Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau tất cả, quá khứ của chúng ta vẫn làm em hạnh phúc

2020-11-21 01:25

Tác giả: Dnhat


blogradio.vn - Sau tất cả, đối diện với quá khứ em, nhận thấy mình đang nở một nụ cười bởi vì cả anh, cả em, chúng ta đã từng dành cho nhau những gì chân thành nhất. Dành thời gian để thấu hiểu nhau, để đi bên nhau và rằng việc chúng ta đã từng yêu nhau vẫn luôn làm em hạnh phúc.

***

Có lẽ đây là lần cuối cùng em ngồi cạnh anh, hóa ra khung cảnh những ngày thường anh trông thấy là như thế này, một con đường trải dài bên bờ kênh, những hàng cây già nối nhau, chốc chốc có vài chiếc xe qua lại. 

Trong một khoảnh khắc, em vô thức ước “giá như mỗi ngày đều có thể cùng anh ngắm nhìn những yên bình ở đây”, em thấy thoải mái đến mức quên mất rằng, đây là lần cuối tụi mình cạnh bên.

Bầu trời thành phố, tìm mãi mới thấy một ngôi sao, em đưa tay vào không trung như muốn với lấy chút gì đó mơ hồ còn sót lại, anh nhìn theo, và em biết tâm hồn anh không ở đó. 

Tụi mình im lặng hơn hai mươi phút đồng hồ, như là một cách để tận hưởng những ngột ngạt cuối cùng, trước khi tạm biệt nhau ra về.

“Ngày mai, mong rằng em sẽ sống tốt, mong rằng không gặp lại em”.

Em chỉ biết gật đầu, đó là việc cuối cùng em có thể làm cho anh, cho hai đứa mình.

Ngồi ở đây, ngước lên một chút sẽ thấy được căn phòng nhỏ của anh, mỗi lần tụi mình nói chuyện tới tận khuya anh luôn kể em về những bữa cơm trên sân thượng. Thứ ánh sáng vàng mờ ảo, chớp tắt mà anh gọi là bầu trời sao của mình, những gió cùng hương, và rằng anh ước em có thể ở đây để anh được sẻ chia với em những thứ hay ho này.

annhien

Chẳng ai trong chúng ta biết được, lần đầu em đến đây cũng là lần cuối cùng em được ở đây, thật buồn. Em đã yêu nơi này kể cả khi chưa một lần thật sự nhìn thấy nó.

 

Em nghĩ đi nghĩ lại cũng không nghĩ ra từ lúc nào chúng ta bắt đầu nguội lạnh, chỉ nhớ được bỗng nhiên một ngày em lại vờ giận dỗi nhưng đợi mãi vẫn không thấy tin nhắn dỗ dành từ anh. 

Chúng ta chơi trò ai im lặng lâu hơn, ai yêu ai nhiều hơn, thật trẻ con, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, kể cả khi lần đó em thắng thì cảm giác vẫn thật lạ, có lẽ có chút gì đó đã tắt vụt từ khi chăng.

Anh vẫn ngồi cạnh em cho đến khi em muốn về, đến đoạn cuối của cuộc tình thì với em, anh vẫn là một quý ông chu đáo nhất.

Bảy ngày kể từ lần gặp đó, em dành hầu hết thời gian để ở một mình, ăn tối một mình, xem phim một mình và khóc một mình. Em cho mình thời gian để đổ đầy lại tâm trạng trống rỗng này, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ ngổn ngang, những kỉ niệm từ đâu đâu cũng kéo nhau về hội họp. 

Bình thường trí nhớ em chẳng tốt mấy, nhưng cứ mấy lúc thế này lại nhớ đến từng câu từng chữ, từng cảm giác khi anh vỗ về em, thật nhẹ nhõm.

cogingugat

Sau tất cả, đối diện với quá khứ em, nhận thấy mình đang nở một nụ cười bởi vì cả anh, cả em, chúng ta đã từng dành cho nhau những gì chân thành nhất. Dành thời gian để thấu hiểu nhau, để đi bên nhau và rằng việc chúng ta đã từng yêu nhau vẫn luôn làm em hạnh phúc.

Ngày thứ hai mươi mốt xa nhau, cuộc sống em trở lại với những nhịp an yên. Vậy mà mỗi lần vô tình có ai đó nhắc tên anh, tim em vẫn hẫng nhẹ một nhịp, em vẫn bắt gặp mình bối rối vài ba phút.

Có lẽ đây là câu chuyện quen thuộc của những người phải chia tay khi còn yêu. Và dù sao thì “Ngày mai, mong rằng anh sẽ sống tốt, mong rằng không gặp lại anh.”

© Dnhat - blogradio.vn

Xem thêm: Chia tay không buồn

Dnhat

Mình chỉ viết ra những điều chạy qua trong đầu mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top