Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 6 – ký ức trong tôi là…

2015-06-04 01:05

Tác giả:


blogradio.vn – Đi qua con đường rộng thênh thang, ngước mắt lên nhìn bầu trời, có vài cánh diều đang bay lượn. Tuổi thơ ùa về! Tháng sáu của tôi là những tàu lá chuối xanh ngắt nhuộm màu mát mẻ, là những cánh diều bay vút lên trời cao.

***
Tháng sáu, của tuổi thơ, của mùa hè và của những ngày tháng thiên đường.

Tháng sáu, những cành phượng đỏ rực trời, những tiếng ve kêu râm ran, những ngày hè oi ả.

Tháng sáu, những ngày mùa đến theo những tất bật của bà và mẹ, những bó lúa trĩu hạt, những cánh đồng đã qua mùa gặt hái, chỉ còn trơ lại các gốc rạ. Đó là thiên đường dành cho bọn trẻ con chúng tôi tha hồ mà chạy nhảy, vui đùa. Có hôm thì chơi trò đá bóng. Những đôi chân trần nhem nhuốc đất ruộng, không phải vì cày bừa vất vả như các bác nông dân mà là vì tranh nhau một quả bóng nhựa tròn. Bàn chân chúng tôi thì lấm lem những bùn đất, còn quả bóng thfi cũng dần biến dạng sau những hồi tranh giành cật lực của lũ trẻ. Thế mà thằng Tí, thằng Bờm thích lắm. Tôi thì ham vui nên chạy lon ton theo để tranh giành quả bóng với hai thằng con trai.

Có hôm thì làm những con diều bằng giấy, rồi thi xem diều của đứa nào bay cao hơn. Thằng Bờm luôn là đứa chiến thắng. Nó làm diều con nào cũng đẹp mà bay cao nữa. Tôi là đứa lóng ngóng nhất, con diều cứ bay thấp lè tè rồi rơi xuống đất giống như chim bị gãy cánh. Lúc đó, thằng Bờm, thằng Tí cười như nắc nẻ. Tôi bực dọc, cong cớn miệng lên mà thách thức: “Hai tụi bây có giỏi thì thi nhảy dây, chơi u, chơi ô ăn quan với tao nè!”.

blogardio, tuổi thơ, ký ức, thả diều

Có hôm là cùng nhau làm “nhà” bằng lá chuối. Đó là trò chơi hoành tráng nhất của ba đứa tôi. Thằng Bờm hì hục cắt lá chuối, thằng Tí lượm mấy cây củi khô cột lại rồi lợp lá chuối lên. Thế là thành “nhà”. Tôi lấy đồ ăn vặt mà mẹ cho để mời hai đứa kia sau khi hoàn thành một ngôi “nhà” vất vả. Ngồi trong “nhà” lá chuối, thằng Tí nói: “Sau này lớn lên, ta sẽ tự làm cho mình một căn nhà to gấp mười lần thế này”. Thằng Bờm nhanh nhảu chặn ngay họng thằng Tí: “Thế mày định làm nhà bằng lá chuối để ở à?” Rồi cả ba đứa tôi cùng phá lên cười.

Sau khi chơi đùa ngoài đồng chán chê, tụi tôi cùng nhau chạy qua nhà ông Tư. Ông Tư đã ngoài tám mươi tuổi. Ông sống một mình, không vợ con. Da ông ngăm đen. Mái tóc có đến ba, bốn màu: đen, trắng, màu hung đỏ do cháy nắng và một màu mà tôi không biết diễn tả ra sao cả. Có lẽ đó là màu của thời gian lam lũ, vất vả. Khuôn mặt ông đầy nếp nhăn, cái vẻ khắc khổ theo thời gian nhưng hiền lành chất phác.

