Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sự thật sẽ giải phóng bản thân: Tôn trọng cảm xúc của con trẻ

2024-08-05 13:25

Tác giả:


Với cuốn sách này, tác giả Alice Muller chỉ ra cho các bậc phụ huynh thấy sự nguy hiểm của việc lạm dụng đòn roi và quát mắng trong việc dạy dỗ con cái. Nếu được dạy dỗ bằng roi vọt, khi trưởng thành, những đứa trẻ cũng sẽ áp dụng phương pháp giáo dục cực đoan đó cho con cái của chúng.

***

Có một số phụ huynh thường phớt lờ cảm xúc của con cái. Họ nghĩ rằng việc một đứa trẻ khóc lóc, hay cảm thấy buồn bực là chuyện không đáng lo ngại, vì trẻ nhỏ rất nhanh quên.

Trong cuốn sách The Drama of the Gifted Child (Bi kịch của đứa trẻ tài năng), tôi đã kể về bi kịch của những đứa trẻ phải sống trong một thế giới nơi cảm xúc của chúng bị phớt lờ và phủ nhận. Các câu chuyện tôi kể đã giúp rất nhiều độc giả khám phá ra những bí ẩn về bản thân mà họ đã cố gắng để quên đi, không dám đối diện với chính mình.

Trong những cuốn sách sau đó, tôi đã chỉ ra rằng hành vi phủ nhận, dồn nén những đau khổ thời thơ ấu cũng như tâm lý bỏ qua nỗi đau đó trong cuộc sống trưởng thành không chỉ xuất hiện ở những bệnh nhân của tôi, mà còn ở rất nhiều người khác.

Qua các tác phẩm của những nhà văn, nhà triết học, hoặc những nghệ sĩ nổi tiếng, như Kafka, Flaubert, Beckett, Picasso, Soutine, Van Gogh và Nietzsche, tôi đã tìm ra được những ảnh hưởng từ tuổi thơ của họ và thấy rất ngạc nhiên vì cuộc sống của họ đều khá giống nhau.

Thông qua tuổi thơ của những tên bạo chúa tồi tệ nhất trong lịch sử, tôi đã khám phá một mô hình lặp đi lặp lại: Sự tàn ác tột độ, lý tưởng hóa bậc sinh thành, tôn vinh bạo lực, phủ nhận nỗi đau... và cuối cùng là hành vi trút sự thù hận lên một quốc gia, dân tộc như một cách để cân bằng lại với những trải nghiệm tàn nhẫn mà chúng từng chịu trong quá khứ.

Ngày nay, lạm dụng và bạo hành trẻ em đang trở thành một vấn đề rất nhức nhối trong xã hội chúng ta. Tuy nhiên, có một điều mà ít ai biết đến đó là những phương pháp nuôi dạy mà chúng ta coi là phù hợp thường bao gồm cả việc sỉ nhục thậm tệ, chúng ta không hề có ý thức về sự sỉ nhục ấy vì ai cũng đều mù quáng để rồi hoàn toàn bỏ qua chúng ngay từ khi sinh đứa trẻ ra.

Kết quả là một vòng tuần hoàn tồi tệ, đầy bạo lực và sự thiếu hiểu biết cứ tiếp diễn. Vậy nguyên lý hoạt động của vòng tuần hoàn này là gì?

1. Các phương pháp giáo dục truyền thống, bao gồm cả những hành vi trừng phạt về thể xác, đã tạo trong trẻ xu hướng phủ nhận cảm giác đau khổ và hổ thẹn.

2. Sự phủ nhận này, dù rất quan trọng đối với sự sống còn của trẻ, sau đó sẽ gây ra tình trạng “mù cảm xúc”, nhất là đối với tình cảm dành cho cha mẹ.

3. Trạng thái mù cảm xúc có thể tạo ra những “rào cản tâm lý”, được trẻ dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi các mối nguy hiểm. Điều này có nghĩa là những tổn thương đã sớm bị chối bỏ sẽ được não bộ ghi nhớ như một mối nguy hiểm khôn lường, kể cả khi chúng không còn là mối đe dọa nữa.

4. Rào cản tâm trí còn làm suy giảm khả năng học hỏi và vận dụng những thông tin mới, đồng thời ngăn cản quá trình loại bỏ những điều đã cũ hay lỗi thời.

5. Cơ thể chúng ta lưu giữ toàn bộ ký c về những sự sỉ nhục mà ta từng phải gánh chịu. Vô hình trung, những ký ức đó đã khiến chúng ta vô thức trút lên thế hệ sau tất cả những trải nghiệm đau khổ của mình.

6. Những rào cản này khiến cho việc tránh để những điều trên lặp lại là rất khó, nếu không phải là bất khả thi, trừ khi chúng ta chắc chắn trong việc giải quyết nguyên nhân gốc rễ của những hành vi đã ăn sâu vào cuộc sống và tuổi thơ của bản thân - mà điều này thì rất hiếm khi xảy ra. Quá nhiều người trong số chúng ta đã mù quáng và ngoan cố lặp lại điều mà cha mẹ, ông bà, cụ kỵ đã luôn làm: Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi.

Nhà triết học Karl Popper đã từng viết rằng, một khẳng định chỉ được coi là có tính khoa học khi nó có khoảng sai lệch. Tôi đã tuân thủ định nghĩa đó và trong cuốn sách này, tôi sẽ trình bày lại các tuyên bố của mình một lần nữa theo cách có thể được xác minh hoặc bác bỏ. Bạn có thể tự do kiểm tra tính xác thực của những khẳng định này, chẳng hạn như đối chiếu với kinh nghiệm bản thân, giống như nhiều độc giả khác đã làm.

Nhưng mục đích chính của cuốn sách này là kích thích khả năng tự suy ngẫm về hành trình trưởng thành của bản thân cũng như quá khfí ẩn giấu trong chính gia đình mỗi người. Tôi hy vọng nó sẽ giúp bạn có một nhận thức rõ ràng hơn về những gì đang diễn ra xung quanh cũng như trong nội tâm của chính bạn.

znews.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hồi Ức Mối Tình Đầu | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

back to top