Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bó hoa oải hương và lời hứa yêu xa

2019-06-28 08:27

Tác giả: An Trương


blogradio.vn - Chúng ta đều hiểu rõ trong cuộc đời này khoảng cách là thứ rất đáng sợ. Nó làm những người yếu ớt luôn cảm thấy hoài  nghi và e dè. Mà người ta khi yêu, còn yếu ớt đến nhường nào nữa cơ chứ. Bởi thế mới nói yêu xa như một ván bài, nếu không có lòng tin và can đảm, sẽ rất dễ trắng tay. Có rất nhiều người chia tay vì khoảng cách, nhưng cũng có rất nhiều người vì những ngày yêu trong xa xôi ấy mà ngày càng vững tin vào tình cảm của mình và đối phương hơn.

***

Trong tình yêu luôn có những điều dễ dàng trở thành nỗi sợ hãi hay đúng hơn, đó là trở ngại, và dường như ai trong chúng ta cũng nhận ra một điều, đáng  ngại nhất khi yêu là yêu xa. Cái câu "xa mặt cách lòng" dường như trở thành nỗi ám ảnh khiến ai cũng lo sợ. Tuy nhiên vì nhiều lý do khác nhau mà đôi khi sự lựa chọn nào đó đã không thể cùng lúc dung hòa nhiều thứ nên có những người, đành chấp nhận yêu xa.

Yêu xa khó lắm nếu không bền lòng…

Đó là khi, nơi chúng ta ở cách nhau vài cm trên bản đồ nhưng múi giờ lại chênh lệch nhau trung bình 12 tiếng.

Là khi mỗi người sống ở một thành phố khác nhau. Khi bên này đón nắng lên thì bên kia bóng tối đang dần xuống, khi bên này có người đón ngày mới là bên kia có người đang dần vào chìm vào giấc ngủ.

Là khi nửa quả đất bên này quằn mình trong đông lạnh thì nửa quả đất bên kia lại vươn mình trong nắng mai.

Là khi một tin nhắn được gửi đi, nhưng hiểu rằng phải chờ rất lâu mới hồi âm trở lại.

Là khi muốn nghe một giọng nói quen thuộc, phải lặng thinh kiên nhẫn với những múi giờ trái ngược nhau.

Là khi những lời hỏi han, dặn dò yêu thương đều phải gửi đi vội vã bởi ai cũng  đều phải sống với quỹ đạo riêng của mình.

Là những bức thư tay gửi đi nửa vòng trái đất với những dòng nắn nót bắt đầu bằng một câu trìu mến, “Anh xa nhớ…”

Là khi “lời tạm biệt là một từ buồn nhất trong từ điển sống” khi đã nói không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn luôn thật khó khăn để nói ra.

Là cho dù đã rất lâu ngày không gặp mặt nhưng chỉ cần liếc mắt chúng ta vẫn có thể nhận ra bóng dáng ấy giữa dòng người đặc kín ở phi trường. Nước mắt lăn dài như thứ phản xạ của một đứa trẻ gặp lại hơi ấm, như gã lữ hành đã loay hoay rất lâu giữa sa mạc và bắt gặp dòng sông.

Là như  thế, khi cả không gian và thời gian đều cách biệt, có một người ngồi trong khoảng trống đêm bên này để nhớ về người còn lại ở ngày bên kia.

Chúng ta đều hiểu rõ trong cuộc đời này khoảng cách là thứ rất đáng sợ. Nó làm những người yếu ớt luôn cảm thấy hoài  nghi và e dè. Mà người ta khi yêu, còn yếu ớt đến nhường nào nữa cơ chứ. Bởi thế mới nói yêu xa như một ván bài, nếu không có lòng tin và can đảm, sẽ rất dễ trắng tay. Có rất nhiều người chia tay vì khoảng cách, nhưng cũng có rất nhiều người vì những ngày yêu trong xa xôi ấy mà ngày càng vững tin vào tình cảm của mình và đối phương hơn. Nếu vượt qua được, tức là tình yêu đó đáng quý đến vô ngần. Ngay cả thứ phép thử mà nhân gian sợ hãi nhất, chúng ta đã vượt qua. Cho nên hãy luôn tin rằng, chẳng quan trọng là bạn yêu một người ở ngay trước mặt hay ở nửa kia của trái đất, chỉ cần còn cùng một dãy ngân hà, chỉ cần còn đủ chân tình và tin tưởng, chỉ cần cả hai không ngừng cố gắng, thấu hiểu và chia sẻ thì tin rằng năm tháng rồi cũng sẽ cảm động lòng trời.

