Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình đầu của em

2024-07-08 13:05

Tác giả:


Blog Radio - Người ta thường nói: Tình đầu là tình dang dở, có lẽ bởi vì đó là mối tình đầu đời đến với chúng ta khi còn quá trẻ, là lúc ta chưa đủ trưởng thành, chưa đủ kinh nghiệm và sự thấu hiểu lẫn nhau để vun đắp cho một mối quan hệ đích thực.Nhưng cái tình cảm lúc ấy là những tình cảm hết sức chân thành mà mãi đến sau này khi nhắc đến vẫn khiến cho ta có cái cảm xúc ấn tượng sâu sắc mà không bao giờ trải qua được nữa.

***

Anh có bao giờ tự hỏi rằng: Giữa bầu trời muôn ngàn vì sao sáng, giữa thế gian muôn ngàn nhân sắc đẹp tươi vậy mà anh và em lại gặp nhau, phải chăng là do duyên trời đã sắp đặt? Anh có còn nhớ mùa thu năm ấy, anh và em làm bạn học chung lớp. Anh hay chọc ghẹo em, làm trò cho em cười, gây sự chú ý cho em thế nhưng khi đó em ngây thơ đến nỗi chẳng biết anh đã thích em từ lâu. Mãi đến một thời gian sau này, em mới nhận ra tình cảm đó.Có lẽ giai đoạn mà em nhận ra em thích anh là khi không gặp anh là thấy nhớ, không trò chuyện là thấy buồn, thân thiện với cô gái khác là thấy khó chịu. Sự chân thành đợi chờ không dám thổ lộ tình cảm của anh thực sự đã đưa em vào lưới tình đầu chớm nở.

Năm chúng ta 15 tuổi, một khoảnh khắc luôn để lại trong em ấn tượng đến giờ vẫn không quên, gợi nhớ về kỉ niệm lúc hai ta vui vẻ, chọc ghẹo nhau, trò chuyện với nhau mỗi đêm, dù buồn dù vui cả hai đều sang sẻ nhưng đó chỉ cái tình cảm mập mờ mà thôi! Thời gian trôi đi, tình cảm anh dành cho em cũng nhạt dần. Đã có rất nhiều lần anh khiến em đau đến nghẹn ngào, lần thứ nhất là khi anh bắt đầu quen một cô gái khác chỉ với một lý do để thử xem em có ghen không. Đi lừa tình cảm một người khác, coi họ như một người thay thế chỉ vì lí do vô lý đến thế. Muôn vàn câu hỏi vì sao nảy ra trong đầu, em tự nhủ bản thân rằng : “ Vốn dĩ chỉ là mập mờ không có danh phận gì để phải đòi hỏi ”.Mỗi khi gặp anh, em vờ như không quan tâm đến chuyện tình cảm thay vào đó còn thúc dục cho tình cảm đó phát triển hơn vì em biết người con gái nào cũng cần được yêu thương và che chở.

Lần thứ hai sau đoạn tình cảm với bạn nữ đó một thời gian, anh quay sang nhắn tin trò chuyện tới khuya với em, em đã sẵn sàng trò chuyện để nghe lời biện minh cho những hành động vô lý anh vừa làm trong thời gian qua. Em cứ nghĩ anh và em vẫn sẽ có chút hi vọng thế nhưng không lâu sau tia hi vọng mong manh đã vụt tắt khi anh vẫn tiếp tục mập mờ với một bạn nữ nhỏ tuổi hơn, từ đó em quyết định việc quên đi anh, mối quan hệ chúng ta dần xa cách mặc dù vẫn là bạn bè nhưng gặp nhau không còn vui vẻ, nói chuyện như trước nữa.

