Thế giới của anh không có em
2018-01-04 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Nó nhớ đến quyển nhật kí nâu của mình. Những trang giấy mỏng manh phủ đầy mọi thứ về anh, về món quà hôm nay anh tặng, về hương vị của tách cà phê do chính tay anh pha chế, về lúc anh đứng bên cửa sổ tưới nước cho chậu sen đá trông bình yên như thế nào?

Anh say. Đêm Sài Gòn lạnh lành.
Chút trầm mặc thường ngày trên khuôn mặt người đàn ông biến mất. Nó thích anh như lúc này. Ít ra, nó có thể tận hưởng được chút ngọt ngào hiếm hoi từ việc dỗ dành anh.
Vai mỏi nhưng nó không dám nhúc nhích, càng không dám thở mạnh. Một con muỗi lì lợm cắn chân. Nó ngồi im chịu đựng. Nó sợ anh thức giấc. Làm sao bản thân nó nỡ phá vỡ không gian này, khi trên cao có vạn ngôi sao như tấm lụa trong thả nương theo mái tóc của đêm, khi phía dưới là những đốm sáng lung linh treo mình khắp thành phố, và anh, và nó, ngồi cạnh nhau như một cặp tình nhân trên tầng thượng cao cao lộng gió.
Tiếng anh thở đều. Hơi thở nóng hổi từ anh đôi khi thoảng qua cổ làm nó thổn thức. Hương Wishkey Scotland hòa với mùi nước hoa Eau Sauvage đã nhạt ru ngủ thính giác. Đó là hai điều anh thích, và nếu anh thích thứ gì thì nó dường như cũng thích thứ đó. Anh với nó, có lẽ là một niềm ngưỡng mộ.
Quán cà phê của anh nằm cuối con đường rộng, sâu trong màu xanh của tán cây và thưa vắng người qua. Vẻ bình yên của những hàng rào có hàng dành dành dọc lối khiến những người đi ngang qua ngại làm ồn. Nó vẫn nhớ như in cái màu ghỗ bóng bẩy và ánh nâu điềm đạm của bàn ghế, nhớ luôn cái màu xanh của mớ hoa leo rũ ngang ô cửa sổ, nhớ tiếng nhạc Trịnh trầm trầm và tiếng khuấy cà phê thi thoảng vang lên.
Anh là chủ của không gian bình yên ấy. Nó là cô sinh viên năm nhất đến xin việc. Nó được nhận vào cùng với 2 sinh viên khác. Và nó gặp anh – người đàn ông mặc tạp dể trắng đứng sau quầy pha chế với một nụ cười.
Bỗng anh thở sâu. Âm thanh làm nó giật mình. Sợi dây quá khứ bổng chốc đứt ngang vì nhát cắt của hiện tại. Anh dụi đầu. Cơ thể mềm nhũn và nặng nề, nhưng lòng nó thấy nhẹ nhõm, anh đang hoàn toàn dựa vào nó. Khoảng cách về không gian của hai người giờ đang rất gần. Về tâm hồn, nó luôn muốn gần anh thêm nữa.
Nó cũng từng tựa vào vai anh như thế. Năm nhất, bố mẹ nó hay cãi nhau. Một khuya, quán sắp đóng cửa thì điện thoại reo, bố nó báo bố mẹ sắp ly dị rồi. Nó gọi cho mẹ, mẹ bảo giờ đang ở một nơi xa. Căn nhà ấy sẽ để lại cho chồng và con gái. Nó ngồi thụp xuống giữa quán vắng, nước mắt chảy dài. Cuối cùng thì chuyện ấy cũng xảy ra. Anh cởi tạp dề ngồi lại gần nó. Nó ngoan cố cúi gầm mặt, nó sợ người khác thấy nước mắt của mình. Anh nhẹ nhàng kéo đầu nó tựa vào vai mình, vỗ về:
“Em cứ khóc đi”.
Giọng anh thủ thỉ bên tai. Nó gục lên bờ vai của người đàn ông ấy. Nước mắt thành dòng nóng hổi. Trái tim nó vỡ vụn giống như giọt nước mắt chạm trúng mặt sàn. Nó khóc chẳng rõ là bao lâu, chỉ biết một bên má vì tựa vào vai người kia mà ê ẩm, chỉ biết mắt mờ đi và rát bỏng. Và nó từ từ đem cơn đau ấy vào trong cơn mộng mị…

Sáng, nó mở mắt. Hai má ươn ướt. Nước mắt ứa ra chẳng thèm phân biệt thức hay ngủ. Nó nằm trên ghế sopha gần cửa sổ. Chiếc áo khoác đàn ông khoác nhẹ lên trên. Anh ngồi phía xa, mặt gục lên mặt bàn lạnh ngắt.
