Nước mắt rơi cũng không tròn một giọt
2016-05-12 01:30
Tác giả:
Như Ý Phạm
Mọi người đều chân nam đá chân chiêu, mỗi cô tỉnh táo. Kiểu như để trông chừng mọi người, một phần cô không uống được bia rượu. Cô ước mình có thể dung nạp được cái thứ kích thích đó mà say lê lết một lần, say bên bạn bè, cười khóc rồi kể lể. Nhìn lũ bạn tựa vai nhau nằm vất vưởng trên ghế sofa, một lần nữa cô lại thấy mình quá xa lạ với thế giới của mọi người, dù đã cố gắng hòa nhập. Cố gắng để mọi người thấy "Ah nó cũng bình thường như mình mà thôi". Xa lạ vì cảm thấy người ta sao đơn giản, dễ dàng, còn cô sao khó khăn quá với mọi chuyện. Hay lòng cô không đủ giản dị để có thể diễn tả ra bên ngoài.
Cuộc chơi kéo dài suốt một ngày trời cuối cùng cũng kết thúc khi hơn 2 giờ sáng. Sau khi chắc chắn mọi người đã trở về nhà an toàn, cô thả mình lên cái giường quen thuộc, bao lâu lại ngủ một mình, nhưng lúc này cô chỉ ước có thế, một mình một căn phòng, chẳng còn muốn giấu giếm.
Cô gái ngồi bó gối, lưng tựa vào tường, và nước mắt cứ thế mà tuôn ra, phá vỡ sự chật chội bấy lâu nay.
Cuối cùng cô cũng khóc, sau những ngày tháng che đậy sự đáng thương của mình.
Cô yếu đuối, đến mức chỉ đụng vào là có thể vỡ tan thành nhiều mảnh, vậy mà cứ chưa khóc thỏa thê đã vội đưa tay vuốt mặt. Cứ vênh váo ta đây mạnh mẽ lắm trước mắt mọi người. Đúng vậy, vì cũng chẳng ai ngớ ngẩn đến nổi tới trước mặt mọi người và nói rằng "Tôi yếu đuối".
Đã lỡ mang hình-tượng-mạnh-mẽ, thì cố mà mang cho trót. Thực ra cô chẳng định nghĩa được thế nào mới là mạnh mẽ, cô chỉ biết, không được khóc lóc trước mặt người khác, không kể lễ than vãn buồn chán, ít đi cảm xúc, mà lý trí nhiều một chút. Nhưng càng ngày cô càng thấy mình như sống với những buồn phiền không giải tỏa được, đến phát ngán, phát sợ. Có phải đó là sự côn đơn của tuổi trẻ mà ai cũng trải qua? Hay chỉ là cô đơn trong chính suy nghĩ của mình, do mình tự đưa đường dẫn lối lấy...

Bài Grief and Sorrow trên máy tính vẫn cứ lặp đi lại, cô như tắm trong cái thế giới u ám của chính mình, thế giới mà chỉ những khi một mình, cô mới có thể ngồi thừ người ra cả tiếng đồng hồ, nhìn vào cái gì đó không xác định, nhưng chính bản thân lại sợ phải suy nghĩ về những gì đã qua, vì không ít lần cô đã lặp đi lặp lại việc suy nghĩ như vậy, tâm tưởng gần như bị ăn mòn bởi những gì trong thế giới "không có Mr. Bean hay truyện tiếu lâm" đó.
Có một lần, cô xem Tiny Times, một bộ phim nói về tình bạn của những người trẻ. Cuối phần 1 bộ phim, cô khóc ngon lành. Vì sao ư? Vì cô tủi thân, vì cô nghĩ, không biết khi nào mình mới có thể tìm được những người bạn tri kỷ như vậy, sống hết mình vì nhau, nếu có thể, cô thề trăm ngàn lần trân trọng. Những lúc buồn, khao khát có một người bên cạnh, không cần nói, chỉ cần cho cái xoa đầu hay cái ôm ấm áp, yếu đuối là thế vậy mà chẳng tìm đến ai, tỏ vẻ chẳng cần đến ai.
Rồi nhìn bạn bè có người để thương nhớ, để kể lể, rồi quan tâm. Cô cũng không ít lần ao ước mình như thế. Nhưng cái thứ gọi là tình yêu đó khiến cho người ta hạnh phúc là thế, muốn được có là thế mà khi đổ vỡ cũng dễ đem con người ta đến cái cảm giác muốn nhưng lại sợ, rồi tránh né vì sợ sẽ tổn thương thêm một lần nữa.
Cũng không ít lần động lòng bởi những lời quan tâm từ ai đó, phải rồi, một người cô đơn lắm thì sự quan tâm nhỏ nhoi vẫn dễ chạm đến trái tim nhất mà. Thế nhưng càng trải qua bao nhiêu cuộc tình lại càng biết mình chưa sẵn sàng bấy nhiêu, cứ nghĩ vẫn tự mình là tốt nhất.
Có lẽ vì an ủi mà tự mình nghĩ, có ai bên mình mãi mãi, cha mẹ rồi sẽ già đi, mình rồi sẽ không thể mãi là đứa con bé bỏng nữa, bạn bè mấy ai tìm được tri kỷ, cứ thế mà học cách một mình với mọi chuyện.
Ngang đây cô lại thấy rưng rưng nước mắt, ngộ nhỡ một ngày nào đó, thức dậy không còn ai bên mình, liệu có sống nổi không, hay vẫn cái bảo thủ "một mình với mọi chuyện".
Cô nằm trong phòng, nước mắt đã ráo từ bao giờ, không gian tĩnh mịch chỉ còn nghe xa có tiếng còi tàu. Tự nhiên lại thấy nhớ nhà, muốn được về nhà mà nằm trong vòng tay cha mẹ, cô lại nhớ chiếc giường ấm áp ở nhà của mình, đã lâu rồi cô không được nằm ở đó, là nơi cô ngủ ngon giấc và chẳng bao giờ phải rơi một giọt nước mắt nào...
Đôi khi cần bình yên là thế, một ngày đông có nắng, ngồi trên bãi biển, lũ bạn í ới nhau chụp hình kỷ niệm như hôm nay, cô hạnh phúc, ít ra trong phút chốc, cô không thấy mình cô đơn. Đôi lúc bắt gặp ánh mắt ai đó tim lại đập loạn nhịp.
Đôi khi cô lại thấy mình dễ thương hết sức, những ngày không muộn phiền thấy con mèo nằm trên tấm chăn, có chút nắng ấm xuyên qua cũng động lòng say sưa nhìn ngắm...
Ấy vậy mà, con người như cô, nước mắt khi rơi cũng không tròn một giọt, nhanh nhanh đưa tay vuốt mặt mà tự nhủ rằng "mạnh mẽ lên".
© Như Ý Phạm – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.






