Tháng bảy bắt đầu bằng những cơn mưa
2019-07-04 08:30
Tác giả:
Yên Phương
blogradio.vn - Tháng bảy à! Tôi biết nói gì đây giữa một ngày ẩm ương của ông Trời. Trong nắng có mưa và trong mưa có nắng.
***
Tôi đã đi gần nửa thành phố để tìm việc, qua những con đường mà tôi chưa qua, đến những con đường tôi đã đến nhưng vẫn lạ lùng muốn khóc. Có thể tôi sẽ phải đi hết một phần hai còn lại của thành phố để thành ý nguyện chăng. Tôi đã hai mươi sáu tuổi đời, có lẽ đã quá già so với tuổi thích thả diều, câu cá mỗi hè. Nhưng tôi vẫn còn lăn tăn nhiều lắm về cuộc sống của tôi: ước mơ, công việc, bạn bè và gia đình.
Nói về ước mơ, tôi đã có nhiều hẹn ước về tương lai lắm chứ, ai có đâu ngờ rằng nó ngắn ngủi và dễ dàng chết yểu ngay giữa cái Cầu Sài Gòn chẳng hạn, một khi đã lên cầu thì phải đi tiếp, phải mất một đoạn dài mới vòng lại được ở ngã tư D1 và Điện Biên Phủ. Mà có chắc là vòng lại rồi thì ước mơ kia có còn giữ được tấm lòng son sắc và quyết tâm nữa không.

Một hai ngày lại muốn theo nghề sách, hết vui lại muốn cái nghề kiếm nhiều tiền, khi buồn buồn thì chỉ muốn ổn định với việc văn phòng nhàn nhã. Đó là khi tôi mải chạy theo công việc để kiếm tiền mải chứng minh bản thân mình còn hữu dụng khi tốt nghiệp xong, cho bằng bạn bằng bè, cho ba mẹ được an tâm. Thế là cái hoài bão năm xưa cứ dần tan nhanh như que kem dưới cái nắng hè.
Nói về bạn bè, tôi cũng có nhiều mối lắm, bạn tri kỷ, bạn đại học, bạn đồng nghiệp và một vài mối bạn từng thân thiết. Người ta kêu "Ngày lắm mối, tối nằm không" quả đúng chẳng sai. Chơi với nhau là vậy nhưng khi gặp khó khăn mới biết ai là “bạn: ai là “bè”. Cuộc sống mưu sinh vất vả đôi khi cũng chẳng cần nhiều gặp nhau tâm sự, hả hê thế là vui.
Có những lần tôi phải đi 2 lần trên một đoạn đường để tìm một địa chỉ cần đến, lắm khi nghĩ cái việc mình vẫn luôn tự hào là không mù đường nhưng không, thành phố nào không có ngã tư, không có hẻm to hẻm nhỏ chứ. Vậy mới biết, tại sao tôi vẫn hay lăn tăn tìm đường đi khó khăn như vậy. Nhưng tôi biết là khó khăn nhất vẫn là xác định điểm đến đó, mục tiêu đó.
Một câu hỏi tôi vẫn hay mơ hồ là: Bạn mong muốn, hay mục tiêu tương lai một năm trong bạn là gì? Câu trả lời trọn vẹn không bao giờ làm hài lòng người khác, nhưng họ có thể tạm chấp nhận là khi họ nghĩ nó phù hợp với tiêu chí họ muốn. Tôi biết, tôi luôn có sự hào sảng mạnh mẽ nhất, sự cao hứng điên rồ nhất.
.jpg)
Nhiều lần, nhiều lắm tôi tự hào với con người mình: tôi không rập khuôn, tôi kiên nhân, tôi cố gắng, tôi học hỏi nhanh, tôi hòa mình vào lẽ tự nhiên, tôi không ích kỷ...những thứ tôi có chỉ là bản ngã đủ, thứ tôi thiếu lại cần nhiều hơn. Nên tôi đã thử thôi cố gắng, rồi sẽ có ngã rẽ ở cuối con hẻm. Tôi đang cố gắng làm được gì và đạt được gì sau những bon chen ngoài kia? Ai rồi cũng sẽ đôi lần cho phép bản thân lười biếng giữa chừng để hỏi bản thân mình như tôi phải không?
Nhưng chỉ là thoáng qua nhé, đừng để bạn mãi ngủ quên ở một bản nhạc, đi hoài một con đường biết là nhầm hướng, bạn có thể dừng lại và quay đầu. Tôi sẽ nghỉ ngơi và chọn lại địa chỉ mình đến. Tôi vẫn hy vọng ở đó vị chủ nhà đáng kính vẫn đợi tôi với nụ cười chào đón. Niềm hân hoan cuộc sống của bạn là bạn hài lòng với hạnh phúc của những người xung quanh do chính bạn mang lại cho họ, chứ không phải hài lòng với bản thân mình.
Tháng Bảy bắt đầu là những cơn mưa rào âm ỉ, cũng sẽ kết thúc bằng những chiều hoang hôn lộng lẫy trên cầu Sài Gòn. Nét hồng từng vệt và màu cam rực rỡ phía Tây hòa vào từng đợt sóng dưới chân cầu luôn níu giữ chân người qua đây. Cảnh đẹp này bạn chỉ thấy khi tháng Bảy đến thôi.
© Chun Phạm – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tháng bảy mưa giấu em ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.










