Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thời gian trắng

2023-07-24 19:44

Tác giả:


blogradio.vn - Em không gọi là thời gian rảnh như mọi người mà em gọi là thời gian trắng, vì cứ ngồi trước lap là giống như trang giấy trắng đang chờ em vẽ lên, tô lên những suy nghĩ những cảm xúc của em vậy.

***

Trong một chuyến công tác đến một tỉnh bạn, Trân tranh thủ làm một phóng sự ngắn bỏ túi. Vì tính Trân đã hay quen vậy, vì máu nghề nghiệp đã ăn sâu vào Trân từ bao giờ, và cũng vì để cô làm quen và có thêm nhiều người bạn mới.

Sau bữa cơm thân mật mà cô được mời dự với mấy người bạn ở đó, chưa cần Trân lên tiếng, một cô có vẻ xinh nhất trong số họ đã cười hỏi:

- Chị Trân chắc không quên công việc. Sẵn có tụi em ở đây chị muốn hỏi gì thì hỏi đi ạ, hôm nay tuân lệnh sếp nên tụi em dành trọn ngày cho chị đó.

Trân chưa kịp vui mừng thì một cô khác xen vào:

- Đúng đó chị Trân, sếp em nói chị là khách của tỉnh nên không những tụi em mời cơm chị hôm nay mà còn được thoải mái nói chuyện cùng nhà báo. Phải cảm ơn sếp nhiều đó chứ, lâu lâu mới có một ngày xả stress.

Còn mấy cô khác vỗ tay.

Trân thấy vui vui, cô cũng thầm cảm ơn vị sếp nọ vì đã tạo điều kiện cho cô được có thêm nhiều bạn như này. Nhìn tất cả họ đều còn trẻ lắm, và cứ nhìn Trân chờ đợi.

- Cảm ơn sếp của tụi em, cũng cảm ơn tụi em luôn, nhưng chị muốn nhường sự lựa chọn cho tụi em hôm nay, các em muốn nói về chủ đề gì?

Họ nhìn nhau rồi nhìn Trân, cô ngồi trong góc bàn xa nhất nói:

- Hay là nói về thời gian rảnh của mỗi người đi nhen. Mỗi người sử dụng thờì gian rảnh của mình vào những việc gì thì chia sẻ để mọi người cùng biết, mà em chắc cùng là phụ nữ nên chắc sẽ có người giống nhau.

- Vậy đi ha, đồng ý. - mấy cô cùng cười.

- Để em nói trước, em không biết mọi người như nào nhưng nói về thời gian rảnh là em nhớ nhất giai đoạn nghỉ sinh con. Ai cũng mong được nghỉ dài nghỉ lâu để có thời gian được bên con nhiều nhiều, nhưng em nói thật em lại mong mau mau được đi làm lại. Mọi người đừng mắng em nha, không phải vì em không muốn gần con mà vì gia đình em có nhiều điều kiện lắm, trong nhà có người giúp việc nè, rồi khi em sinh mẹ em còn thuê riêng một chị chuyên chăm sóc con nhỏ nữa, nên em rất sướng. Rồi thời gian rảnh nhiều quá nên em thấy buồn cứ mong hết thời hạn để đi làm.

- Rồi em còn ấn tượng chuyện gì nữa không, ngoài giai đoạn sinh con?

- Dạ còn chị. Vì em có người phụ giúp nên lúc đi làm em cũng sướng, về nhà chỉ mỗi việc chăm con. Mà bé nhà em cũng ngoan ít quấy khóc, việc nhà đã có người làm hết nên em thích nhất là chăm sóc những chậu cây cảnh vì tính em rất thích cây xanh. Chồng em mua một loạt đủ loại cây trong những cái chậu nhỏ nhỏ rất xinh, vậy là em tha hồ ngắm, mỗi ngày em luôn nhớ cho cây uống nước đầy đủ, đó là khoảng không gian em thích nhất trong ngôi nhà của em. Còn từ lúc có con mọn em ít gặp bạn bè ngoài giờ làm việc hơn, mà ngày nào cũng gặp ở công ty rồi chị, là mấy người này nè.

Trân và mấy cô bạn kia cùng cười.

- Còn lúc chưa sinh con thì sao, em dùng thời gian rảnh vào việc gì?

