Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thế giới này luôn tồn tại tình yêu đích thực

2020-12-15 01:20

Tác giả: Nguyệt Ánh


blogradio.vn - Trong mắt tôi, tình yêu của mẹ dành cho bố cao cả lắm. Nó thiêng liêng đến mức lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy gia đình mình luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho bản thân. Vậy nên sau này khi bước ra với cuộc sống, dù có gặp nhiều câu chuyện tiêu cực, nhiều nhận định trái chiều thì tôi vẫn sẽ có một niềm tin bất diệt rằng thế giới này chắc chắn luôn tồn tại một tình yêu đích thực.

***

Người ta thường mất cả cuộc đời để đi tìm câu trả lời “Tình yêu đích thực là gì nhưng bạn biết không, thật sự tình yêu không phải là một định nghĩa, không phải là hệ thống các từ ngữ chắp nối lại với nhau.

Tình yêu thật sự cao cả và giản đơn hơn nhiều, quay trở lại với câu hỏi ấy, có lẽ trong cuộc đời mỗi một người người sẽ có những đáp án khác nhau, còn đáp án của riêng tôi chính là câu chuyện tôi đã chứng kiến được từ mẹ.

Bố tôi là một quân nhân còn mẹ là giáo viên dạy cấp 2. Người ngoài nhìn vào có thể thấy họ rất đẹp đôi và cả tôi cũng vậy. Nhưng có lẽ từ lúc mới yêu nhau cho đến giờ là hơn 20 năm nay mà bố mẹ vẫn còn bên cạnh nhau, yêu thương nhau, cùng nhau xây dựng và giữ gìn tổ ấm nhỏ là một điều không hề dễ dàng. 

Bố rất thương gia đình nhưng do đặc thù công việc nên phải thường xuyên có những chuyến công tác xa dài ngày. Trong kí ức vụng về của một đứa trẻ mới biết nhận thức, tôi vẫn kịp ghi vào trí óc mình những hình ảnh đáng nhớ về năm tháng ấy.

Ngày đó tôi khoảng 5, 6 tuổi, mẹ tôi dạy học trong một bản làng nghèo. Gia đình khi ấy còn ở trong một khu tập thể tạm bợ của trường học. Đó là nơi rất thiếu thốn về điều kiện vật chất, nơi mà hai mẹ con tôi cứ thế cùng nhau vượt qua tất cả rồi chờ đến một ngày cuối tuần không xa, khi hoàn thành xong nhiệm vụ của mình bố sẽ về.

vo-chong-48

Nghe bà kể mẹ yếu và gầy hơn rất nhiều từ khi sinh tôi ra nhưng bằng một góc nhìn nào đó tôi lại luôn thấy mẹ rất mạnh mẽ và bản lĩnh. Nhìn gia đình xung quanh hôm nào cũng xum họp, hai vợ chồng cô chú hàng xóm hay nhổ cỏ vườn cùng nhau, đi dạo cùng nhau, buổi tối quây quần bên mâm cơm nóng hổi là lại tôi tự mình so sánh với mẹ.

Bố vắng nhà, mẹ thường một mình làm mọi thứ, tự trồng rau, nuôi  gà, tự đi chợ nấu cơm, tự đi xách từng xô nước ở giếng về nhà dự trữ . Một ngày của mẹ diễn ra vô cùng bận rộn, sau khi lo hết mọi việc  xong tôi cũng không biết mẹ ngủ lúc nào và vào mấy giờ, chỉ biết là rất muộn bởi hình ảnh cuối ngày tôi nhìn thấy luôn là hình ảnh mẹ ngồi miệt mài bên trang giáo án. 

Tôi chờ mẹ nhưng chờ mãi mà ánh đèn bàn làm việc ấy vẫn không tắt rồi tự mình nhắm mắt ngủ cạnh mẹ lúc nào không hay. Tôi sợ bị viêm họng, sợ sốt, sợ ốm bởi tôi không muốn mẹ thêm bận tâm, bởi mẹ làm gì cũng có thể bình tĩnh trừ việc tôi ốm ra. Thế nhưng nếu tôi sợ bản thân ốm một thì lại sợ mẹ ốm mười.

Tôi vẫn còn nhớ mãi buổi tối hôm ấy ,trời mưa, mẹ bị cảm rất nặng nặng, cả ngày chỉ nằm trên giường mà không ăn uống gì được. Mẹ ho và lạnh run từng cơn một khiến một đứa bé vô dụng như tôi chỉ biết ngồi ôm mẹ mà oà khóc.

