tính. Mấy đứa bạn tôi ồ lên và nói: “Ngành đó sau này kiếm được lắm đó, sau này có giàu thì đừng quên tụi tao nha", tôi cười chừ và ừ cho qua chuyện.
Nhìn ra cửa sổ tôi lại tiếp tục chìm đắm vào mớ suy nghĩ đang còn dang dở. Cố nhớ là mình đã làm sai cái gì, "không gì cả" hay là "đã sai từ lúc đầu", lúc này tôi mới nhận ra sống mà không có ước mơ coi như là chết trong ý chí. Tôi ganh tị với những đứa trẻ nghèo khổ ngoài kia vì họ sống trong ước mơ thì dù cho hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, trên họ vẫn toả một năng lượng tràn đầy, một người giàu về ý chí. Còn tôi tôi như chết trong sự sung sướng, nghèo trên chính đồng tiền của bố mẹ tôi. Cuộc đời tôi trước giờ chưa bao giờ đối diện với khó khăn, với gian khổ, vì khi gặp chúng thì tôi lại nấp sau lưng bố mẹ, tôi có thể lớn về thân xác nhưng về ý chí thì chưa.
© sơnkechuyen - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Không Phải Em Mạnh Mẽ, Chỉ Là Đã Đến Lúc Phải Buông Tay | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ba ơi,con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?
Khi một ngọn cỏ được tự do
Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.
An yên với chính mình
“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”
Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.
Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này
Người thông minh không chạy theo giá rẻ mà luôn cân nhắc sức khỏe, độ bền và tác động môi trường khi sắm đồ gia dụng.
Ký ức
Và nếu có một nơi nào đó sau gọi là kết thúc, tôi mong mình có thể đặt lại tất cả ký ức này xuống, nhẹ nhàng thôi, như đặt một bó hoa trên đường vậy. Còn nếu không có nơi nào như thế, thì cũng không sao. Vì tôi đã sống trọn vẹn một đời yêu dù chỉ có một mình tôi nhớ.






