Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thầm thương trộm nhớ một người

2023-03-18 01:25

Tác giả: Nhung Nguyễn


blogradio.vn - Sau tất cả chỉ còn dư vị ngọt ngào của kỷ niệm. Đã có người tôi từng thầm thương trộm nhớ. Tình yêu đơn phương của tôi  như chiếc bánh Macaron vậy xinh đẹp, ngọt ngào nhưng cũng thật dễ vỡ.

***

"Yêu là nghĩ về người ấy

Con tim xao xuyến bồi hồi

Yêu là chỉ cần ở cạnh người ấy

Trái tim đã lỡ nhịp rồi."

Có lẽ dù trải qua bao nhiêu mối tình, thì tôi sẽ chẳng thể nào quên anh ấy  người đầu tiên mang cho tôi cảm xúc khác lạ đầu đời. Anh - người tôi luôn cất giấu trong tim, một bình rượu quý giá ủ lâu năm mà không lỡ uống. Người làm tôi nhớ nhung, tôi từng cười như một đứa trẻ mỗi đêm nghĩ về anh và cũng khóc hết nước mắt ngày tôi biết rằng đã đến lúc nên yên lặng cất anh ở một góc trong lòng. 

Tôi biết rằng tim anh đã có một hình bóng lấp đầy, một người con gái anh yêu sâu đậm, tiếc rằng người đó không phải tôi. Chúng ta hai người không chung lối, may mắn gặp được nhau rồi lạc nhau giữa biển người. 

Anh và tôi trải qua nhiều khó khăn, anh là một người con trai tinh tế, anh biết cách làm tôi vui, quan tâm lo lắng khi tôi buồn, lắng nghe tôi tâm sự hàng giờ mà không hề chán nản, anh đã cho tôi một điểm tựa ngày tháng tôi thấy lạc lõng nhất. Anh chính là món quà may mắn nhất mà ông trời đã ban tặng cho tôi, để tôi có cơ duyên biết đến anh trong đời.

Hà Nội, tháng 6/2019, chúng tôi gặp nhau lần đầu ở một tiệm bánh ngọt có tiếng ở Hà Nội, khi ấy tôi chỉ là một cô bé cấp ba còn anh đã là sinh viên năm cuối Đại Học. Sẽ chẳng có chuyện gì nếu chúng tôi không cùng chạm đến chiếc bánh Macaron cuối cùng. 

em_4

"Anh gì ơi, chiếc bánh này tôi nhìn thấy trước, chiếc bánh này là của tôi. Anh vui lòng chọn loại khác đi!". Tôi dùng hết can đảm 17 năm cuộc đời để bảo vệ chiếc bánh yêu quý. Tôi là kiểu người nhún nhường, ghét tranh giành và luôn tránh phiền phức. Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể hiểu hành động lúc đó của mình, điều gì đã khiến tôi quyết tâm muốn nó. 

Có lẽ nào đó là duyên phận sắp đặt mà cả tôi với anh đều không thể trốn tránh. Lúc đó, anh khá bất ngờ với phản ứng của tôi, anh nhìn tôi một lúc sau đó bật cười xoa đầu tôi: "Nhóc con, anh đâu định tranh đồ ăn với em, sao em lại dùng ánh mắt chết chóc đó nhìn anh vậy? Nhưng nhóc con à, trẻ thì ăn ít đồ ngọt thôi không sâu răng đó!". 

Câu nói của anh chạm đến lòng tự tôn của tôi. Dù tôi lùn nhưng tôi đã 17 rồi nhé! Không thể chấp nhận được khi bị sỉ nhục chiều cao, tôi đánh liều dẫm chân anh một cái thật mạnh rồi làm mặt xấu rồi chạy biến đi với tâm trạng hả hê bỏ lại cả chiếc bánh yêu quý. Nhưng tôi đâu biết, sau lưng tôi là một nụ cười. 