Nó trở về nhà. Lặng lẽ đối diện với ngôi nhà vằng bóng mẹ. Căn phòng tôi tối, đốm thuốc lá của bố lập lòe. Nó bước vào, bố nó ngẩng mặt.
“Sao giờ này mới về? Ăn sáng chưa con”.
Nó cắn môi nhìn vào ánh mắt hoe đỏ của người đàn ông tóc lớt phớt bạc. Nó ngồi vào bàn ăn cháo, sợ mình kiềm chế không nổi mà bật khóc. Hai con người, một già một trẻ ngồi ăn trong im lặng và giả vờ như chưa có chuyện gì. Một giọt nước chẳng nghe lời mà rơi tõm xuống. Cháo hôm nay mằn mặn.
Những ngày năm nhất trôi chầm chầm. Ba và nó dần quen với sự vắng bóng mẹ. Nó thì dần quen với sự có mặt của anh trong cuộc sống của mình.
Anh thi thoảng có mặt ở quán vào buổi tối. Nơi đây là một phần cuộc sống của anh nhưng không là tất cả. Mỗi khi anh bước chân ra khỏi không gian tràn ngập mùi cà phê này, nó hoàn toàn mù tịt. Nó chỉ biết anh rõ nhất sau những lần quán đóng cửa. Anh thi thoảng ở lại, trổ tài pha cho nó những tách cà phê đặc biệt không theo bất kỳ công thức này. Mỗi lần như thế đều là những bất ngờ và ngạc nhiên nho nhỏ. Anh ngồi nghe và giải đáp một vài khúc mắc giúp nó về chuyện học hành, bạn bè. Lúc giảng bài, anh là một người thầy khó tính. Anh chau mày cốc vào đầu nó, dù nó ứa nước mắt vẫn bắt nó giải đáp án cho kì được. Rồi sau đó, anh lại tận tình đưa nó về nhà cùng một ly cà phê đặc biệt, dừng xe trước cửa dằn dò nếu chưa hiểu gì thì cứ hỏi anh.
Anh càng nghiêm khắc chẳng hiểu sao nó lại càng thấy ngọt ngào. Mỗi tối đó đến quán, trong lúc rửa tách, trong lúc lau bàn, trong lúc chờ khách gọi cà phê, nó đều trông ngóng hình dáng cao cao ấy bước vào.
Có những tuần anh không một lần đến quán. Việc kinh doanh giao lại cho người quản lý. Rồi một ngày anh lại đột ngột xuất hiện trước quầy, trong tay là một những gói quà nhỏ nhỏ từ một đất nước xa xôi nào đó cho nhân viên, có khi là Hàn Quốc, có khi là Anh, có khi là Ai Cập…
Ngày ba có vợ mới, đêm đám cưới, nó không về nhà. Nó là người ủng hộ ba bước thêm bước nữa, rồi lại tự cảm thấy như bị tước đi một phần vô cùng quan trọng. Nó gọi về, nói dối rằng muốn ở bên nhà bạn vì không thích nhà đông người.
Đêm xuống lạnh. Chân nó bước đi vô định. Ánh đèn vàng vọt đến thảm thương. Chiếc váy bồng bềnh dự lễ cưới nó còn chưa kịp thay. Bên đường, một đám thanh niên đang hút chích. Một tên nhìn thấy nó thì quay sang vỗ vai người bạn ngồi bên cạnh. Nó sợ hãi quay người bỏ chạy. Đôi hài bó chân đau đớn. Nó đuổi theo bóng mình trước mặt. Đám thanh niên đuổi lấy nó sau lưng. Nó sợ hãi không biết mình đang chạy đi đâu, rồi trong đầu nó hiện lên hình ảnh một người: anh.
Nó dừng chân trước quán cà phê và trái tim khẽ rung lên một nhịp vì quán sáng đèn. Anh ngồi dưới ánh sáng mờ mờ, thong thả ngả người ra sau, ánh mắt điềm tĩnh rơi sâu vào trang sách trước mặt.
Nó gõ cửa, anh ngước đầu nhìn lên, vẻ mặt của nó làm anh buông nhanh quyển sáng. Anh mở cửa, mắt liếc nhanh về phía đám thành niên đằng xa. Anh nhanh chóng nhận ra ngay điều gì và kéo tay dắt nó vào. Sự ấm áp bên trong quán dần xoa dịu nỗi sợ khi nãy. Anh không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ pha một tách trà gừng ấm áp đặt vào tay rồi khoác áo ấm lên đôi vai trần của nó.
“Khi nào cảm thấy bình tĩnh lại thì nói với anh, anh sẽ đưa em về.”
“Đêm nay em không muốn về nhà”. Tay nó run run. Trà nâu sóng sánh.
“Anh ở lại đây với em”. Nó nghe giọng anh trầm trầm sau một thoáng im lặng.
