Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em vẫn chọn nhành hoa oải hương năm ấy

2016-03-04 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày ấy, anh tặng tôi nhành oải hương ép chặt trong trang vở cùng những dòng viết nắn nót mà ngô nghê. Tình yêu học trò ngày ấy hiền dịu và đáng yêu đến vậy. Tôi vẫn giữ nhành oải hương trong trang vở cũ, lâu lâu lại nhìn ngắm chúng như một thói quen khó bỏ. Bình yên và nhẹ nhàng hơn sau những bon chen cuộc sống. Tôi vẫn yêu đấy, tôi yêu mùi oải hương, yêu cái màu tím ngắt chung thủy, tôi đâu có cô đơn.

***

“Nhành oải hương trên tay em nắm chặt

Như tình yêu ngày ấy quá mong manh

Em vẫn cười khi ngắm khung trời xanh

Dù trong tim non vẫn buông nhiều khờ dại”

Chẳng phải là cuối cùng, em vẫn chọn nhành oải hương đấy thôi.


Đó là một thứ tình yêu hết sức diệu kì, tôi tìm đến Lavender không phải từ nơi nó sinh ra miền nam nước Pháp như Provence hay Avignon. Tôi biết đến Lavender là từ vùng Hokkaido, Nhật Bản chỉ qua những bài báo, những hình ảnh và cũng từ đó, tôi mê mẩn sắc tím ngắt mơ màng này tự bao giờ.






Ngày ấy, anh tặng tôi nhành oải hương ép chặt trong trang vở cùng những dòng viết nắn nót mà ngô nghê. Tình yêu học trò ngày ấy hiền dịu và đáng yêu đến vậy.

Tôi vẫn thích gọi loài hoa này là oải hương, đúng theo cách nó chiếm lấy tình yêu của tôi mỗi ngày: Nhỏ bé, hoang dại nhưng sức sống mạnh mẽ vô cùng. Oải hương không đơn thuần chỉ là một loài hoa, nó được coi là loài thảo mộc thiêng liêng nở rộ giữa nắng gió những tháng ngày mùa hạ. Loài hoa cũng tượng trưng cho sự may mắn. Đặt những bó oải hương khô trong nhà, mọi người luôn tin rằng họ sẽ có được cuộc sống bình yên, hạnh phúc.

Cách đây không lâu, tôi xem bộ phim “Mùa oải hương năm ấy” một cách đầy mê mẩn. Chẳng phải vì kịch bản mới mẻ, cuốn hút, cũng không phải vì diễn viên quá lung linh hay diễn xuất quá tuyệt vời, điều cuốn hút tôi duy nhất chính bởi sắc oải hương. Tình yêu dành cho oải hương luôn là sợi dây xuyên suốt bộ phim. Và đơn giản, vì tình yêu của những con người ấy gắn với mùa oải hương nở rộ năm nào.

Em vẫn chọn nhành hoa oải hương năm ấy

Chẳng phải đơn giản mà có nhiều người lại dành tình yêu của mình cho loài hoa này nhiều đến thế. Một màu tím ngắt rất riêng, một mùi hương của đất đai xứ sở Pháp diệu kì, mùi hương nồng nàn trong hoang dại vậy là đủ để nhắc nhớ về tình yêu dành cho Lavender.

Tôi vẫn giữ nhành oải hương trong trang vở cũ, lâu lâu lại nhìn ngắm chúng như một thói quen khó bỏ. Bình yên và nhẹ nhàng hơn sau những bon chen cuộc sống. Tôi vẫn yêu đấy, tôi yêu mùi oải hương, yêu cái màu tím ngắt chung thủy, tôi đâu có cô đơn.


Ngày thơ dại, chỉ mong trong cuộc đời được ngắm Lavender tận mắt, được chạm vào loài hoa này một lần. Đến khi trưởng thành, thấy ước mơ ấy gần hơn, cũng có một vài bông oải hương nho nhỏ cho riêng mình nhưng chỉ là nhành hoa khô. Người ta vẫn nói, oải hương biểu tượng cho sự mạnh mẽ và can đảm. Ôm bó oải hương ngày nào trong tay, xin hãy giữ lời hứa đợi chờ cho tình yêu thêm trọn vẹn.

Giữa những sắc hoa rực rỡ nơi phố thị, đôi lúc, cũng muốn tìm cho mình sự thay đổi trong tình yêu. Những rồi trải qua bao nhiêu điều của cuộc sống thì nhận ra rằng, cuối cùng cô gái ấy vẫn chọn nâng niu những nhành oải hương năm nào.

© Minh Hiên – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: 
Cuộc đời như ly cafe, hãy nhớ khuấy nó lên bạn nhé



Cuộc đời như ly cafe, hãy nhớ khuấy nó lên bạn nhé

 
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

back to top