Sau ngày hôm ấy, tôi vẫn hay lui lại quán nhưng không thấy anh. Tôi không biết nữa, nhưng có gì đó nhỏ nhỏ thôi trong lòng tôi nhen nhóm. Bẵng đi một thời gian, tôi gặp lại anh, không biết tại sao tôi lại trốn anh. Nhưng không biết xui khiến thế nào, anh lại tiến về phía tôi cùng với một hộp Macaron nhỏ xinh cùng nụ cười mà tôi tin rằng ngọt hơn cả loại bánh Macaron giữ nguyên công thức gốc, ngọt hơn cả đường Royal Icing, hơn bất cứ một chất ngọt nào mà những phân tử hydroxyl có thể tạo ra. Anh nhẹ nhàng "Nhóc con, tặng bé này. Ăn ngoan chóng lớn nhé!". Anh là Nam. Mình làm quen nhé." Và từ lúc ấy, có gì đó đã lớn dần lên trong tôi.

Sau ngày hôm ấy, chúng tôi như ngầm hiểu nhau, tôi đến quán đó thường xuyên hơn, lần nào cũng gặp anh ở đó và chúng tôi cũng thân nhau từ ấy. Chẳng biết từ bao giờ tôi có thói quen tan học chạy ngay đến quán quen, dở sách vở ra chờ anh đến giảng bài. Chúng tôi cứ ở bên nhau như vậy, không danh phận, không một lời tỏ tình, âm thầm cùng nhau bước qua quãng thời gian tươi đẹp nhất. 

em

Ngày tôi kết thúc kỳ thi THPT, anh đứng trước cổng trường với bó hoa hướng dương tuyệt đẹp cùng một hộp Macaron xinh xắn tặng tôi. Hình ảnh đó đã in sâu trong tâm trí tôi đến tận bây giờ. Anh đứng đó với bộ áo sơ mi trắng, giày đen, nụ cười rực rỡ như mùa thu, ánh nắng mặt trời chiếu qua góc cạnh khuôn mặt tạo nên vẻ đẹp hiếm có, anh lúc đó đã thu hút rất nhiều ánh nhìn xung quanh trong đó có tôi. 

Tôi chạy thật nhanh đến bên anh, lúc đó tôi đã nhen nhóm suy nghĩ rằng mình có nên nói cảm xúc của mình cho anh biết, liệu có thể thử một lần bày tỏ tình cảm với anh. Nhưng rồi lý trí đã ngăn cản cảm xúc trong tôi, tôi muốn tìm hiểu anh nhiều hơn, tôi muốn âm thầm xác định tình cảm của anh, tình cảm của anh liệu có phải tình yêu hay chỉ đơn thuần là tình cảm của anh trai dành cho em gái.

Sau khi anh tốt nghiệp Đại học, mối quan hệ của chúng tôi mờ nhạt dần, anh rất bận, những cuộc gặp gỡ cũng thưa dần. Anh dần biến mất trong cuộc sống của tôi còn tình cảm nỗi nhớ anh lại lớn dần. Việc thấy anh đã trở thành thói quen mà lúc này khoảng cách của chúng tôi cứ ngày càng xa dần. Có đôi lúc tôi lấy hết dũng khí chủ động liên lạc với anh cũng chỉ nhận lại giọng nói của tổng đài viên “Xin chào quý khách, người dùng bận, xin vui lòng quý khách gọi lại sau". Tôi tự nhủ rằng chắc khoảng thời gian này anh rất bận không nên làm phiền anh. 

Rồi thời gian trôi đi cũng đã 2 tháng, tôi nhận được thông báo trúng tuyển đại học đúng với ngôi trường tôi mơ ước. Tôi vô cùng mừng rỡ, hạnh phúc chia sẻ niềm vui với gia đình và lúc đó có một người tôi cũng muốn thông báo niềm vui này đó chính là anh. Cả chặng đường ôn luyện khó khăn nhất, anh đã động viên tôi, giảng dạy cho tôi. Vậy mà khi tôi muốn chia sẻ với anh thì tôi lại chẳng thể gặp anh. 

em_3

Vào một hôm, tôi đang nằm đọc sách trong căn phòng của mình, nghe một bản nhạc và ôm chú cún dễ thương. Bỗng nhiên chuông điện thoại đổ chuông, tôi chỉ nghĩ đó là điện thoại đám bạn rủ mình đi chơi sau kỳ thi áp lực nhưng không, đó là cuộc gọi của anh. Tôi xúc động, mừng rỡ khi anh liên lạc lại, chúng tôi chỉ nói đôi ba câu, anh hẹn tôi gặp gỡ ở quán nơi chúng tôi thường đến anh có điều muốn nói. Và lúc này tôi cũng có ý định vô cùng lớn điều mà tôi luôn trăn trở rất lâu cần rất nhiều dũng khí, tôi sẽ thổ lộ với anh, tôi không muốn mất anh.