Như lần trước, nó được nằm trên chiếc sô pha êm ái và được đắp chiếc áo khoác duy nhất. Nó lim dim mắt. Anh tưởng nó đã ngủ nên lặng lẽ khép cửa sổ, tắt đèn ngoài. Còn bản thân thì tiếp tục với trang sách với ánh đèn bàn trong góc nhỏ. Sáng, một nhân viên làm cùng đánh thức nó. Góc nhỏ anh ngồi giờ đã trống không. Trên bàn là mảnh giấy: anh có việc đi trước. Bên cạnh lời nhắn là tô cháo rau củ còn âm ấm.
“Khát nước quá…”
Nó nghe tiếng anh trầm trầm. Nó không mang theo nước. Lúc nãy bỗng nhiên anh gọi điện, nó vứt ngay ly cà phê pha dở và đến đây. Nó nâng đầu anh sang hướng khác, định rời đi mua nước.
“Đừng đi…” Bàn tay nhỏ bị tay người kia kéo lại. Cảm giác ấm nóng bao phủ lên mu bàn tay khiến nó bần thần. Hơn nữa, đó là bàn tay của anh, nó không nỡ rút ra.
“Anh…”
“Em không hiểu sao? Anh không lên tiếng vì anh ngỡ em hiểu”. Anh vừa nhắm mắt vừa nói. Những từ thốt ra từ trong một cơn say.
“Anh yêu em”. Ba tiếng rõ ràng và rành mạch.
Không gian như đông cứng. Thời gian cũng chững lại để nghe ngóng hai người. Trái tim dội ầm ĩ trong lồng ngực. Một cái gì đó tựa như dòng nhan thạch trong núi lửa đang phun trào.

Nó còn chưa biết kiểm soát được mớ ong ong trong đầu. Anh nhẹ nhàng kéo đầu nó lại gần. Khuôn mặt anh cũng di chuyển về phía nó. Ánh mắt ấy, bờ môi ấy ngày tiếng một gần hơn. Khi khoảng cách bằng không, đó trở thành một nụ hôn. Anh nhắm mắt, hàng mi khẽ cạ vào má nó. Cảm giác thật đến ngỡ ngàng. Nó cũng từ từ nhắm mắt lại. Bờ môi anh và nó quyện vào nhau. Nó đang cố tự nhủ mình, đây chắc chắc không phải là một cơn mơ. Vì nó đã mơ, mơ rất nhiều lần về nụ hôn này.
Khi hơi thở đã thôi hòa nhịp, nó khẽ khàng tựa đầu vào lồng ngực người kia. Nghe trái tim anh bổng trầm nhịp đập, dù là trong lúc này, nó vẫn cảm nhận được sự trầm ổn từ nơi ấy. Trái tim anh cũng điềm đạm như chính con người anh vậy. Còn thứ nằm trong lồng ngực nó đang vỗ liên hồi như tiếng trống. Anh hôn lên mái tóc nó, hít một hơi sâu. Cảm giác hơi bồn chồn, nó thu người nép sâu hơn vào lòng anh. Một ánh sao băng vụt qua, xin những thứ này hãy là sự thật.
Nó nhớ đến quyển nhật kí nâu của mình. Những trang giấy mỏng manh phủ đầy mọi thứ về anh, về món quà hôm nay anh tặng, về hương vị của tách cà phê do chính tay anh pha chế, về lúc anh đứng bên cửa sổ tưới nước cho chậu sen đá trông bình yên như thế nào?
Những hình ảnh nối đuôi chạy qua tựa như một thước phim. Nó hậu đậu làm văng cà phê vào tay, anh đưa nó chiếc khăn nhỏ màu xanh nhạt, nó hứa lau xong giặt sạch sẽ trả, anh bảo không cần, thế là nó giấu khăn vào hộc tủ, lâu lâu lại lấy ra xem. Có lúc nó rửa tách, kế bên là anh đang lau tách, nó thẹn thùng nhận ra trong quán giờ chỉ có hai người. Lúc anh đưa nó về, nó chạy thật nhanh lên tầng hai và nhìn xuống đề thấy dáng anh khuất dần cuối phố. Lúc anh giảng bài và vô tình chạm vào tay nó, nó đem cái chạm ấy vào tận giấc mơ.
Bàn tan run run của nó nằm trong tay anh. Dường như anh cảm nhận được điều đó nên siết chặt. Hơi thở anh nóng hổi trượt dài trên đỉnh đầu. Cảm giác thật đến độ làm những mơ mộng trước đây như mờ nhạt.
“Anh yêu em”
Nó nhắm mắt nghe ba từ ấy. Thật ra nó chẳng cần gì thêm, sự im lặng của anh cũng đủ khiến nó hạnh phúc.
