Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tây Tiến và những mảnh đất chúng tôi qua

2016-11-09 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng tôi trở về ai cũng mang theo một gói quà là những ống cơm lam, thứ gạo nếp nương vừa thơm vừa dẻo. Thứ gạo ấy là cả "mùa em", là cả tấm chân tình người Tây Bắc. Nhớ về Mai Châu, hãy còn đó rượu cần rất ngọt, gạo nếp dẻo thơm, nhà sàn ẩn hiện núi rừng, còn cả những câu thơ "Tây Tiến" và đoàn quân "xanh màu lá dữ oai hum" đã từng chiến đấu và nằm lại mảnh đất này.

***

Năm đầu tiên đại học, lớp chúng tôi được đi thực tế ngôn ngữ ở Mai Châu - Hoà Bình. Mảnh đất và con người nơi đây đã để lại trong chúng tôi rất nhiều ấn tượng sâu sắc, để đến khi trở về cứ vương vấn mãi hương đất, hương rừng, và đặc biệt thấy yêu hơn những vần thơ "Tây Tiến"...

Xe vẫn bon bon chạy trên con đường ngoằn ngoèo, vòng qua các chân núi. Chưa bao giờ tôi thấy đất Thanh Hoá rộng lớn đến vậy. Qua Mường Lát, Quan Hoá là tới Hoà Bình, mà chỗ nào cũng chập chùng những núi. Bây giờ đọc lại "Tây Tiến" mới thấy hết sự chân thực của những vần thơ và sự tài hoa của người nghệ sĩ:

"Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi..." (*)

Đoàn quân Tây Tiến của Quang Dũng đóng quân trên một vùng rộng lớn vòng qua phía Tây Thanh Hoá sang tận đất bạn Lào. Mảnh đất ấy bây giờ không giống ngày xưa nữa. Bàn tay con người phá đá mở đường đã làm nên bao điều kì diệu. Con đường đó không chỉ là để thăm lại chiến trường xưa mà còn là "con đường chạy thẳng vào tim" theo cách nói của Phạm Tiến Duật.

Chúng tôi đi, hôm đó trời mưa bụi. Cảnh vật bên đường mờ ảo trong khói sương. Núi cứ đuổi nhau chạy mãi như muốn đến tận đường chân trời. Dòng sông thì thầm nằm dưới chân núi kể chuyện đoàn quân Tây Tiến năm xưa.

Tây Tiến và những mảnh đất chúng tôi qua

Chúng tôi đến Mai Châu buổi trưa nắng vàng rực rỡ. Nơi đây xưa kia không biết rừng thiêng nước độc thế nào nhưng chúng tôi không thể không say say vì nắng vàng và những cơn gió mát. Bản Văn, bản Lác êm đềm trong sự bao bọc của những ruộng bậc thang và những núi mai bàng bạc. Buổi sáng, dậy thật sớm, ngắm nhìn thung lũng trong mờ sương mới thấy sự im lặng dường như tuyệt đối. Những mái nhà sàn ẩn hiện sau những lùm cây um tùm. Phong lan từng chùm rủ xuống trên các thân nhãn còn ngậm giọt sương đêm. Con đường từ bản ra thị trấn, đường nhỏ, đường lớn, ngõ ngược, ngõ xuôi, chỗ nào cũng núi. Bốn phía đều là núi, bên phải, bên trái, trước mặt, sau lưng, cứ ngỡ rằng hết con đường ấy là tới núi. Cứ muốn đi mãi, đi mãi bao giờ cho tới được dải mây trắng bồng bềnh ngự trên đỉnh núi cao kia. Đó là đường lên trời. Không biết năm xưa nhà thơ Quang Dũng có cảm giác như vậy không khi viết:

"Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thăm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời" (*)


Chúng tôi cũng đã đến Hang Chiều, leo hơn 1200 bậc. Thật hạnh phúc khi được tận mắt ngắm nhìn những cây bương, cây mai, cây bụi. Cảm giác thật may mắn khi đứng giữa lưng chừng núi mà bao quát toàn cảnh Mai Châu. Tôi đã ước tay mình có thể dài ra để xếp lại những ngôi nhà - những đồ chơi bé nhỏ kia - theo ý thích. Cảnh đẹp và yên bình quá. Dẫu mồ hôi chảy ướt đầm lưng áo vẫn còn muốn leo lên đến tận cùng. Bây giờ mới hiểu hơn cảm hứng lãng mạn và chất hiện thực trong "Tây Tiến". Hình như trong mỗi câu thơ khúc khuỷu dốc núi ấy có tiếng thở phào nhẹ nhõm, và đôi mắt xanh thắm thu gọn cả trời đất bao la.

Đến Mai Châu, thấy ấn tượng bởi những ruộng bậc thang dưới chân núi. Đó có phải chiếc khăn xanh bồng bềnh mà tiên nữ nào đã đánh rơi từ trên đỉnh núi cao kia. Lại nhớ:

"Mai Châu mùa em thơm nếp xôi" (*)

Chúng tôi trở về ai cũng mang theo một gói quà là những ống cơm lam, thứ gạo nếp nương vừa thơm vừa dẻo. Thứ gạo ấy là cả "mùa em", là cả tấm chân tình người Tây Bắc.

Nhớ về Mai Châu, hãy còn đó rượu cần rất ngọt, gạo nếp dẻo thơm, nhà sàn ẩn hiện núi rừng, còn cả những câu thơ "Tây Tiến" và đoàn quân "xanh màu lá dữ oai hum" đã từng chiến đấu và nằm lại mảnh đất này.

"Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi" (*)

© Trần Thu Trang – blogradio.vn

Chú thích:
(*) Bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top