Tôi rất muốn gọi cho bố, muốn kể bố nghe mẹ mệt như thế nào, muốn bố về ngay lập tức với hai mẹ con nhưng mẹ đã ngăn tôi lại. Khi tiếng chuông điện thoại bàn quen thuộc vang lên là cuộc gọi quen thuộc cuối ngày mà cả hai mẹ con đều mong đợi, mẹ lại cố ngồi dậy và nói với bố một câu nói rất rất quen thuộc “Ở nhà ổn, em và con vẫn khỏe, anh cứ yên tâm công tác rồi về nhé”.

 

bo-anh5-0950

Năm tôi lên lớp 10, mẹ sinh em bé. Cả nhà ai cũng hạnh phúc đón chào sự ra đời của thành viên mới, đặc biệt là bố. Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh bố cả đêm không ngủ đi đi lại lại ngoài hành lang để chờ mẹ.

Tôi biết ngoài háo hức ra bố còn sợ, cả ông bà và tôi cũng đều sợ. Mọi người không muốn nói ra nhưng ai cũng đều lo lắng cả vì ngày mà sinh tôi, mẹ đã bị băng huyết rất nhiều nhưng có lẽ sự may mắn đã đến khi bác sĩ bước ra phòng mổ “ Mẹ tròn con vuông nhé, là cháu trai”.

Chưa bao giờ thấy bố vui đến như vậy và cũng lần đầu tiên trong cuộc đời mình tôi nhìn thấy được những giọt nước mắt của bố khi nhìn mẹ. Thế nhưng niềm vui ấy diễn ra chưa được bao lâu thì bố lại nhận được một chuyến công tác đột xuất kéo dài 1 tháng. Thế là một lần nữa mẹ lại không có người mình cần bên cạnh. 

Mẹ đau ở vết mổ nhưng từ chối uống thuốc giảm đau vì muốn có sữa cho em bú, mẹ không muốn nhờ hay sai vặt tôi quá nhiều vì tôi đang trong kì thi, mẹ tự cố gắng ngồi dậy tập đi lại, thay bỉm, pha sữa cho em. 

Mẹ cố gắng tự vượt qua chứng trầm cảm nhẹ sau sinh, mẹ giải thích cho tôi về công việc và không muốn tôi hiểu lầm về bố. Mẹ đã một mình vượt qua tất cả, chịu đựng tất cả, chấp nhận và hi sinh tất cả mọi thứ cho gia đình.

Mẹ là người phụ nữ đầu tiên cho tôi hình thành một định nghĩa. Mới đầu nó là cách hiểu mơ hồ rồi càng lớn định nghĩa ấy lại càng trở nên sâu sắc. Phải, đó chính là định nghĩa về hai  chữ “hậu phương”.  

Tôi hay tự đặt ra những câu hỏi “Liệu mẹ có thấy cô đơn khi phải làm mọi việc một mình?”, “ Có thấy mệt mỏi khi nhà thường xuyên thiếu vắng người trụ cột?”, “Có bao giờ tủi thân vào những giây phút khó khăn trong cuộc sống?”, “Có bao giờ hối hận về sự lựa chọn của mình?”. 

bame14

Nghĩ vậy thôi chứ chưa bao giờ tôi dám hỏi mẹ mà chính xác là không cần hỏi nữa vì hơn ai hết tôi phải là người biết rõ những câu trả lời đó nhất. Làm vợ vốn là một điều không hề đơn giản nhưng làm vợ của một quân nhân lại khó khăn hơn rất nhiều. 

Có lẽ phải đủ yêu, đủ hiểu, đủ niềm tin, đủ bao dung và nhẫn nại mới có thể chấp nhận và hy sinh nhiều đến thế. Đó là lý do vì sao mà mãi sau này khi công việc ổn định, bố được ở cạnh gia đình nhiều hơn nhưng ngày nào tôi cũng cảm nhận được sự trân trọng từng giây từng phút trong những bữa cơm gia đình của mẹ.

Trong mắt tôi, tình yêu của mẹ dành cho bố cao cả lắm. Nó thiêng liêng đến mức lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy gia đình mình luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho bản thân. Vậy nên sau này khi bước ra với cuộc sống, dù có gặp nhiều câu chuyện tiêu cực, nhiều nhận định trái chiều thì tôi vẫn sẽ có một niềm tin bất diệt rằng thế giới này chắc chắn luôn tồn tại một tình yêu đích thực.

© Nguyệt Ánh - blogradio.vn

Xem thêm: Khi ta còn trẻ hãy cứ yêu thôi


Nguyệt Ánh

...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top