Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng chín này mình yêu lại anh nhé

2017-09-16 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Chính tôi cũng không dám nghe hay nghĩ tiếp nếu là lần cuối tôi phải làm gì. Những ngày sau đó tôi và Long điều rơi vào im lặng và những xúc cảm riêng của mình. Tôi dành và ngày sau đó sống thật tốt như Long chưa từng xuất hiện.

***

Tháng chín này mình yêu lại anh nhé

Mặc vội chiếc áo choàng màu đen rồi bước vội ra đường tâm trạng của tôi lúc này cũng giống như cái tiết trời tháng chín này, cô đơn và thật buồn. Những vạt nắng yếu ớt của mùa thu xuyên qua các kẽ lá in những hình hài kì lạ trên tay tôi, tôi nhớ Long nhớ những hồi ức đẹp đẽ mấy năm qua của chúng tôi.

Tôi quen Long từ thời còn là một cô sinh viên xa nhà, tình yêu của chúng tôi bắt đầu thật tình cờ và đơn giản như chính con người Long. Long sinh ra và lớn lên ở Đà thành nhưng lại mang trong người dòng máu người Hà Nội, anh ôn hòa và ít nói. Tôi yêu Long cũng chính vì cái tính trầm lặng và nửa hờ hững của anh.

Ngày đầu quen nhau, Long ít nói mà chỉ nhìn tôi thật nhẹ nhàng và mỉm cười, dần dần tôi quen với cái cảm giác đơn thuần và im nhẹ nhàng đó. Thời gian mới đó mà bốn năm đã trôi qua, tôi vẫn ở cạnh Long vẫn cùng anh bước tiếp cuộc hành trình dài của cuộc đời. Nhưng dường như thời gian trôi qua theo sự trưởng thành Long lạnh lùng và thâm trầm hơn trước, cũng đã lâu lắm rồi tôi không còn nghe những câu ngọt ngào tình tứ của anh mà chỉ là những câu hỏi mang tính chất thường lệ:

- Em ăn chưa? Có mệt không? Nhớ cẩn thận!

Mỗi lần tôi khóc anh chỉ im lặng và lau nước mắt, khi tôi buồn anh chỉ thở dài và ôm chặt tôi vào lòng. Cứ như thế những ấm ức và đau thương trong tôi lại bình yên lặng xuống. Vì công việc mà tôi và nh ít có thời gian gặp nhau, thật ra thì chúng tôi đúng chất yêu xa nên những lo lắng và tổn thương trong tôi ngày một chồng chất và không ai lấp đầy.

- Em mệt rồi, em đã chịu đựng quá đủ sự vô tâm và thờ ơ của anh!. Tôi gào lên nức nở trong điện thoại.

Đổi lại sự mệt mỏi của tôi chỉ là một tiếng thở dài:

- Anh xin lỗi!

Cứ như thế khoảng cách của chúng tôi ngày càng dần trở nên xa hơn, đôi khi vài ngày cả hai không ai nhắn cho nhau một dòng tin hỏi thăm bình thường.

Tháng chín này mình yêu lại anh nhé

Rồi một ngày tôi điện thoại cho Long, một cú điện thoại thật dài mang theo cả kí ức và những vụn vỡ trong chuyện tình của chúng tôi.

- Anh à em không trẻ để đợi anh nữa đâu. Anh biết không đã bốn năm rồi, em yêu anh từ thời còn là một cô sinh viên tươi trẻ giờ em đã là một cô gái thật sự trưởng thành. - Tôi nhẹ nhàng.

- Ừ bốn năm rồi, nhanh thật. - Long cười nhẹ bên đầu dây điện thoại.

Nghe giọng cười tư lự của Long lòng tôi lại thắt lại cố không cho dòng nước mắt nóng hổi chực trào ra tôi tiếp:

- Anh nhớ lần đầu chúng ta hẹn hò là ở đâu không? Nhớ lúc mới ra trường thường ăn sáng cái gì không? Thời gian qua anh có từng chán ghét em không? Có từng muốn buông tay cuộc tình này không? Nhớ anh đã hứa gì với em không?

Tôi đặt hàng loạt câu hỏi tự đáy lòng và cuối cùng không thể ngăn được sau thời gian tưởng chừng phải chịu đựng cô đơn quá lâu, nước mắt ào ạt chảy xuống không cách nào ngăn lại được. Long trả lời từng câu hỏi của tôi thật chậm, có câu đúng câu sai nhưng sao tôi thấy cả một trời kí ức đang ùa về. Ngày Long tỏ tình với tôi khi tôi quay lưng vô phòng trọ anh đã kéo tôi lại ôm thật chặt rồi nhẹ nhàng:

- Làm người yêu anh nha!

Giây phút đó tôi chỉ biết im lặng đứng yên thật lâu trong vòng tay anh rồi hạnh phúc ừ nhẹ. Giờ đây tất cả những ngây ngô đó lại như cuốn phim thật chậm dày xéo trái tim tôi.

- Anh à đến lúc chúng ta phải đưa ra một quyết định cho tình yêu này rồi. Nếu đây là cuộc điện thoại cuối cùng em dành cho anh thì anh có điều gì muốn nói với em không?