Có ai đó đã nói rằng: "Chờ đợi không đáng sợ, điều đáng sợ là không biết phải chờ đến bao giờ". Thế nên chỉ cần có người hứa sẽ về, thì nhất định có người sẽ đợi. Tôi nhớ một người bạn từng nói hoa oải hương tượng trưng cho “sự chờ đợi”. Vậy nên nếu bạn đang yêu xa, hãy tặng người đó một bó oải hương nhé, bởi vì đó bó hoa sẽ thay lời muốn nói của bạn đến người ấy.

© An Trương – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngày gió ngừng thổi ở bờ bến bình yên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình đầu không phải tình

Tình đầu không phải tình

Lần đầu tiên nghe câu nói “Anh không còn yêu em nữa” - thật đau, và thật tệ. Dường như không có gì đau đớn bằng khi nghe mối tình đầu nói với bạn rằng bạn không còn là của họ nữa.

Trò cá ngựa và những tự suy

Trò cá ngựa và những tự suy

Những con ngựa chạy đua sát nhau, ta cười hả hê vì vừa loại bỏ được một đối thủ, niềm vui chưa trọn thì đã chẳng thấy quân mình còn trên đường đua ấy nữa, luật hoa quả đến nhanh quá chẳng kịp trở tay.

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

COVID-19 đã gây tổn thất nặng nề tới nền kinh tế nhưng nó cũng mang lại cho chúng ta những bài học ý nghĩa về cách quản lý tài chính cá nhân.

Hôm nay con nhớ nhà

Hôm nay con nhớ nhà

Giờ nơi phương xa con thầm ước Mong cho cha mẹ được bình an Ngày mai nắng ấm về thôn xóm Con lại trở về đón xuân sang.

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Trong mỗi người đều tồn tại một đứa trẻ. Đôi khi, giữa những áp lực và mệt mỏi của cuộc sống, chúng ta chỉ ước giá như có ai đó sẵn sàng chiều theo mọi mong muốn của bản thân để mình được cảm thấy an ủi và bảo bọc khỏi những khó khăn của cuộc đời.

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con cảm ơn hai 25 năm trước bằng trái tim ấm áp và lòng bao dung, ba đã chinh phục mẹ con và bằng sự kiên cường cùng đức hy sinh ấy, đã có con ngày hôm nay. Thân thể này là món quà vô giá của ba mẹ cho con. Trái tim này là tài sản mà con được thừa hưởng. Cả hai góp phần tạo nên con. Con sẽ giữ gìn và thật trân quý.

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Hôm nay ở đây vẫn mưa ướt một trời, lác đác chút phiền muộn trong tâm trí. Tôi không còn ngồi một góc mà đợi mưa qua nữa, cứ mặc chúng trải dài bốn bể. Năm nào cũng vậy, năm nào cũng có một mùa mưa. Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

Cánh đồng hoa vừng

Cánh đồng hoa vừng

Tôi đã từng đi ngắm những vườn hoa ở Nhật Tân, vườn hoa cải ven sông Hồng hay cánh đồng hoa tam giác mạch ở Hà Giang nhưng trong tôi cánh đồng hoa vừng quê tôi vẫn là đẹp nhất, cánh đồng nằm ven bờ sông, trải dài đến vô tận trong tầm mắt.

 Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Chuyện chúng mình giờ là màu đục xám Chỉ còn trong mớ kí ức mơ hồ Anh hãy đi và tìm một bến đỗ Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên.

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Làm thế nào để quản lý chi tiêu tốt hơn và có kế hoạch tiết kiệm hiệu quả sau những biến động của đại dịch? Hãy cùng nhau khám phá 5 bí kíp dưới đây.

back to top