Tưởng chừng sẽ quên anh một cách dễ dàng nhưng điều đó thật không dễ chút nào, em luôn đợi tin nhắn từ anh, cũng không dám nhắn tin sợ làm phiền. Mỗi khi anh nhắn cho em một tin nhắn dù chỉ là hỏi bài, lòng em cũng có chút gì đó rạng rỡ. Trôi qua 3 tháng hè cuối thời cấp 2 vui buồn lẫn lộn em vẫn không thể quên được anh. Dần dần chúng ta cũng đã lớn cùng bước vào cánh cổng cấp 3, vốn dĩ anh và em học hai ban khác nhau, vì em muốn được gần anh nên chủ động xin để được cùng lớp. Sau khi chia tay bé gái đó, em vẫn cứ nghĩ anh sẽ quay lại với em vì những lúc anh và em trò chuyện qua tin nhắn y hệt lúc mà ta mới quen. Thế nhưng, tất cả chỉ là sự ảo tưởng, chỉ vì em quá mong nhớ về kỉ niệm ngày xưa để rồi không thể quên được mà càng luống sâu vào yêu một cách điên cuồng.

Anh biết không tình cảm em dành anh lớn hơn em nghĩ, em sẵn lòng chờ đợi dù thời gian có dài đến đâu. Em còn nhớ có một hôm đi chơi cùng nhóm bạn bè, trời tối nên anh chủ động dẫn em về, trên đường đi dưới ánh đèn đường mờ ảo, anh bất ngờ hỏi em: "Đợi tớ đến năm 18 tuổi được không? Để tớ sắp xếp mọi chuyện ổn đã." Em ngập ngừng vì đây là lần đầu tiên em được đối mặt với anh và nghe anh nói lời nhẹ nhàng đến thế, trước kia chỉ là những tin nhắn trò chuyện thường ngày qua màn hình nhỏ. Những cử chỉ, lời nói ấm áp của anh làm em rung động và gật đầu đồng ý. Chưa kịp hạnh phúc, lại một lần nữa anh dường như đã phá nát trái tim em, anh soạn những dòng tin nhắn hứa hẹn đủ điều, anh gieo cho em vùng trời hi vọng lớn lao để niềm tin về anh trong em vững vàng hơn. Anh tuôn ra lời nói: “ Hiện tại tớ đang quen 1 chị gái nhưng tớ hứa hết lần này thôi, tớ sẽ không thích bất kì ai nữa chỉ thích cậu thôi. Tớ biết làm như vậy tội người ta mà giờ lỡ vậy rồi, cho tớ xin lỗi, hãy đợi tớ nhé!”.Có lẽ chưa bao giờ lòng em đau như lúc này, đằng sau chiếc màn hình tin nhắn từ anh, không kiềm được nữa mà em bật khóc một mình. Em nghĩ tổn thương này quá lớn, anh bảo tội người ta còn em thì sao, em không thể chấp nhận việc tiếp tục phải chứng kiến anh yêu thương, che chở cho cô gái khác.

Ngày ngày cứ ngẫm nghĩ về tình cảm của chúng ta, thứ em không thể quên đó chính là kỉ niệm mà hai chúng ta từng đi qua. Vậy là không còn một tia hi vọng nào cho mối tình của anh và em, không thể xây nên một câu chuyện tình lãng mạn được nữa. Dù thế nào, anh cũng từng đã rất yêu thương em, dành cho em cái tình cảm chân thành năm đó. Câu chuyện của chúng ta là hành trình của sự trưởng thành, của những trải nghiệm đầu đời về tình yêu. Dù kết thúc không như mong đợi, nhưng em vẫn thực sự cảm ơn anh vì đã đến bên em!

Mối tình đầu thường là những kỷ niệm khó phai, dù có dang dở hay viên mãn. Từ mối tình đầu, ta học được cách yêu thương, cách trân trọng những cảm xúc chân thành và cũng nhận ra rằng tình yêu không phải lúc nào cũng kết thúc đẹp. Những nỗi buồn và mất mát trong mối tình đầu giúp ta trưởng thành hơn, biết cách đối diện với thất bại và học cách buông bỏ khi cần thiết. Chính những bài học từ mối tình đầu sẽ là hành trang quý giá, giúp ta biết yêu thương đúng cách và tìm được hạnh phúc thực sự trong những mối tình sau này.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top