Chạy ra vườn, gọi í ới, ông Tư đang chăn vịt. Cái nón đã ngả màu vàng, lấm tấm những chấm đen do bị mốc, đôi chỗ lại bị rách. Ông cởi trần lộ ra làn da đen, nhăn nheo và ướt đẫm mồ hôi. Trông lũ vịt chạy lũn chũn đến hay, chân ngắn I như ba đứa tôi vậy. Chúng đi kiếm thức ăn rồi chạy nhảy chơi đùa, thi nhau kêu “cạp, cạp”. Vài ba con vịt bơi tung tăng dưới hồ, lâu lâu cúi cổ xuống kiếm vài ba con tép nhỏ.

Nhìn đàn vịt lông trắng muốt, thằng Bờm thắc mắc: “Sao mấy con vịt cũng chạy nhảy, phơi nắng như bọn mình mà nó trắng thế nhỉ?” Tôi và thằng Tí trầm trồ gật gù trước câu hỏi thông minh của nó.

Nhìn bầy vịt tung tăng bơi lội cũng thích mắt, lâu lâu ba đứa tôi lại tranh nhau chí chóe để lùa đàn vịt vào chuồng. Mỗi lần như thế, ông Tư đều đãi chúng tôi vài thứ quà vặt, khi thì chùm mận đỏ, có hôm là những trái xoài xanh hoặc ổi chín.

Lúc ấy, thằng Tí lúc nào cũng là đứa ham ăn nhất. Thấy tụi tôi tranh giành nhau ăn, ông Tư chỉ cười, ánh mắt trìu mến, những nếp nhăn trên khuôn mặt của ông như giãn ra. Gương mặt ông hiền hậu như Tiên ông vậy. Chòm râu rung rung theo tiếng cười giòn tan của ba đứa nhỏ.

Những hôm chán trò, chúng tôi thi nhau nhặt những hòn đá nhỏ rồi ném xuống hồ. Mãi sau này lớn lên, tôi mới tìm hiểu và biết được tên gọi chính xác của trò chơi này là “ném thia lia”. Kinh nghiệm của tụi tôi là phải chọn những viên đá dẹt, bằng phẳng một chút, nhỏ, vè phải ném làm sao cho viên đá nghiêng so với mặt nước thì nó mới nẩy lên được nhiều lần.

Cái trò chơi này khiến cả ba chúng tôi thích thú. Đưa nào cũng muốn mình ném được xa nhất, nẩy dược nhiều lần nhất. Nhưng chúng tôi đã nhanh chóng kết thúc nó khi thằng Tí lơ ngơ ném hòn đá phải đầu tôi. Thằng Bờm la lên thất thanh: “Chết con Đen rồi Tí ơi”. Còn tôi thì khóc thét lên trong sợ hãi.

Ông Tư chạy vội khi nghe tiếng tôi khóc thất thanh. Ông chạy vào nhà lấy dầu xoa cho tôi. Lát sau, đỡ đau, tôi nín khóc. Tôi, thằng Bờm và ông Tư đưa mắt tìm thằng Tí nhưng chẳng thấy nó đâu. Chắc nó sợ bị đánh nên trốn đi lúc nào. Mẹ nó mắng nó xa xả,: “Mày mà về đây là tao đánh cho mày sưng mông luôn nghe Tí”. Tôi và thằng Bờm cảm thấy sốt ruột. Một phần thì không biết thằng Tí bỏ trốn ở đâu, một phần thì sợ nó sẽ bị đánh sưng mông. Đến tận khuya, ông Tư dẫn thằng Tí về nhà.