Tôi nghẹn ngào và rồi đầu dây bên kia là một khoảng trống im lặng thật dài của anh, thật lâu sau đó tôi nghe tiếng nấc nhẹ của Long:

- Anh xin lỗi và cảm ơn tất cả những gì bốn năm qua em làm cho anh. Em nhớ giữ gìn sức khỏe, đi đường cẩn thận, ăn uống đúng giờ và đừng khóc. Đó là những lời anh muốn nói nếu đây là lần cuối em liên lạc với anh nhưng em à anh không muốn.

Tôi vội tắt ngang điện thoại, tay run rẩy mắt mờ đi vì nước mắt không kịp chảy. Chính tôi cũng không dám nghe hay nghĩ tiếp nếu là lần cuối tôi phải làm gì. Những ngày sau đó tôi và Long điều rơi vào im lặng và những xúc cảm riêng của mình. Tôi dành và ngày sau đó sống thật tốt như Long chưa từng xuất hiện. Nhưng sáng nay tôi lại buồn và rồi không thể tiếp tục ngồi trong nhà chăm chăm vào màn hình máy tính xem phim hài rồi cười như không có chuyện gì. Lang thang qua con đường mòn, lặng yên nghe tiếng sóng biển đang vỗ bờ hít hà cái gió lạnh chuyển trời của biển tôi tự nói với lòng mình rồi sẽ ổn thôi. Tiếng tin nhắn điện thoại trong túi áo vang lên là một đoạn ngắn bài Reason trong phim Trái tim mùa thu. Tin nhắn tới là của Long tôi hồi hộp nhấn mở:

- Anh thưa chuyện với gia đình rồi, chúng ta kết hôn đi. Anh không muốn mất em!

Dòng cảm xúc của tôi như ngưng đọng lại của thời khắc đó, tôi không thể thốt nên lời một lần nữa tôi lại khóc nhưng lần này không phải là đau đớn hay tổn thương mà bất ngờ và hạnh phúc.

- Tháng chín này mình yêu lại nhé anh!

Tôi gửi tin nhắn lại cho Long.

Rồi tôi và Long sẽ bình yên thôi, rồi chúng tôi sẽ phải bước qua những ngày chông chênh còn hơn bốn năm qua nữa nhưng rồi tất cả sẽ ổn thôi, sẽ nhẹ nhàng như cái ngày Long bước vào cuộc đời tôi và cho tôi những năm tháng thanh xuân như mùa thu tháng chín nhẹ nhàng đau thương lẫn đong đầy hạnh phúc.

© Nguyễn Lê Quỳnh My – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không được bỏ cuộc

Không được bỏ cuộc

Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.

Nơi cỏ mọc xanh rì

Nơi cỏ mọc xanh rì

Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.

Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?

Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?

Những lời nói, cử chỉ, sự thờ ơ, ám thị, khinh miệt hay hạ thấp người khác một cách có chủ ý và lặp đi lặp lại cũng có thể trở thành một hình thức bạo lực tinh thần.

Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22

Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22

Điều quý giá nhất chúng tôi dành cho nhau có lẽ là sự thấu hiểu và sẻ chia, những điều chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ khi thực sự bước vào căn nhà tâm hồn của đối phương, kiên nhẫn soi chiếu từng ngóc ngách, dành thời gian lặng lẽ quan sát, ta mới có thể hiểu được.

Nếu có thể hãy chọn thứ tha

Nếu có thể hãy chọn thứ tha

Anh nói nó nếu có thể nếu nó có thể tha thứ được để trái tim nó sẽ ấm áp hơn, để nó biết cuộc sống này còn rất nhiều tình người còn rất nhiều tình thương xung quanh nó, vì nó xứng đáng được yêu thương vì nó xứng đáng với một cuộc sống tốt nhất, mà chỉ chính nó mới làm đươc điều đó.

Thằng ăn học

Thằng ăn học

Cái giấy tốt nghiệp đại học mà người ta vẫn gọi là bằng cử nhân đối với những đứa dân tỉnh lẻ như nó thực ra là tờ giấy mỏng tang đóng trong khung gỗ rẻ tiền mẹ nó mua ở chợ chiều. Thằng Cường không treo mà nó cuộn lại, cất trong túi áo cũ như giữ một món nợ chưa trả.

Mưa xuân

Mưa xuân

Mưa xuân mưa xuân yêu mưa xuân Đôi mắt biển xanh thuyền đậu vắng Mới lớn nên hay cười uỷ mị Ai biết lòng ai như triết nhân

Con đường ngắn nhất

Con đường ngắn nhất

Lâm đi theo con đường tắt để nhanh giàu và thăng tiến, lợi dụng mối quan hệ và chức quyền, nhưng cuối cùng bị phát hiện sai phạm, mất gia đình và tự do. Truyện nhấn mạnh: “Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng nếu thiếu đạo đức và cống hiến cho đời.”

Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể

Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể

Làm được 3 điều này, bạn sẽ thấy mình an yên với hiện tại, không tự tiêu hao, không lo lắng.

Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly

Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly

“Phượng Hồng”, bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại chỉ mới chớm nụ mà chưa bao giờ nở.

back to top