Tạm biệt cậu, người tuyệt vời nhất tôi từng gặp
2023-01-18 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Mỗi lần tôi nhớ lại, tôi vẫn luôn nhớ đến thiếu niên mang áo sơ mi trắng, mang theo ánh nắng chói chang tỏa sáng trong từng bước chân nơi cậu đi qua, tạo nên những kỳ tích mà ít ai có thể sánh được. Tôi chẳng thể dũng cảm viết nên câu chuyện có tôi và cậu, chỉ dám lặng lẽ để thanh xuân của tôi ngập tràn hình bóng ấy. Tạm biệt cậu, người tuyệt vời nhất tôi từng gặp.
***
Tôi từng mong rằng có thể nhận ra cậu sớm hơn, sớm tìm thấy bóng hình cậu trong dòng người xô bồ tấp nập, có thể đi đến bên cậu và dũng cảm làm quen với cậu, sớm chăm chỉ học tập để có thể tự tin đứng gần hơn cậu một chút, và nếu năm đó tôi đậu chuyên sinh, tôi có thể làm bạn với cậu rồi. Nhưng đau buồn chính là, cuộc đời không bao giờ có nếu như.
Tôi từng trông thấy cậu từ rất lâu rồi, cũng nghe danh của cậu truyền khắp khối của chúng tôi. Tôi biết được rằng cậu là một học sinh vô cùng giỏi, đam mê với bộ môn sinh học và giành được giải quốc tế. Cậu chưa bao giờ ngừng nói về khủng long, về những ước mơ mà cậu mong muốn đạt được khiến tôi thật sự ngưỡng mộ cậu. Bởi vì lúc đó, tôi đã dần lạc lối trong cuộc đời của chính mình.
Lúc tôi để ý đến cậu là vào một ngày nắng, vào năm cuối cấp rõ là khó nhọc và căng thẳng vì kì thi tuyển sinh sắp đến. Hôm đó cậu đến tìm cô giáo chủ nhiệm của tôi, nhưng cậu ngại không dám vào mà cứ đứng đợi bên ngoài như vậy.
Cậu có biết không, lúc đó tôi đã để ý đến cậu rồi, cái hành động ngại ngùng muốn vào nhưng không dám đó, khiến tôi cảm thấy cậu thật đáng yêu. Tôi cũng biết cậu tên là gì, biết cậu xuất sắc đến mức nào, nhưng vào khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều rằng, tôi đã thích cậu. Tôi đem lòng yêu thích một thiếu niên thật xuất sắc như vậy đó, đến mức tôi chẳng dám ngước nhìn.
Rồi từ đó tôi mới nhận ra, hóa ra tôi không phải là chưa bao giờ chạm mặt cậu, chỉ là tôi lại chẳng để tâm, để rồi giờ đây chỉ từ một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu đã bước vào tâm trí của tôi lúc nào không hay.
Trong những tháng ngày từ trường về nhà, tôi đã luôn bắt gặp bóng hình cậu. Thiếu niên mang từng cơn gió nhẹ lướt qua tôi, một mạch tiến lên không lùi bước, như có đôi cánh sau lưng, mang đi những ước mơ và hy vọng, chắp cánh tạo nên những kỳ tích. Nhưng từ khi thích cậu, tôi lại chẳng gặp cậu thêm một lần nào nữa, cứ như cậu biến mất khỏi cuộc sống xung quanh tôi. Đến cũng lặng yên đi cũng lặng yên, chỉ có mình tôi đứng đó mãi ngóng trông một bóng hình.
Và lúc để tâm đến những điều liên quan đến cậu, tôi càng thấy khoảng cách của cậu và tôi thật xa, xa đến mức tôi chẳng bao giờ với tới. Tôi chỉ dám kiếm tìm trong đoàn người, rồi cứ đứng đó liếc nhìn cậu một cái rồi đi, vì ngay cả dũng khí ngắm nhìn cậu, tôi còn chẳng dám. May mắn bắt gặp cậu cười với một ai đó, tôi sẽ ngốc nghếch lưu trữ hình ảnh đó vào tâm trí, lặng lẽ tạo nên một bầu trời nhỏ trong tôi, chỉ chứa đựng những điều về cậu.
Cậu cứ như một nhân vật chính xuất hiện oanh liệt, còn tôi chỉ là một nhân vật phụ nhỏ bé đem lòng thích cậu giữa biển người mênh mông. Mối tình đơn phương này sẽ chẳng có kết quả, tôi biết rõ, nhưng tôi bằng lòng chạy đến những nơi có cậu, dừng ở một nơi mà cậu không biết, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời của riêng tôi, bầu trời mang tên cậu.
Khi tôi biết cậu đạt được giải quốc tế, tôi đã thầm chúc mừng cậu, vui mừng từ tận đáy lòng. Nhưng lại không thể ngăn được nỗi buồn tủi cứ thế xâm nhập cả tâm trí tôi, vì tôi biết rằng, khoảng cách bây giờ của tôi và cậu đã xa đến mức không thể nào đếm được nữa. Một người lạc lối trong giấc mộng cuộc đời, cứ chẳng dám vẫy vùng tiến lên mà lặng lẽ buông xuôi không ước mơ không cố gắng và một thiếu niên luôn rạng rỡ ánh dương, mang theo ước mơ và hoài bão, thắp sáng những vùng trời thiếu niên ấy đi qua, cùng với đôi bàn tay thần kì biến ước mơ thành sự thật. Tôi với cậu là hai đường thẳng song song không cùng một mặt phẳng, chẳng bao giờ có liên hệ gì với nhau cả. Tôi biết rõ điều đó.
Tôi thi cử thất bại, cậu thành công bước đi trên con đường của chính mình. Lúc đó tôi đã đưa ra một quyết định, từ những tháng ngày mùa hè của kì thi đại học năm đó, tôi đã đặt dấu chấm hết cho tình cảm đơn phương này. Tôi thầm chúc cậu thành công, có được tương lai tươi sáng. Còn tôi ở đây, vẫn đang đấu tranh thoát khỏi vũng bùn này.
Mỗi lần tôi nhớ lại, tôi vẫn luôn nhớ đến thiếu niên mang áo sơ mi trắng, mang theo ánh nắng chói chang tỏa sáng trong từng bước chân nơi cậu đi qua, tạo nên những kỳ tích mà ít ai có thể sánh được. Tôi chẳng thể dũng cảm viết nên câu chuyện có tôi và cậu, chỉ dám lặng lẽ để thanh xuân của tôi ngập tràn hình bóng ấy. Tạm biệt cậu, người tuyệt vời nhất tôi từng gặp.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Chàng trai năm ấy tôi theo đuổi, cậu thật sự đã hạnh phúc rồi | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






