Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương nhớ mùa oải hương

2021-08-21 01:25

Tác giả: Diệu Nguyên


blogradio.vn - Em muốn là một chiếc lá bay để không sầu tư và muộn phiền, một quán cà phê có bật bài hát “Khi nào em quên anh sẽ đến và mình yêu lại từ đầu em nhé, mùa hoa oải hương của anh”.

***

“Anh à, có bao giờ mình lạc nhau giữa Sài Gòn không anh? Người ta nói lạc nhau giữa Sài Gòn không tìm được nhau, vì người Sài Gòn bận lắm”.

Anh đã từng nói với em “Có anh ở đây này. Mọi chuyện  sẽ ổn thôi!” Nhưng em không tin, không tin vào chính mình, không tin vào bộ não cá vàng của em.

Cuộc sống của em, từ lúc sinh ra và lớn lên em chưa biết rằng thế nào là yêu thương, thế nào là ngọt ngào em chỉ biết mình đã lớn lên trong một vỏ ốc xù xì đước điểm trang bởi những thứ đẹp đẽ trên đời, một cô nàng đầy năng động và thánh thiện.

Em gặp anh lần đầu tiên trong phòng thu khi em là một đứa cười nói suốt ngày khoác lên mình cái vẻ hồn nhiên lướt qua anh như một cơn gió nhẹ nhàng không xúc cảm, chúng ta đã gặp nhau bởi những hạt nắng.

Người ta nói nắng và gió lâu ngày thì sẽ thành mưa phải không anh, rồi mưa đến, em vẫn cứ loay quanh phải thu mình vào vỏ ốc như thế nào để không bị ướt vì em sợ mưa, sợ sấm, em ước gì ai đó có thể chìa bàn tay của mình ra và nói “Con gái à, ngốc không sao đâu.” Nhưng  có những điều ước mơ chỉ là mơ ước thôi anh nhỉ? Em chẳng nghe được câu nói đó em chỉ thấy một ai đó thật ngốc nghếch để mình bị ướt đứng che mưa cho em không nói gì trong sự ngạc nhiên của mọi người, và những cơn mưa đã đưa anh bước vào tâm hồn em một ngày mưa Sài Gòn hẫng nhịp.

kien_tri

Anh à, thế giới của em là những vũ điệu trên đôi chân, là những ánh đèn, là những luật lệ bất thành văn mà chính em muốn thoát ra khỏi nó, là những của kính của chiếc xe hơi tưởng sang trọng những không gian đến ngột thở, em loanh quanh trong thế giới của mình cố gồng mình thoát ra nhưng không thể.

Em là một đứa con gái không có nổi xúc cảm để yêu thương em không có nỗi quá khứ cho mình, một đứa con gái đây lạnh lùng và kiêu kỳ đến bên anh khi “Chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau xuất hiện”.

Là em hay là anh, mỗi sáng thức dậy em thường tự nhủ “Tôi là ai”. Anh đến và dắt em vào một thế giới lạ lùng, một thế giới với tình thương bình dị, những lần chờ nhau không nói, những ly matcha mang chút đắng nhẹ nhàng, những lần anh nhìn em lên hết cầu thang rồi mới lặng lẽ đi về, nụ cười đến ngây ngô, những ngày anh lang thang giữa cái nắng Sài Gòn để tìm được cho em loài hoa oải hương.

“Ngốc à! Sài Gòn thì lấy đâu ra oải hương”.

Nhưng vậy mà anh cũng tìm được thật.  Và anh và em hình như đã bắt đầu yêu nhau. Anh kéo em ra khỏi cuộc sống tù túng và chật chội ra khỏi những mỏi mệt lần đầu em khóc, em đã muốn khóc khóc để mệt mỏi, khóc vì vui.

hoa-lavender-4-

Nhưng Gia này, anh có biết loài hoa bồ công anh không? Chúng mỏng manh lắm. Chúng là đại diện cho tiên tri của cuộc sống. Anh sẽ ước gì nhỉ? Còn em, em ước mình mỗi sáng thức dậy có thể nhớ được anh. Vì em biết những cơn đau đầu hành hạ em, lấy mất đi bóng hình ai đó.

Em muốn là một chiếc lá bay để không sầu tư và muộn phiền, một quán cà phê có bật bài hát “Khi nào em quên anh sẽ đến và mình yêu lại từ đầu em nhé, mùa hoa oải hương của anh”.

© Diệu Nguyên - blogradio.vn

Xem thêm: Những ngày vỡ đôi

Diệu Nguyên

Cuộc đời là giấc mộng say... Trăm năm nhìn lại mới hay... Vô thường

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

Chuyến đi đến miền ký ức

Chuyến đi đến miền ký ức

Từng địa điểm, từng nền văn hóa mang đến cho tôi những trải nghiệm độc đáo và bài học quý giá về sự phong phú của thế giới. Tôi học được rằng, sự khác biệt không phải là điều để sợ hãi, mà là điều để đón nhận và tôn trọng.

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

back to top