Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mưa tháng Giêng Hà Nội

2018-02-26 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Dưới cái trời lạnh lạnh cuối đông cùng với màn mưa ấy, mấy ai mà không khỏi nhớ nhà. Vừa mới Tết đây thôi mà cũng chẳng cảm thấy thỏa nỗi lòng của những người con xa quê. Chỉ thấy mỗi lần rời xa nhà là mỗi lần bàn chân nặng trĩu. Nhìn dáng mẹ loay hoay nào bao nào thùng gom cho đứa con vài món ăn quê hương mà lại thấy thương.


***

blog radio, Ngày mưa tháng Giêng Hà Nội

Chào Hà Nội trong cơn mưa xuân lất phất, lãng đãng phủ lên từng khóm lá và phủ lên cả nỗi nhớ của những người con xa xứ. Người ta thường dễ thả mặc hồn mình theo những xúc cảm không tên cho một ngày mưa tháng Giêng.

Tháng Giêng, Hà Nội cũng mưa phùn lất phất như những ngày đầu năm ở quê. Thoảng hoặc ngồi trong phòng tĩnh lặng mà ngó qua ô cửa sổ nhỏ nhìn ra bầu trời trầm mặc mới thấu hết được những nỗi bâng khuâng. Hà Nội như được khoác một tấm áo mới, một khung hình mới lạ lẫm và bình yên.

Hà Nội trong làn mưa bay bay, ngọn đèn đường vàng vọt bỗng chốc có chút cô đơn. Từng hạt bay như lớp lớp bụi mờ ùa vào tâm hồn chẳng cho người ta chút thời gian mà đón nhận. Chẳng thể nói hết những điều trong lòng đang nghĩ, chỉ là thấy chút hoang hoải cô đơn, đôi khi lại thấy mình như đứa trẻ đứng nghịch dưới làn mưa của những ngày còn bé. Dưới cái trời lạnh lạnh cuối đông cùng với màn mưa ấy, mấy ai mà không khỏi nhớ nhà. Vừa mới Tết đây thôi mà cũng chẳng cảm thấy thỏa nỗi lòng của những người con xa quê. Chỉ thấy mỗi lần rời xa nhà là mỗi lần bàn chân nặng trĩu. Nhìn dáng mẹ loay hoay nào bao nào thùng gom cho đứa con vài món ăn quê hương mà lại thấy thương.

Hà Nội như chìm hẳn trong màn mưa lất phất. Vài ba người qua lại vội vàng hơn. Từng ánh mắt lướt qua, từng tiếng xe xa dần, cái xa lạ lẩn khuất trong từng con người, từng góc ngõ Hà Nội. Phải rồi, chốn thị thành trăm người tứ xứ ai biết đấy là đâu. Chỉ cò những đứa con xa nhà mới thèm hơi ấm của “cái tình người”, thèm một lời hỏi han quen thuộc, thèm một tiếng quê nhà thân thương. Cũng chẳng tha thiết gì bước vội theo người, cứ để vài hạt mưa xuân bám vương trên quần áo, để cái hơi lành lạnh thấm vào người chứ chẳng muốn một mình trong căn phòng nhỏ cô đơn. Bởi vốn dĩ đã cô đơn đủ rồi, giờ chỉ muốn được chìm mình trong tiếng nói cười.

blog radio, Ngày mưa tháng Giêng Hà Nội

Mưa phùn bay bay, vài đôi tình nhân ôm chặt nhau dưới cơn mưa nhỏ. Chợt thấy bàn tay mình sao mà trống rỗng, thừa thãi quá. Mãi mãi một mình, mãi mãi tự mình sưởi ấm cho mình có được chăng. Ở cái tuổi hai mươi mấy, đôi khi thấy mình chỉ như một đứa trẻ cần người chở che, nhưng khi lại như một bà cụ non sớm hiểu sự đời mà nhìn người qua nhiều lăng kính khác. Vậy là niềm tin cứ vơi dần đi, để khi bị giục giã chuyện cưới xin mới muốn mình cứ như một đứa trẻ mà ở hoài bên mẹ cha.

Mưa tháng Giêng, mưa của mùa xuân thấm vào những cành cây già cỗi để cho mầm non lại vươn lên tốt tươi. Mùa xuân chẳng phải là mùa của khởi đầu hay sao? Mùa xuân chẳng phải là khởi nguồn của hạnh phúc hay sao? Cuối đông, bầu trời đã chẳng còn ủ dột những mây xám như ngày cũ, cây cối chẳng còn màu xám xịt già nua, người ta bắt đầu nói chuyện năm mới, sao em không cứ yêu đời và vui vẻ đi. Còn định ủ dột đến bao giờ nữa hở cô gái?

