Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi em cũng phải tập quên

2018-03-31 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Đã bao nhiêu lần em tự nói như thế trong vô thức và rồi em chỉ biết khóc. Như lúc này đây, em đang khóc bởi dù có nói nhớ hàng ngàn lần thì cũng chẳng ai nghe thấy. Chẳng còn ai nắm lấy đôi bàn tay lạnh buốt của em mà nhét vào túi, chẳng còn bờ vai rộng để em tựa vào, càng không có vòng tay ai sẵn sàng ôm em vào lòng nữa.

***

blog radio, Rồi em cũng phải tập quên

Huế mấy hôm nay mưa anh à, ở nơi đó anh như thế nào? Anh vẫn ổn chứ? Em thì không ổn chút nào bởi cảm giác lưng chừng nặng nề cứ bao phủ.

Từng cơn mưa nặng hạt cứ ùa nhau kéo về giăng phủ khắp nẻo đường em đi. Em vẫn thế, sáng đến trường, trưa đi làm và trở về khi mặt trời đã lặn từ bao giờ. Hôm nay em cảm thấy mình rất lạ, hình như đâu đó trong tâm thức em đang cố kiếm tìm bóng hình của người nào đó mà bản thân em bao nhiêu lần nhắc nhở mình phải quên. Ánh đèn hắt những tia sáng vàng yếu ớt xuống lòng đường khiến cái bóng nhỏ bé của em càng lúc càng trở nên hao gầy và nhỏ bé. Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt nhưng em lại không hề có ý muốn tránh né chúng, em đứng như thế giữa trời mưa đất Huế trong một mớ kỉ niệm hỗn độn, chúng như những mảnh ghép nhỏ mà dù em có cố gắng ghép như thế nào thì cũng chẳng thể nào hoàn thiện.

“Anh à, em thật sự rất nhớ anh!”

Đã bao nhiêu lần em tự nói như thế trong vô thức và rồi em chỉ biết khóc. Như lúc này đây, em đang khóc bởi dù có nói nhớ hàng ngàn lần thì cũng chẳng ai nghe thấy. Chẳng còn ai nắm lấy đôi bàn tay lạnh buốt của em mà nhét vào túi, chẳng còn bờ vai rộng để em tựa vào, càng không có vòng tay ai sẵn sàng ôm em vào lòng nữa.

blog radio, Rồi em cũng phải tập quên

Người ta bảo em ngốc, bao nhiêu người quan tâm, yêu thương tại sao lại không chấp nhận, lúc nào cũng ôm khư khư trong mình một bóng hình đã không còn nữa. Em cứ ương bướng cố chấp chẳng thể nào buông bỏ được hình ảnh anh.

Một mùa không anh nữa lại đến, mùa không anh thứ tư em nhốt mình trong căn phòng nhỏ với bốn bức tường lạnh lẽo nơi gác trọ. Tiếng chuông nhà thờ Phú Cam ngân lên vang vọng trong tiếng trò chuyện, cười đùa của mọi người mỗi lúc hoàng hôn về như lời mời, nhưng đến ngay cái giây phút cuối cùng đó em vẫn không thể bước ra khỏi nỗi ám ảnh mang tên anh, bởi em sợ, sợ nơi thánh đường thiêng liêng của ngày ấy không còn thấy hình bóng của anh nữa.

Đến bao giờ sẽ ổn? Em không biết nữa anh ạ. Chỉ biết rằng rồi mình sẽ phải tự thoát khỏi nổi nhớ, nỗi đau về anh và để chúng thành những kỷ niệm đẹp trong cuộc đời.

© Xé – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó ta bên nhau xa lạ Không đi chung chuyến ga nhỏ cuối ngày Không nhìn em đôi mắt biết lung lay Đâu cay đắng mảnh hồn anh tuyệt vọng

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Anh đang chăm chú nghe thì bất chợt lại nhìn trúng đôi mắt cô, lại vô tình bị nó thu hút. Không biết cô có phát hiện ra bản thân mình có đôi mắt rất đẹp hay không, long lanh như chứa đựng ánh sáng của thế giới xung quanh.

back to top