Sau chia tay
2022-09-01 01:30
Tác giả:
Thư Hồ
blogradio.vn - Câu chuyện của chúng ta bị thời gian cuốn bay từ khi nào. Sáng sớm của một ngày nào đó, khi cơn mưa của đêm qua vừa tạnh, khí trời mát mẻ và dịu dàng, hòa vào tâm hồn em thành một, yên bình đến lạ lùng. Bàn tay nhẹ nhàng che những tia nắng lấp lánh lọt qua tán lá xanh mướt còn ẩm ướt. Đúng là sau cơn mưa, trời lại sáng, em tự tin nở nụ cười nhìn bầu trời phía trước, bỏ lại quá khứ đau lòng phía sau, thì cuộc gọi vốn đã nằm đâu đó rất lâu trong nhật ký cuộc gọi bỗng hiện lên. Anh nói " Anh nhớ em".
***
Lắm lúc tan ca về muộn, em lững thững rảo bước một mình trên phố xá nhộn nhịp. Lòng bỗng nhiên lạc lối, rồi lại tìm về những ngày tháng ta có nhau. Ngày đó, sau cuộc gọi khuya cuối cùng của cả hai, em nghe thấy tiếng tút dài đến vô tận vang vọng trong khoảng không gian tĩnh mịch. Yên lặng đến mức em có thể nghe rõ từng mảnh trái tim đang vỡ vụn, nỗi nhớ anh như mũi tên vô hình lao vút qua, đâm sâu vào trái tim rỉ máu.
Lúc ấy, em bình tĩnh đến kì lạ, tay đặt lên trán rồi tự nhủ “Rồi mình sẽ quên anh ấy. Chỉ là sớm hay muộn mà thôi”. Em hiểu vì sao em nhẹ nhàng đến vậy, em cũng hiểu vì sao em không khóc. Bởi trong những ngày này, cả hai chúng ta đã lạc mất nhau, hai trái tim chẳng còn vì nhau mà thổn thức. Lựa chọn này, là giải thoát cho nhau, để cả hai cùng tìm đến bầu trời khác. Nhưng em chẳng rõ anh có đau lòng không khi quay lưng, còn em thì rất đau, đã đau rất nhiều.
Sau chia tay, có những khi em chật vật ngồi ăn vội chiếc bánh mì sau khi tan ca mệt lả ngồi cô đơn giữa căn phòng, mở điện thoại lục tìm những bức ảnh cũ của cả hai. Em biết rõ, không nỡ xóa ảnh cũ là thua, đọc lại tin nhắn là thua, yêu nhiều hơn cũng là thua.
Người ta bảo, tình yêu không có thắng thua, nhưng chỉ em mới biết, nó vốn như một canh bạc, mà ván này, em thua trắng tay. Em mất anh, mất tình yêu của hai đứa, mất những hạnh phúc mà em vốn nghĩ cả hai đứa sẽ xây lên trong tương lai. Cứ như nắm cát trong tay, càng nắm, càng để rơi mất.
Nước mắt tủi hờn rơi xuống, vài giọt, rồi dần dần em khóc nấc lên, em như đứa trẻ cuộn mình điên cuồng đau khổ trong ký ức. Hóa ra, chúng ta cũng đã từng yêu như thế.
Sau chia tay, có ai đó vô tình nhắc tới anh, chiếc thìa cầm trên tay em bỗng nhiên rơi xuống. Ánh mắt nhìn vô định, trái tim run rẩy đang nhớ về hình dáng của anh trong quá khứ, trong những ngày có nhau, chứ không phải mỗi người một ngả như hiện tại.
Sau chia tay, em cuồng quay với công việc để vùi lấp bóng hình người nào đó, rồi cũng bỏ quên cả bản thân. Em gồng gánh nỗi mệt mỏi cô đơn đi qua những ngày tháng ấy.
Thế rồi, câu chuyện của chúng ta bị thời gian cuốn bay từ khi nào. Sáng sớm của một ngày nào đó, khi cơn mưa của đêm qua vừa tạnh, khí trời mát mẻ và dịu dàng, hòa vào tâm hồn em thành một, yên bình đến lạ lùng. Bàn tay nhẹ nhàng che những tia nắng lấp lánh lọt qua tán lá xanh mướt còn ẩm ướt. Đúng là sau cơn mưa, trời lại sáng, em tự tin nở nụ cười nhìn bầu trời phía trước, bỏ lại quá khứ đau lòng phía sau, thì cuộc gọi vốn đã nằm đâu đó rất lâu trong nhật ký cuộc gọi bỗng hiện lên. Anh nói " Anh nhớ em".
Em bật cười “Vốn dĩ em cũng đã chờ cuộc gọi này từ rất lâu về trước. Nhưng hiện tại, cuộc sống của em đã quen không có anh bên cạnh rồi. Tạm biệt". Thế rồi em tiếp tục mỉm cười bước đi, có một suy nghĩ thoáng vụt qua trong tâm trí của em, "Đến giờ anh mới nhận ra anh đánh mất một người rất quan trọng với mình, thì đã muộn rồi”.
Nếu đã không có duyên, chi bằng nhẹ lòng buông tay, thay vì theo đuổi thứ khiến bản thân đau khổ, thì em nên tìm niềm vui khác khiến em cảm thấy an yên hơn.
Sau chia tay, người nặng lòng là người đau khổ trước tiên. Người vô tâm, là người mãi đến sau này mới tìm về người kia, khi ấy đã muộn rồi. Con gái thực tâm mang rất nhiều tình cảm trong trái tim họ, nhưng khi đã vơi cạn đi. Cũng chẳng ai có thể vô tâm hơn họ.
© Thư Hồ - blogradio.vn
Xem thêm: Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”