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta buông nhau rồi

Chúng ta buông nhau rồi

Tối hôm đó tôi đã nhận ra rằng giọt nước đã tràn ly, những tổn thương nhỏ, tưởng chừng vô hình đã từng ngày phá vỡ trái tim tôi. Đến tối ngày hôm sau, tôi đã nhắn tin chia tay với anh chấp nhận một cách nhanh chóng, và gần 3 năm yêu nhau của chúng tôi kết thúc tại đây.

Người trưởng thành hạnh phúc

Người trưởng thành hạnh phúc

Trưởng thành sẽ khiến bạn biết cách nắm lấy nhưng cũng sẽ khiến bạn biết cách buông tay. Nắm chặt lấy bàn tay của người ấy hoặc mỉm cười buông tay của người ấy. Trưởng thành sẽ khiến bạn sẵn sàng trở thành cả thế giới của người thân yêu, là chỗ dựa cho ai đó.

Hôn nhân và kẻ thứ ba

Hôn nhân và kẻ thứ ba

Người đàn ông chỉ khi không còn yêu thương nữa thì mới đánh người phụ nữ của mình. Nếu như anh không lừa dối tôi tình yêu này đã không lạc lối, đã yêu thật lòng tại sao lại gian dối nhau.

3 bài học để thành công của 'ông hoàng kinh doanh Nhật Bản' Inamori Kazuo

3 bài học để thành công của 'ông hoàng kinh doanh Nhật Bản' Inamori Kazuo

"Ông hoàng kinh doanh Nhật Bản" Inamori Kazuo đã để lại cho hậu thế nhiều triết lý sống và kinh doanh đắt giá. Nếu không hài lòng với cuộc sống hiện tại, bạn có thể tìm câu trả lời từ 3 bài học của Inamori Kazuo.

Hôm nay em lại nhớ anh rồi

Hôm nay em lại nhớ anh rồi

Làm gì có khái niệm quên đi một người, chỉ là ta không còn nhớ đến nữa thôi. Em vẫn đang chờ đợi ngày em không còn nhớ anh, ngày mà ta nhìn nhau nói lời chào thoải mái, lòng không vương vấn, coi nhau như một kỉ niệm thời học sinh. Cảm ơn anh vì tất cả nhé.

Thay đổi hay không thay đổi có quan trọng không?

Thay đổi hay không thay đổi có quan trọng không?

Trái đất vẫn quay như cách nó đã làm hàng nghìn năm, những mối quan hệ từ người lạ, người quen, đến bạn cũ cũng như những người lạ, người yêu, rồi người dưng. Sau tất cả không phải chúng ta thay đổi mà là đã ở bên cạnh nhau đủ rồi. Trong suốt quá trình đó tôi là tôi và bạn vẫn luôn là bạn.

Trò cũ về thăm trường

Trò cũ về thăm trường

Học trò cũ đã quay về Nhìn trường biết bao kỉ niệm xưa

Bầu trời từng có cậu với tớ đã từng rất đẹp

Bầu trời từng có cậu với tớ đã từng rất đẹp

Tôi cũng cố gắng kìm nén cái thứ tình cảm từ một phía này, cho đến ngày tôi rời xa cậu, đến một nơi xa lạ khác. Cậu không nói, tôi cũng chẳng mở lời, thứ tình cảm mập mờ của tôi dành cho cậu cứ lửng lơ treo ở đó, nặng trĩu. Hôm nay lại là một chiều hoàng hôn thật đẹp, nhưng chỉ có mình tôi cũng những cảm xúc ngổn ngang. Bầu trời thoáng qua vài cơn gió nhẹ, tôi chỉ mong rồi thời gian, và gió, sẽ cuốn trôi đi hết muộn phiền và quên cả cậu nữa.

Đơn phương một người đơn phương

Đơn phương một người đơn phương

Trong 7 năm qua tớ đã rất may mắn khi có cậu bên cạnh, dù chỉ là một người bạn. Có lẽ tớ sẽ cần một chút thời gian. Rồi sẽ đến một ngày tâm trạng của tớ sẽ không còn phụ thuộc vào cậu nữa, những thói quen vì cậu mà hình thành rồi cũng sẽ bị tớ bỏ quên. Đến lúc sở thích của tớ không còn có cậu nữa, lúc đó chúng ta sẽ trở thành những người bạn thực sự. Hẹn gặp lại cậu vào lúc đó, người bạn “9 năm Điện Biên” của tớ.

Vài phút suy tư

Vài phút suy tư

Ta chịu, ta không thể bỏ qua tiếng nói của cái tôi trong cuộc đời này. Có ai có thấy cái tôi là hại ta chưa. Chưa. Ta chỉ thấy cái tôi là bị cá nhân chúng ta hại.

back to top