“Lúc đầu anh chẳng chú ý gì đến em cả, em cũng bình thường như bao cô gái khác. Nhưng qua thời gian, em đã góp nhặt từng cảm xúc của anh thành một tình cảm cụ thể. Anh chợt nhận ra điều ấy, khi bất chợt đi trên đường, anh nhớ về em cũng từng đi trong đêm như thế, khi uống một tách cà phê sáng và tự hỏi em đã ngủ dậy chưa. Anh không biết tình cảm ấy là chân thành hay chỉ hời hợt thoáng qua. Anh sợ là em đau vì chính sự thiếu chín chắn của mình. Anh không nói gì nhưng anh tin em cảm nhận được. Anh và em ngày ngày im lặng. Tình cảm ấy ngày ngày ngấp nghé vươn lên bờ tình yêu, chỉ thiếu một câu nói của anh mà cứ luôn âm ỉ. Em chờ, nhưng anh cũng chờ. Anh tự cho mình 1 năm để kiểm chứng tình cảm ấy. Và giờ, khi đã chắc chắn, anh đã nói với em”.
Nó mỉm cười dựa vào lòng anh sâu hơn. Mũi nó cạ vào lớp áo sơ mi đã nhạt mùi nước hoa.
“Nhưng sao em lại từ chối?”
Nụ cười trên môi nó hơi đông lại. Nó từ từ nâng người ngồi dậy. Dưới ánh sáng đêm nhàn nhạt, nó thấy ánh mắt anh khẽ trôi về một nơi xa nào đó.
“Anh biết anh sẽ vượt qua điều này. Nhưng chắc sẽ không nhanh đâu. Em không hề cho anh biết lý do. Tại sao vậy?”
“Anh…đang nói về ai vậy?”
“Anh yêu em, Phương à”.
Anh dội một gáo nước nóng vào trái tim nó. Ánh sao trên trời tắt ngúm, cả ánh đèn dưới kia nhòe đi.
“Còn Nhiên thì sao?”.
“Với anh Nhiên chỉ là em gái”.
Mỗi câu chuyện về gia đình nó đều có anh kề cận. Lúc bố mẹ nó chia tay, lúc gia đình nó đón người phụ nữ mới. Giờ người này lại làm nó lần nữa nhớ về gia đình. Ngày gia đình hạnh phúc, ba nó hay xoa đầu bên chiếc xích đu màu trằng trong sân:
“Ba đặt tên con là An Nhiên. Vì mong con có một cuộc đời bình an, hạnh phúc”.
Phương là tên của ai đó. Người thuộc về thế giới của anh, thế giới ngoài không gian quán cà phê mà nó chưa từng biết.
Nó từng mong anh chịu thừa nhận nó là một phần gì đó của bản thân. Giờ điều đó đã xảy ra, anh đã xem nó là em gái. Một phần quan trọng, nhưng đôi lúc, thứ quan trọng lại bớt quan trọng đi khi đó không phải là điều mình muốn.
Nó ngồi im cho đến tận khi sương xuống, hình như có vài giọt đọng lại trên mi mắt. Nó lau khô rồi dìu anh về.
Tối đó, chắc anh ngủ say. Nó cũng muốn được say như thế. Chai vang để lâu trong tủ của bố bị nó lôi ra nốc cạn. Nước mắt, mộng mị và men say vồ lấy giấc ngủ đêm hôm ấy. Sao càng say, tim lại càng đau thế này! Ừ thì là em gái.

2 tuần sau. Nó kéo va li đến sân bay, trong tay là chiếc vé đến Ba Lan và hồ sơ du học.
Anh đến, những sự kiện trọng đại trong đời nó ít khi nào vắng mặt người này.
“Anh sẽ nhớ em lắm đấy.” Anh xoa xoa tóc nó.
"Em cũng sẽ nhớ anh lắm, anh trai ạ.” Anh hơi chau chân mày, rồi thả nhẹ một nụ cười.
“Anh lúc nào cũng xem em là em gái. Em quàng thêm chiếc khăn này cho ấm, có chuyện gì nhớ gọi về cho anh”. Một chiếc khăn len màu xanh rêu được anh trìu mến quàng va vai, màu mà nó yêu thích nhất.
“Em biết rồi, cảm ơn anh.”
Nó kéo vali đi vội vã với lý do sợ trễ giờ. Anh muốn tiễn người em gái này đến tận phi trường nhưng bị nó ngăn lại, sợ mình vấn vương anh mà không dời chân đi được. Nó chợt nhận ra rằng, việc quay lưng dù rất đau đớn nhưng ít ra người đối diện sẽ không thấy được nước mắt của mình.
Máy bay cất cánh. Trời trong và nắng vàng giòn rụm, có chút khang khác với nắng dưới mặt đất. Nó vén màn nhìn những tảng mây bồng bềnh như bông gòn. Tâm nhẹ nhõm nhưng chơi vơi đến lạ, tự nhủ lòng: Ba Lan không có anh.
© Nương Tràng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.