Hôm đó một buổi chiều nắng vàng rực rỡ, tôi ăn diện thật xinh đẹp, thoạt nhìn trong gương tôi cũng thấy cảm thán mình sao nay có thể dịu dàng đến vậy. Trên đường đến, trong lòng vừa mừng, vừa thấp thỏm không yên. Bước vào cửa quán, tôi đưa mắt tìm kiếm anh, rất nhanh tôi thấy bóng lưng quen thuộc ấy. Tôi bước về chỗ anh còn chưa kịp nói lời chào, thì tôi đã nhận ra có sự khác lạ, bên cạnh anh là một cô gái vô cùng xinh đẹp, trẻ trung, má lúm đồng tiền, khi cô gái ấy cười mỉm trông vô cùng đáng yêu. Lúc này trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Anh kéo ghế cho tôi và giới thiệu “Đây là Vy bạn gái anh, cô ấy vừa đi du học từ nước ngoài về, bọn anh là thanh mai trúc mã, yêu nhau từ nhỏ, lần này cô ấy từ xa trở về là vì anh." Tôi ngẩn người một hồi, rồi cũng giới thiệu mình với cô ấy tôi là người quen của anh Nam.

Chúng tôi cùng nhau nói qua loa vài chuyện thì bỗng nhiên anh nói với tôi “Anh cũng đã ra trường, Vy với anh sắp tới sẽ vào TP. Hồ Chí Minh làm việc, chúng ta chắc cũng không thể gặp nhau thường xuyên. Em là cô em gái mà anh cảm thấy rất trân quý, sau này có khó khăn gì cứ gọi cho anh, anh sẽ cố hết sức giúp đỡ em. Anh sắp đi rồi, tối mai sẽ bay, sau khi thu xếp mọi việc thì em là người anh muốn gặp để nói lời tạm biệt nhất. Thời gian qua ít liên lạc với em vì anh phải thu xếp mọi thứ ở đây”.

em_25

Lúc này thật sự tôi cảm thấy rất buồn cũng rất muốn khóc nhưng tôi chỉ mỉm cười chúc anh lên đường bình an. Có lẽ tôi đã may mắn trộm được khoảng thời gian đó bên anh, được anh quan tâm dù chỉ là tình cảm dành cho em gái. Có lẽ anh sẽ hạnh phúc và yêu cô gái đó rất nhiều, anh đã có người trong tim, người anh đã chờ đợi nhiều năm, chờ đến khi cô ấy trở về. Đó là tình yêu đích thực của anh. Lúc này tôi chỉ mong hạnh phúc là tôi mãn nguyện rồi, tôi sẽ tiếp tục bước về phía trước, chặng đường phía trước tôi còn dài và anh là đoạn đường đẹp tôi đã đi qua. Tôi sẽ gặp được người thương tôi thật lòng.

Có buồn nhưng không khóc. Có tổn thương nhưng không mất mát.

Sau tất cả chỉ còn dư vị ngọt ngào của kỷ niệm. Đã có người tôi từng thầm thương trộm nhớ. Tình yêu đơn phương của tôi  như chiếc bánh Macaron vậy xinh đẹp, ngọt ngào nhưng cũng thật dễ vỡ.

© Nhung Nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Thương Màu Điên Điển | Blog Radio Bản Full

 

Nhung Nguyễn

Yêu thích viết lách, ngôn ngữ chính là vũ khí sắc bén để mang lại cảm xúc, thấu hiểu cảm xúc và thay đổi cảm xúc của ai đó.Đa cảm xúc, vẻ ngoài không rực rỡ nhưng luôn muốn toả sức hương, luôn trau dồi để thể hiện được giá trị bản thân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

back to top