Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn mưa rơi

2020-07-23 01:22

Tác giả: nguyễn ngân


blogradio.vn – Mưa ở Sài Gòn lạ lắm, lúc thì mưa dai dẳng không hết, lúc thì mưa ào ạt khiến người ta không kịp trở tay, lúc thì mưa phùn râm râm hết cả ngày trời.

***

Mưa ở Sài Gòn lạ lắm, lúc thì mưa dai dẳng không hết, lúc thì mưa ào ạt khiến người ta không kịp trở tay, lúc thì mưa phùn râm râm hết cả ngày trời. Người ta hay nói đặc sản của Sài Gòn là kẹt xe và ngập úng, quả thật đúng thiệt, mỗi lần mưa Sài Gòn y rằng nước ngập như lội sông, tắm suối đã vậy còn kẹt xe cứng ngắt loay hoay mất vài tiếng mới mò được đường về nhà. Cứ mỗi lần mưa là người ta lại bắt đầu đi tìm chỗ trú hoặc vội vàng kéo tay ga chạy thật nhanh để về nhà. Chắc có tôi mỗi lần mưa là lại thong dong đi trên con xe chạy chầm chậm nhìn đường, nhìn quán, nhìn nhà, nhìn xe.

saigon1

Nhờ vậy mà tôi mới thấy được nhiều thứ, nhiều cảnh cũng hay ho mà cũng có nhiều cái thật là nhói lòng. Tôi nhìn thấy một Sài Gòn thật dễ thương khi anh chàng dầm mưa để phụ cô bán hàng rong dọn hàng, Tôi nhìn thấy cô sinh viên nhường áo mưa cho một em nhỏ bán vé số, nhìn thấy những điều bình dị đó mà cũng khiến con người ta hạnh phúc lây cả ngày. Không những thế, tôi cũng đã nhìn thấy một Sài Gòn thật vô tâm, vô tâm như chính cái tên mà nhiều người vẫn hay nói “Sài Gòn hoa lệ, hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo’’, một bà cụ rơi nước mắt tằm tả trong mưa bởi mưa làm ướt hết vé số của bà vậy mà dưới cơn mưa ấy chả ai quan tâm, nếu có thì  thứ mà họ trao cho bà chỉ là một cái nhìn với một trái tim đầy chai sạn, vô cảm như thể không việc gì phải bận tâm.

saigon2

Thứ quan tâm duy nhất trong đầu của họ bây giờ là chạy nhanh về nhà thoát khỏi cơn mưa chiều đầy dai dẳng này. Tôi cũng đã nhìn thấy một cậu bé lên 6 tuổi người ngộm nhếch nhác đứng dưới cơn mưa nhìn sang nhà người khác trong lúc họ đang dùng cơm tối. Thứ em được nhận không phải là một lời gọi mời ăn tối cùng mà lại là một cái đóng cửa “gầm” thật to cùng với ánh mắt lườm sắt lẹm đầy xua đuổi.

Sài Gòn là thế đấy, vui có, buồn có, giận có, thương có, hạnh phúc có và nếu xa Sài Gòn thì sẽ nhớ lắm.

© nguyễn ngân – blogradio.vn

Xem thêm: Đèn xanh đèn đỏ kẻ bỏ người buông

 

nguyễn ngân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Từ lúc nào đó, con chợt nhận thức ra sự cao cả của lòng mẹ là lớn lên từ những điều bình dị nhất, và con quen rồi hai tiếng gọi: “Mẹ ơi…”

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Thời gian đã đổ lên lưng tường đầy rêu phong, nhưng ký ức tuổi thơ bên chị nó còn mãi trong tôi, như một bộ phim quay chậm ghi lại những khoảnh khắc rất êm đềm, lặp đi lặp lại làm người xem ấn tượng mãi không thôi. Tôi nhớ tiếng rao của chị, hồi đó tôi hay đi sau lưng chị cười chọc vì tiếng rao lớn mà chả có ai mua. Thế mà bây giờ tôi lại rơi nước mắt khi nhớ tới tiếng rao "Ai mua khoai mì không" đứng trước di ảnh chị, miệng tôi cứ gọi "Chị Nguyệt ơi, em đã trở về”.

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ không giống như xưa Hay suy nghĩ chuyện vu vơ rồi khóc Ủ rũ muộn phiền, lười soi gương chải tóc Yếu đuối vô cùng, cần lắm được chở che.

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

back to top