- Em hay lướt mạng để đọc tin tức, lúc còn nhỏ thì em mê đọc sách đọc truyện lắm chị nhưng từ ngày có lap rồi công nghệ hiện đại phất lên thì em chỉ ôm cái lap. Thôi em để các bạn em nói chứ em dành nói từ nãy giờ.

- Không sao, bạn cứ nói tiếp đi, rồi ai cũng nói mà.

- Tui xong rồi, đến lượt bạn đó.

- Em hả chị - một cô quay sang phía Trân - Em thì gần như ít có thời gian rảnh, vì cả ngày ở công ty rồi về nhà là lo chuyện cơm nước nhà cửa. Bé nhà em đã vào tiểu học nên em đỡ mệt hơn vì có nhiều việc bé đã tự lo được, rồi ăn bán trú ở trường. Một ngày với em là kết thúc lúc hơn tám giờ tối, em kiểm tra bài vở và hướng dẫn con học khoảng hơn nữa tiếng, sau đó em xem ti vi, em thích xem mấy phim của VTV, rồi đi ngủ.

- Vậy còn những ngày cuối tuần được nghỉ em cũng chỉ lo cho gia đình thôi, chứ không đi chơi với bạn bè?

Cô ấy lắc đầu:

- Dạ không, em có một nguyên tắc là bận gì thì bận cũng luôn dành nửa ngày chủ nhật cho riêng em, còn một ngày rưỡi kia là quá đủ cho chuyện gia đình rồi. Có lúc em đi cà phê với ông xã em, có lúc đi với bạn, có lúc em đi làm đẹp hoặc tự chăm sóc bản thân mình tại nhà, và em cũng rất thích nghe nhạc.

- Bạn giống tui rồi, tui cứ có thời gian rảnh là tui hay nghe nhạc. Mà chị Trân nè, em nghĩ phụ nữ mình ai cũng thích hoa nên chắc ai cũng thích nghe nhạc.

Trân gật đầu:

- Chị cũng rất thích âm nhạc, có lúc vừa làm việc nhà vừa nghe nhạc chứ không đợi có thời gian rảnh đâu.

- Em cũng vậy, nhưng em có nhiều thời gian rảnh hơn mọi người vì em chưa có con. Ông xã em nói kế hoạch đến năm sau mới sinh con, và em sử dụng thời gian đó cũng khác mọi người. Những lúc rảnh em hay lên chùa để dạy tiếng Anh cho mấy chú tiểu trên chùa.

Trân ồ lên ngạc nhiên còn mấy cô kia thì miệng tròn vo lại.

- Em nói rõ hơn được không? - Trân hỏi.

- Em thấy chuyện đó bình thường thôi mà sao mọi người ngạc nhiên dữ vậy? Em hay thích đi chùa nên có một lần em thấy một chú tiểu ở đó đang ngồi chăm chỉ đọc sách tiếng Anh, vậy là em thấy có hứng nên cùng nói chuyện luôn. Rồi cứ khi nào em rảnh là em lên chùa, vừa thắp nhang cho Phật vừa dạy học cho mấy chú tiểu. Mà em thấy mấy chú cũng như những đứa con nít bình thường khác, chỉ là vào chùa tu nên phải tuân theo cách sinh hoạt và nội quy của chùa thôi. Bây giờ em và mấy chú tiểu ở chùa là bạn của nhau rồi đó chị.

- Em thì suy nghĩ như này, thời gian luôn công bằng cho tất cả mọi người, ai cũng có hai mươi bốn tiếng mỗi ngày, việc sử dụng thời gian đó ra sao là tùy mỗi người. Em ghét nhất những người hay nói câu này, tui bận lắm, bận tối mặt luôn không còn thời gian để thở nữa chứ đừng nói dành cho riêng tôi. Em nghĩ ngoài gia đình ngoài công việc thì chắc chắn ai cũng có lúc rảnh, dù chỉ là một chút, sao mình không cầm điện thoại lên gọi cho một người thân của mình để tình thân càng gắn chặt nhau. Hay chỉ cần một tin nhắn đơn giản cho một ai đó mình yêu thương, để họ biết mình nghĩ đến họ nhiều như nào, đừng xem thường những điều nhỏ nhặt đó, vì em thấy cứ từng chút một sẽ giúp mọi người hiểu nhau biết thương nhau nhiều hơn. Còn em hay chạy về thăm má em những lúc em rảnh, ngồi tám với má những câu chuyện trên trời dưới đất rồi giúp má việc nhà. Em chỉ có mấy người bạn cùng công ty là mấy bạn đây nè, nên thỉnh thoảng hay đi chung với nhau, như hôm nay vậy. Còn những bạn bè hồi đi học thì ít gặp lắm chị, vì bây giờ mỗi đứa mỗi nơi mỗi gia đình nên gần như không liên lạc nữa không gặp nhau nữa.

