Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nước mắt rơi cũng không tròn một giọt

2016-05-12 01:30

Tác giả: Như Ý Phạm


blogradio.vn - Cô gái ngồi bó gối, lưng tựa vào tường, và nước mắt cứ thế mà tuôn ra, phá vỡ sự chật chội bấy lâu nay. Cuối cùng cô cũng khóc, sau những ngày tháng che đậy sự đáng thương của mình. Ấy vậy mà, con người như cô, nước mắt khi rơi cũng không tròn một giọt, nhanh nhanh đưa tay vuốt mặt mà tự nhủ rằng "Mạnh mẽ lên!".

***

Mọi người đều chân nam đá chân chiêu, mỗi cô tỉnh táo. Kiểu như để trông chừng mọi người, một phần cô không uống được bia rượu. Cô ước mình có thể dung nạp được cái thứ kích thích đó mà say lê lết một lần, say bên bạn bè, cười khóc rồi kể lể. Nhìn lũ bạn tựa vai nhau nằm vất vưởng trên ghế sofa, một lần nữa cô lại thấy mình quá xa lạ với thế giới của mọi người, dù đã cố gắng hòa nhập. Cố gắng để mọi người thấy "Ah nó cũng bình thường như mình mà thôi". Xa lạ vì cảm thấy người ta sao đơn giản, dễ dàng, còn cô sao khó khăn quá với mọi chuyện. Hay lòng cô không đủ giản dị để có thể diễn tả ra bên ngoài.

Cuộc chơi kéo dài suốt một ngày trời cuối cùng cũng kết thúc khi hơn 2 giờ sáng. Sau khi chắc chắn mọi người đã trở về nhà an toàn, cô thả mình lên cái giường quen thuộc, bao lâu lại ngủ một mình, nhưng lúc này cô chỉ ước có thế, một mình một căn phòng, chẳng còn muốn giấu giếm.

Cô gái ngồi bó gối, lưng tựa vào tường, và nước mắt cứ thế mà tuôn ra, phá vỡ sự chật chội bấy lâu nay.

Cuối cùng cô cũng khóc, sau những ngày tháng che đậy sự đáng thương của mình.

Cô yếu đuối, đến mức chỉ đụng vào là có thể vỡ tan thành nhiều mảnh, vậy mà cứ chưa khóc thỏa thê đã vội đưa tay vuốt mặt. Cứ vênh váo ta đây mạnh mẽ lắm trước mắt mọi người. Đúng vậy, vì cũng chẳng ai ngớ ngẩn đến nổi tới trước mặt mọi người và nói rằng "Tôi yếu đuối".

Đã lỡ mang hình-tượng-mạnh-mẽ, thì cố mà mang cho trót. Thực ra cô chẳng định nghĩa được thế nào mới là mạnh mẽ, cô chỉ biết, không được khóc lóc trước mặt người khác, không kể lễ than vãn buồn chán, ít đi cảm xúc, mà lý trí nhiều một chút. Nhưng càng ngày cô càng thấy mình như sống với những buồn phiền không giải tỏa được, đến phát ngán, phát sợ. Có phải đó là sự côn đơn của tuổi trẻ mà ai cũng trải qua? Hay chỉ là cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, do mình tự đưa đường dẫn lối lấy...

Nước mắt rơi cũng không còn một giọt

Bài Grief and Sorrow trên máy tính vẫn cứ lặp đi lại, cô như tắm trong cái thế giới u ám của chính mình, thế giới mà chỉ những khi một mình, cô mới có thể ngồi thừ người ra cả tiếng đồng hồ, nhìn vào cái gì đó không xác định, nhưng chính bản thân lại sợ phải suy nghĩ về những gì đã qua, vì không ít lần cô đã lặp đi lặp lại việc suy nghĩ như vậy, tâm tưởng gần như bị ăn mòn bởi những gì trong thế giới "không có Mr. Bean hay truyện tiếu lâm" đó.

Có một lần, cô xem Tiny Times, một bộ phim nói về tình bạn của những người trẻ. Cuối phần 1 bộ phim, cô khóc ngon lành. Vì sao ư? Vì cô tủi thân, vì cô nghĩ, không biết khi nào mình mới có thể tìm được những người bạn tri kỷ như vậy, sống hết mình vì nhau, nếu có thể, cô thề trăm ngàn lần trân trọng. Những lúc buồn, khao khát có một người bên cạnh, không cần nói, chỉ cần cho cái xoa đầu hay cái ôm ấm áp, yếu đuối là thế vậy mà chẳng tìm đến ai, tỏ vẻ chẳng cần đến ai.

Rồi nhìn bạn bè có người để thương nhớ, để kể lể, rồi quan tâm. Cô cũng không ít lần ao ước mình như thế. Nhưng cái thứ gọi là tình yêu đó khiến cho người ta hạnh phúc là thế, muốn được có là thế mà khi đổ vỡ cũng dễ đem con người ta đến cái cảm giác muốn nhưng lại sợ, rồi tránh né vì sợ sẽ tổn thương thêm một lần nữa.

Cũng không ít lần động lòng bởi những lời quan tâm từ ai đó, phải rồi, một người cô đơn lắm thì sự quan tâm nhỏ nhoi vẫn dễ chạm đến trái tim nhất mà. Thế nhưng càng trải qua bao nhiêu cuộc tình lại càng biết mình chưa sẵn sàng bấy nhiêu, cứ nghĩ vẫn tự mình là tốt nhất.

Có lẽ vì an ủi mà tự mình nghĩ, có ai bên mình mãi mãi, cha mẹ rồi sẽ già đi, mình rồi sẽ không thể mãi là đứa con bé bỏng nữa, bạn bè mấy ai tìm được tri kỷ, cứ thế mà học cách một mình với mọi chuyện.

Ngang đây cô lại thấy rưng rưng nước mắt, ngộ nhỡ một ngày nào đó, thức dậy không còn ai bên mình, liệu có sống nổi không, hay vẫn cái bảo thủ "một mình với mọi chuyện".

Cô nằm trong phòng, nước mắt đã ráo từ bao giờ, không gian tĩnh mịch chỉ còn nghe xa có tiếng còi tàu. Tự nhiên lại thấy nhớ nhà, muốn được về nhà mà nằm trong vòng tay cha mẹ, cô lại nhớ chiếc giường ấm áp ở nhà của mình, đã lâu rồi cô không được nằm ở đó, là nơi cô ngủ ngon giấc và chẳng bao giờ phải rơi một giọt nước mắt nào...

Đôi khi cần bình yên là thế, một ngày đông có nắng, ngồi trên bãi biển, lũ bạn í ới nhau chụp hình kỷ niệm như hôm nay, cô hạnh phúc, ít ra trong phút chốc, cô không thấy mình cô đơn. Đôi lúc bắt gặp ánh mắt ai đó tim lại đập loạn nhịp.

Đôi khi cô lại thấy mình dễ thương hết sức, những ngày không muộn phiền thấy con mèo nằm trên tấm chăn, có chút nắng ấm xuyên qua cũng động lòng say sưa nhìn ngắm...

Ấy vậy mà, con người như cô, nước mắt khi rơi cũng không tròn một giọt, nhanh nhanh đưa tay vuốt mặt mà tự nhủ rằng "mạnh mẽ lên".

© Như Ý Phạm – blogradio.vn

Như Ý Phạm

"Đứng ở góc đường và không đợi ai là cả một sự mạnh mẽ"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top