Tạm biệt mùa hoa phượng của tôi
2023-06-14 04:55
Tác giả:
Phạm Thị Mỹ Ly
blogradio.vn - Sáng nay lại về nhà đi ngang qua ngôi trường làng nhỏ, tiếng trống chào cờ tùng tùng lẫn trong tiếng hô “Chào cờ, chào” vang lên. Một buổi tổng kết năm học đang diễn ra, ve đang kêu bên trong tán lá bàng xanh và cành phượng hồng đã khoe sắc rực giữa mùa hè. Có một cô học sinh lớp 5B đâu đó đang lưu luyến và tiếc nuối về những buổi học cùng bạn bè, thầy cô ở ngôi trường Tiểu học Mỹ Nhơn.
***
Mỗi mùa hoa phượng về, mang theo cảm giác bồi hồi, luyến tiếc của tất cả các thế hệ học trò đã từng trải qua những ngày tháng ngồi trên ghế nhà trường. Riêng bản thân mình đó là ký ức của những cánh phượng, tán lá bàng đọng mãi nhưng những giọt sương mai không biến tan trong tâm trí.
Vào những ngày nắng nóng, mồ hôi nổi trên cánh mũi, đầu tóc ướt mèm sau khi đến lớp và cởi bỏ chiếc mũ đan trên đầu xuống. Cũng chẳng còn muốn ra sân chơi nhảy dây, hay chơi chắt, chơi chuyền như mọi khi nữa. Mà năm nay cả bọn đã là năm cuối của cấp 1 rồi. Chúng mình đã học lớp 5 và đang bận rộn chuẩn bị ôn để thi vào cấp 2. Có chăng là những cuốn số tay nhỏ “Tự Bạch” của tất cả các thành viên trong lớp mà các bạn chuyền tay nhau ghi: Sở thích, sở trường, sở đoản và những kỷ niệm vui từ lúc học chung với nhau.
Có những điều thân quen gần gũi từ góc tường, tấm bảng đen, bàn ghế đá và hàng cây bàng, cây phượng buông táng rộng như ôm lấy cả một khoảng sân trường đầy nắng. Và cả chiếc cặp, đôi giày, bộ quần tây xanh, áo trắng hay chiếc khăn quàng đỏ thắm,...Nhưng sao hôm nay những thứ thân quen này lại lại lắm, cảm giác như mình trưởng thành và lớn lên hẳn. Vì sợ phải chia xa những cảnh vật này, xa những người bạn mà mình từng gắn bó từ ngày đầu còn e thẹn nhận lớp. Sợ không còn được gặp các khuôn mặt ngây thơ lớp dưới mà mình hay ra oai làm dáng mỗi giờ làm sao đỏ và thể hiện với các em ở những buổi ngoại khóa. Sợ thầy cô quên sẽ tên của mình mất, sợ không còn được gọi tên trong hội diễn văn nghệ hàng năm của trường nữa.
Tất cả những nỗi sợ ấy trong suy nghĩ như đánh thức sự trân quý và yêu mến những điều hiện tại lúc ấy. Bên ngoài cửa sổ ve kêu ong ong hòa theo tiếng giảng bài của cô giáo, những ánh mắt chăm chú nghe giảng mong vượt qua kỳ thi tốt nghiệp khó nhằn sắp tới. Có thể những người bạn mình khi đấy chưa nhận ra hay không nói ra nhưng sao với mình trong tim vẫn cứ bồi hồi và da diết nhung nhớ, chỉ muốn khắc rõ cảm giác này, hình ảnh này đến mai sau.