- Chị muốn nghe em nói, - Trân quay qua một cô cuối cùng trong nhóm - từ nãy giờ chị thấy em cười không hà.

- Em thích lắng nghe mọi người nói. Em không nói em sống khác mọi người nhưng em hãy sử dụng thời gian của em để viết, em có thể viết bất cứ điều gì em thích. Đôi khi chỉ là những cảm xúc thoáng qua hay sâu lắng mà em có được, mà em cảm được ở đâu đó, ở một ai đó, ở nơi nào đó. Cũng có lúc em viết rồi lưu lại cũng có lúc em viết rồi em xóa, nhiều lần vậy rồi chị, nhưng em cứ viết, như một cách để nói chuyện, như một cách để trút được những gì trong em. Có lúc gần như ngày nào em cũng viết, đôi khi là mười phút, đôi khi là nhiều hơn.

- Đó cũng là một cách sử dụng thời gian của riêng mình, - Trân cầm tay cô ấy - vậy chỉ có máy tính của em mới biết mới hiểu những gì em viết.

- Dạ đúng, nên em không gọi là thời gian rảnh như mọi người mà em gọi là thời gian trắng, vì cứ ngồi trước lap là giống như trang giấy trắng đang chờ em vẽ lên tô lên những suy nghĩ những cảm xúc của em vậy.

- Em viết được nhiều chưa?

- Em cũng không quan tâm và không thể tổng kết được, vì em sẽ còn viết nữa. Mà có một dạo cái lap của em bị hỏng nên bao nhiêu dữ liệu trong đó bị mất hết rồi chị, nhưng em cũng kệ vì điều đó không quan trọng lắm, em cứ thích là viết thôi.

Trân tạm biệt họ, cô thấy thích và cứ miên man nghĩ về cụm từ đó, thời gian trắng. Cô đã đi nhiều nơi và tiếp xúc nhiều người nhưng cô chưa bao giờ nghe ai nói như cô ấy. Ai cũng biết thời gian là vô cùng quý nên ai cũng phải biết cách sắp xếp và sử dụng thời gian cho cuộc sống của mình được hạnh phúc nhất. Trân nghĩ điều đáng tiếc nhất trong đời không phải là người ta chưa thành công trong một việc gì đó, trong một khoảng thời gian nào đó của cuộc đời, mà là người ta đã ngồi im một chỗ nhìn thời gian trôi qua. Có người sợ làm vì sợ sai, có người sợ trách nhiệm, có người sợ ảnh hưởng đến quyền lợi riêng tư của bản thân, rồi một lúc nhìn lại thấy hối tiếc.

Có lẽ công việc của Trân đã luôn cho cô suy nghĩ đó: mỗi người chỉ có một gương mặt để nhìn đời nên hãy cứ sống sao cho mỗi ngày mình soi mặt vào gương, chải tóc, trang điểm, săm soi áo quần, thì gương kia sẽ phản chiếu lại cũng chính gương mặt mình. tròn đầy một nụ cười của con người chứ đừng để mình thấy gương mặt mình bị biến dạng đi, méo mó hay nhăn nhó. cũng như thời gian vậy, thời gian của gia đình, thời gian của công việc hay thời gian trắng, thì mỗi người hãy nhớ và biết trân quý để mai sau không phải tiếc nuối.

Chắc chắn mỗi người khi về già hay hoài niệm lại, hay nhớ lại những ký ức của riêng mình, nên cũng chắc chắn người ta sẽ tự hỏi mình đã làm gì trong suốt một đời được sống vừa qua.

Trân mở sổ tay, cô ghi vội dòng chữ, thời gian trắng. cô biết rồi sẽ có lúc cô còn viết nữa về cụm từ đáng yêu này.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Điều Tuyệt Vời Nhất Thanh Xuân l Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

back to top