Thì ra nó trốn ở chỗ cái “nhà” bằng lá chuối của tụi tôi. Nó khóc cả buổi chiều, cánh tay bị muỗi đốt chi chit những nốt đỏ. Mẹ nó tét ngay cái roi xuống mông nó. Vậy mà nó không khóc. Tôi đoán nó cả chiều nó đã khóc đến cạn nước mắt.

tuổi thơ, ngày hè, đàn vịt, ký ức

Nhìn gương mặt méo mó tội nghiệp vì đau của thằng Tí, tôi và thằng Bờm sợ đến xanh mặt. Chỉ dám nói lên nho nhỏ rằng mình không sao. Hai đứa tôi đưa bộ mặt thảm thiết, năn nỉ bà đừng đánh thằng Tí nữa. Cuối cùng bà cũng nguôi ngoai cơn giận nhưng bắt Thằng Tí phải xin lỗi tôi. Thằng Tí ngượng ngùng quay sang xin lỗi tôi. Đệm vào lời xin lỗi đó là tiếng kêu “ọt, ọt” phát ra từ bụng thằng Tí. Tôi với thằng Bờm cười sặc sụa. Mẹ thằng Tí dù cố tỏ ra nghiêm nghị nhưng cũng không thể nhịn được cười. Lát sau, thằng Tí được ăn một bữa cơm no nê, ngon lành. Một đứa ham ăn như nó đã phải cố nhịn suốt buổi tối trong sợ hãi.

Thế rồi những mùa hè đi qua nhanh chóng. Không còn những kì nghỉ hè rong ruổi trên cánh đồng. không còn những ngày trốn tìm trong ngôi nhà lá chuối. Những ngày hè dần trưởng thành hơn với những kì thi, những ngày học hành vất vả. Ngày hè giờ đây là những ngày học miệt mài để thực hiện ước mơ bước vào cánh cổng trường đại học mơ ước. Cả ba chúng tôi cũng không thể tránh khỏi những lo toan. Tôi thì đăng ký thi vào trường Kinh tế, thằng Tí là Bách Khoa, thằng Bờm là Công an. Giờ đây thi thoảng lắm chúng tôi mới lại được gặp nhau.

Rồi đến những ngày hè của thời sinh viên, tụi tôi đứa thì đi làm thêm, đứa thì đi tình nguyện nên cũng chẳng có cơ hội gặp nhau để hàn huyên như lúc bé.

Bây giờ, chúng tôi đã ra trường và đi làm. Mỗi đứa đã có một thế giới riêng. Thằng Tí làm ở tận miền Bắc. Thằng Bờm đã có vợ con và làm ở Đà Nẵng. Còn tôi thì làm việc ở Quảng Nam, ngay trên mảnh đất quê hương của ba đứa. Ông Tư đã qua đời, bỏ lại căn nhà hoang. Thỉnh thoảng, tôi có sang nhà thắp cho ông vài nén hương. Cánh đồng vốn là thiên đường của chúng tôi đã không còn. Người ta đã giải tỏa và xây dựng một con đường nhựa. Chỗ cái “nhà” bằng lá chuối của tụi tôi giờ đây đã mọc lên một tòa nhà cao, rộng có khi gấp nhiều lần “nhà” lá chuối ngày xưa.

Tháng sáu về, mùa hè đến. Chúng tôi không còn được tận hưởng những ngày tháng thiên đường của tuổi thơ. Chúng tôi vẫn phải làm việc vì người lớn đâu có được nghỉ hè. Không còn được chơi trò đá bóng, thả diều giữa cánh đồng, không còn chăn vịt giúp ông Tư, chơi “ném đá” xuống hồ hay làm “nhà” bằng lá chuối nữa nhưng tất cả luôn là một phần ký ức tuổi thơ tươi đẹp trong tôi.

Tháng sáu lại về. Chiều nay, tôi đi dạo dọc con đường nhựa, đi ngang qua chỗ “nhà” lá chuối ngày xưa. Tôi đưa mắt nhìn lên bầu trời xanh, bỗng thấy vài cánh diều đang bay lượn.

Kí ức như chợt ùa về!

© Diễm My - blogradio.vn

mở lòng và yêu đi

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU THÔNG TIN VỀ CUỐN SÁCH MỚI NHẤT CỦA BLOG RADIO

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top