Tiểu thuyết Số Đỏ - áng văn chế giễu xã hội của ông hoàng phóng sự đất Bắc
2022-08-03 01:20
Tác giả:
Blue
blogradio.vn - Xã hội của tầng lớp tiểu tư sản ấy chẳng khác nào trò hề. Những con người đó luôn coi mình là những kẻ văn minh, mang trong mình cái nghĩa vụ “cao cả” là khai sáng cho dân tộc An Nam. Chúng luôn mồm ra rả về cái trách nhiệm, về tầm quan trọng của cuộc “cải cách xã hội”
***
Được sáng tác bởi ông vua phóng sự đất Bắc -Vũ Trọng Phụng. Tiểu thuyết Số Đỏ đã vạch trần bộ mặt kệch cỡm, sự văn minh nửa mùa, sặc mùi giả tạo của đại đa số tầng lớp tiểu tư sản khi đó. Lấy bối cảnh xã hội Việt Nam những năm 35, 36, khắp nơi chỉ toàn lũ giả danh trí thức mà làm càn. Việc kiểm soát sách báo gắt gao đã tạm thời được gỡ bỏ. Nhân cơ hội đó, đã không ít tác phẩm ra đời, tố báo bộ mặt đẹp đẽ cùng sự văn minh âu hóa nửa mùa.

Câu chuyện xoay quanh nhân vật Xuân - biệt danh Xuân Tóc Đỏ, vốn bị coi là một kẻ hạ lưu nhưng nhờ phong trào Âu hóa đã leo lên tầng lớp “danh giá” của xã hội thời bấy giờ. Khi đó thực dân Pháp đô hộ nước ta, kéo theo đó là sự văn minh nửa mùa. Một sự văn minh chỉ ở cái vẻ bề ngoài. Minh chứng cho điều đó ta phải nhắc tới tiệm may Âu hóa của vợ chồng Văn Minh. Nơi đây cả chủ lẫn tớ đều lố bịch một cách ngu ngốc, ham thích thể hiện mình là người có chữ, trên hết là đề cao cái mỹ thuật quá đỗi nửa mùa:
“Trời ơi, cái óc mỹ thuật của bình dân Việt Nam thật là thảm hại!”
“Nói chuyện mỹ thuật với bình dân thì thật phí lời!”
“Không! Không! Ngài là nhà báo, ngài phải nâng bình dân lên cái nghĩa vụ hiểu biết mỹ thuật mới được. Tôi, tôi là một nhà mỹ thuật, tôi đã hi sinh cả một cuộc đời của tôi rồi!”
Thật buồn cười làm sao khi một thiếu niên lại tự hào khi đã cống hiến “cả một đời” cho nghệ thuật
Mỹ thuật của những con người đó là những bộ đồ nửa Việt nửa Tây, thật chẳng ra làm sao. Đặc biệt hơn khi tên của những bộ đồ đó lại là những từ chỉ những đức tính thanh cao. Có lẽ ý của tác giả ở đây để chế giễu những kẻ văn minh đó chăng?
Xã hội của tầng lớp tiểu tư sản ấy chẳng khác nào trò hề. Những con người đó luôn coi mình là những kẻ văn minh, mang trong mình cái nghĩa vụ “cao cả” là khai sáng cho dân tộc An Nam. Chúng luôn mồm ra rả về cái trách nhiệm, về tầm quan trọng của cuộc “cải cách xã hội”.
Lũ cảnh binh, tiêu biểu là Min Đơ, Min Toa thì ham thích hư danh, thích được mọi người biết đến như những tay vợt hi vọng của sở Cẩm. Lúc nào cũng chỉ đợi lũ nhà giàu rắc tiền là lao vào vơ vét như những con chó đói. Một lũ tay sai đắc lực của thực dân.
Hay bà Phó Đoan, người luôn tỏ vẻ mình là một góa phụ thanh cao, thủ tiết thờ chồng nhưng lại lén lút làm những việc đáng xấu hổ với Xuân Tóc Đỏ. Thật “xứng đáng” với cả danh hiệu “Tiết hạnh khả phong Xiêm La” mà bà được trao.

Tức tối hơn cả là quan điểm về đức hạnh người phụ nữ của cô Hoàng Hôn - vợ của ông Phán mọc sừng. Cái quan điểm đó thật nực cười, kệch cỡm và thô bỉ làm sao:
“Chứ đàn bà, đời bây giờ, ai cũng nghĩ như thế cả! Có chồng thôi mà không có nhân tình? Thế là hèn là xấu, là không có đức hạnh gì cả... nếu không có nhân tình thì bạn hữu sẽ khinh bỉ tôi, tôi còn sống với đời sao được”
Trong cái không gian sang trọng của một khách sạn Tây ở Hà thành khi đó, thật chẳng ngờ lại có một người không biết xấu hổ như vậy. Nếu có nắm lá ngón trong tay, tôi chẳng ngần ngại mà nhét thẳng vào mồm bà đâu.
Đỉnh cao của sự văn minh nửa mùa ấy chính là chương “Hạnh phúc của một tang gia”. Thật đáng thương cho cụ cố tổ khi có những đứa con đứa cháu chỉ mong mình chết đi để còn chia gia sản.
Cụ cố Hồng chỉ muốn mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu để thiên hạ chỉ trỏ:
“Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa!”
Ông Văn Minh thì coi việc Xuân vô tình gây ra cái chết cho cụ tổ là một cái ân huệ lớn. Vâng, chính xác là một cái ân huệ to lớn.
Bà Văn Minh thì sốt cả ruột vì mãi không được mặc những bộ đồ xô gai tân thời, để mọi người khen một gia đình có phong cách thời trang văn minh, âu hóa.
Cậu Tư Tân thì cứ điên người lên vì mãi không được dùng dến cái máy ảnh cậu chuẩn bị mấy hôm nay. Bạn hữu của cậu thì cứ rầm rộ nhảy lên những ngôi mả để bắt được những bức ảnh khác nhau. Đọc tới đoạn này tôi lại liên tưởng đến bọn cào cào chứ.
Cô Tuyết thì có vẻ buồn, nhưng không phải vì cái chết của cụ tổ mà vì tìm mãi không thấy Xuân đâu.
Một đám tang nhưng lột hết bộ mặt thật của lũ người văn minh, hay phải gọi là lũ vượn người văn minh nhỉ, bởi chúng chỉ văn minh cái vẻ ngoài còn bên trong chẳng khác gì lũ động vật. Có lẽ Vũ Trọng Phụng đã đặt những cái tên mĩ miều “văn minh, hoàng hôn, tuyết,…” cho những nhân vật này để chế giễu những người như thế đang tồn tại trong xã hội đó.
© Blue - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Xe bus, người bạn của tôi trên những hành trình | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.