Rồi ngày tổng kết năm học cũng đến, vậy là thật sự xa thầy cô, bạn bè của năm năm gắn bó. Sau buổi tổng kết và nhận phần thưởng hôm nay mình phải chuẩn bị hành trang cho một quá trình mới ở một cấp học mới. Chẳng còn gặp gỡ bạn Liêu, bạn Sơn, bạn Kiều, bạn Hạ, bạn Hoàng và các bạn khác trong lớp. Riêng bạn Phương học giỏi lắm, nhưng vì nhà nghèo ba mẹ bạn không thể cho bạn học lên nữa mà phải đi theo anh trông coi đàn vịt. Và bạn Phương cũng nghỉ học luôn để đi làm giúp việc kiếm tiền phụ ba mẹ nuôi em. Biết tin các bạn trong lớp đều buồn, rồi bẵng đi khi có kết quả thi tốt nghiệp cả bọn lại vui vẻ gặp nhau ở một môi trường mới nhưng lại chẳng học chung lớp với nhau nhiều. Bận rộn làm quen và học tập ở môi trường mới nhưng những khuôn mặt quen thuộc cấp một mình vẫn không bao giờ quên.
Thỉnh thoảng có bạn gặp lại bạn Phương và bạn Phượng về thăm nhà rồi kể cho các bạn còn lại nghe. Nhưng thời gian cứ xa dần, những người bạn cũ giờ đã học khác lớp cũng dần mất kết nối và chẳng gần gũi nhau như trước, một vài người bạn chuyển đi theo gia đình cũng mất liên lạc. Thời đấy chưa có điện thoại hay mạng xã hội rộng rãi như bây giờ, nên để tìm và liên hệ lại với một người bạn cũ chuyển nhà, chuyển trường xa là rất khó.
Một buổi chiều đi ngang trường tiểu học cũ, mọi cảm xúc lại ùa về bồi hồi ngang ngực. Vội vã chạy xe một vòng vào trường đi qua những góc nơi mình từng chơi với bọn bạn, cả cái bàn ghế mình từng ngồi sao nay lại thấp và nhỏ xíu so với mình hiện tại. Cả khung cửa nơi mình ngồi nhìn ra cảnh vật bên ngoài cũng đã đổi khác. Một em nhỏ học lớp 2 chạy đến “Chị ơi, chị học lớp 5B hả?”. Ngập ngừng mình trả lời “Ừ. Chị học lớp 5B nhưng của 3 năm trước rồi em”. Tự nhiên nước mắt rơi trước dãy bàn ghế và tấm bảng xanh lá cây lạ lẫm. Không gian này, thầy cô này nhưng bạn bè của mình đã lớn và không còn ngồi ở đây nữa.
Vòng xe chạy ra về nhưng hình ảnh về bốn hàng dọc xếp thẳng trước sân giữa trưa nắng mỗi ngày khi bắt đầu buổi học, những lần lên nhận phần thưởng đầy tự hào.
Những giờ có thầy cô về lớp dự giờ áp lực muốn toát mồ hôi, những nụ cười trên khuôn mặt lấm lem của ngày cắm trại, đường mực chia học bàn không cho bạn lấn sang bên mình vẫn còn như in. Và những lần chơi rượt đuổi chạy bị rách dép mà lòng buồn rười rượi. Sao mà yêu những khoảnh khắc ấy đến lạ lùng.
Có thể tất cả các bạn đã lớn, cảnh vật có thể thay đổi nhưng trong tim vẫn khắc sâu về ký ức của thời học trò cấp 1. Mình sẽ kể lại với các bạn lớp 5B về những thay đổi của trường hôm nay và cảm xúc của mình vào một ngày không xa.
Sáng nay lại về nhà đi ngang qua ngôi trường làng nhỏ, tiếng trống chào cờ tùng tùng lẫn trong tiếng hô “Chào cờ, chào” vang lên. Một buổi tổng kết năm học đang diễn ra, ve đang kêu bên trong tán lá bàng xanh và cành phượng hồng đã khoe sắc rực giữa mùa hè tháng 5. Có một cô học sinh lớp 5B đâu đó đang lưu luyến và tiếc nuối về những buổi học cùng bạn bè, thầy cô ở ngôi trường Tiểu học Mỹ Nhơn.
© Phạm Thị Mỹ Ly - blogradio.vn
Xem thêm: Không Bỏ Cuộc - Nỗ Lực Để Tốt Hơn 1% Mỗi Ngày
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.










