Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng Giêng mưa bụi lê thê

2014-02-25 01:00

Tác giả:


Café Blog - Tháng Giêng dài lê thê. Dài và ẩm ướt với mưa phùn và hoa xoan rụng. Hương hoa bưởi lại nồng nàn. Cô lặng yên để mình chìm vào đêm hun hút. Và bỗng nhiên chính lúc này, cô nhận thấy sự cô độc thật đáng sợ, thật khủng khiếp. Cô bỗng muốn mình cũng có thể được chờ đợi một ai đó, sự chờ đợi không quá khủng khiếp như nỗi cô đơn.

***
Những ngày mưa bụi vẫn dai dẳng nhất, dai dẳng và u ám đến rợn người.

Cũng khá lâu rồi mới lại được…ốm. Đồng nghĩa với việc lên giường chùm chăn sớm hơn mọi ngày, nhất là vào cái ngày mà nhiệt độ xuống gầnnhư thấp nhất đợt rét như hôm nay, thì việc lên giường sớm, chùm chăn và đọc sách sẽ khiến cho lòng thảnh thơi hơn, dù cổ họng có đau rát, và nóng ran lồng ngực.

Bức thư đã viết xong xuôi nhưng chưa gửi đi, và cũng có thểlà không gửi đi. Bức thư viết cho một người tưởng sẽ trở nên quan trọng với cô gái khó tính ấy, nhưng rồi lại nhạt nhòa dần như màu son môi nhạt nhòa đêm mưalạnh… Ban đầu là những tin nhắn định gửi đi, nhưng lại được lưu thành bản dự thảo, rồi là những lần bấm số định gọi đi, nhưng con chỉ cứ chạy dọc danh bạ,dừng lại ở cái tên quen thuộc ấy rồi lại ngần ngại rời ra, cho đến khi màn hình tắt ngóm, đen sì…Tim như rơi tõm vào một khoảng lặng đến ngẹt thở, một khoảnglặng mằn mặn, xót xa…

Giờ này chắc anh ấy đã ổn định nơi ăn chốn ở, ổn định côngtác, và có lẽ cũng ổn định tinh thần để không còn phải nhớ tới một cô gái “phũphàng, bạc bẽo” như cô. Cũng chẳng trách được anh, người ta nên quên những gìthuộc về quá khứ.

tháng giêng, hoa xoan

Cô hít một hơi dài rồi với tay lấy cuốn sách. Bất ngờ mở trang truyện viết về những người phụ nữ suốt đời chờ đợi trong thời chiến, nhữngngười phụ nữ một đời ôm trọn hình bóng người chồng, người yêu, có người không trở về, có người trở về khi đã quá nửa đời người… Cô muốn ngồi trên con tàu chạy dọc đất nước ấy nhưng không phải trong hoàn cảnh ấy, cái hoàn cảnh mà anh tự tạo ra để thử thách cô một cách mạo hiểm, hoặc giả cái hoàn cảnh trớ trêu ấy chỉ là cái cớ để hai con người có duyên không phận xa nhau vĩnh viễn một cách hợp lý (chứ không hợp tình). Cô cười nhạt, bỗng thấy lòng đắng ngắt…

Tháng Giêng dài lê thê. Dài và ẩm ướt với mưa phùn và hoa xoan rụng. Những đêm mùa xuân nằm nghe gió thuốc qua cửa sổ, nghe hơi ẩm của đất như quanh quẩn đâu đây. Nghe cả mùi hoa bưởi ngan ngát đang len lỏi qua khe cửa, hương bưởi khiến đêm xuân bớt cô độc, nhưng mùi hoa bưởi như sợi dây vô hình cứ thế kéo tháng Giêng dài ra. Vì thế mà tháng Giêng cứ lẩn khuất mãi trong những tiếng chuông chùa, trong những tiếng gió dài và những ngày ướt át mưa bụi…


Cô không trách và không cho mình cái quyền trách anh khi anh quyết định chuyển công tác, cô chỉ cảm thấy mình không còn quan trọng với anh, nên những việc anh làm dường như dần dần cũng không dự định sẽ có cô, đặc biệt là cái quyết định chuyển công tác không một sự băn khoăn lần này. Cô không ngại vất vả nếu thứ tình cảm anh dành cho cô xuất phát từ sự chân thành, cô chỉ không cho phép mình ảo tưởng thêm một lần nào nữa…

Những người đàn ông vẫn vì sự nghiệp, và vì sự nghiệp, họ sẵn sàng hi sinh tình yêu. Ôi chao, hai cái chữ “tình yêu” lâu nay bị thương mại hóa, bị đem ra để làm thứ để đổi chác, để đạt được quyền cao chức trọng, để đổi đời… Cô ngán ngẩm nhìn những bông cẩm chướng đang héo dần, cây cẩm chướng anh mua tặng cô hôm đi lễ hội đầu xuân…

Những người đàn ông vẫn vì sự nghiệp, còn những người phụ nữ nhỏ bé lại luôn tự ảo tưởng, tự bắt mình phải chu toàn công việc, phải nhất nhất nghe theo những người đàn ông mà họ cho là quan trọng trong đời họ…

Hương hoa bưởi lại nồng nàn. Cô lặng yên để mình chìm vào đêm hun hút. Cô nhận thấy mình đang bị bủa vây bởi nỗi cô độc mà bấy lâu cô tự khỏa lấp đi bằng công việc, bằng những chuyến đi, bằng những hoạt động xã hội để luôn vui vẻ, để không nghĩ đến tuổi xuân đang vùn vụt trôi qua… Và bỗng nhiên chính lúc này, cô nhận thấy sự cô độc thật đáng sợ, thật khủng khiếp. Cô khẽ nhắm mắt cho nước mắt trào ra, nước mắt không cuốn trôi đi những nỗi buồn, nhưng như một sự an ủi, vỗ về cô, xoa dịu cô. Cô bỗng muốn mình cũng có thểđược chờ đợi một ai đó, sự chờ đợi không quá khủng khiếp như nỗi cô đơn.

Mưa xuân lất phất trên những mái nhà, những vòm lá và những con đường, ướt lướt thướt. Và tốt hơn hết, cô nghĩ, cô sẽ tập trung vào công việc nhiều hơn, tiếp tục những gì cô đang làm hơn là mộng tưởng những gì đã xảy ra…Và cô chìm trong cơn mơ thật nhẹ nhàng, trong cơn mơ ấy, có một bàn tay vô hình, ấm áp khẽ nắm lấy bàn tay cô khiến lòng cô ấm lại… Cô tỉnh giấc khi mưa bụi vẫn rắc đều trong màn đêm xuân ẩm ướt… cái rét của những ngày rét tăng cường bỗng không còn se sắt tái tê… Cái rét rất ngọt!

•    Gửi từ Hạnh Bùi

 



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top