Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thành phố mưa

2016-05-15 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Muộn. Quán bắt đầu thưa người, lải rải vài người ngồi trầm tư nghe bản nhạc cuối cùng... Rời quán với những suy nghĩ bâng quơ, ngoài trời mưa bay bay, ánh đèn vàng vọt hắt xuống mặt đường, hắt lên những bụi mưa mờ ảo.

***

Mưa ở đây đúng là buồn, hễ mưa là cứ cái cảm giác ướt át, thành phố cũng bỗng nhiên trầm mặc hơn. Cái se lạnh làm người ta tưởng chừng như những ngày mùa đông đã tới. Tỉnh dậy đã quá chiều, cái hơi ấm ủ từ chăn đến bây giờ cứ dễ chịu, chẳng mấy dễ để rời khỏi giường. Mưa ào ào theo đợt gió, nhìn qua khe lỗ thông gió, ánh sáng nhẹ hắt vào, chập chờn. Tiếng nước mưa rớt lốp đốp trên mái nhà, cứ thế mà cảm thấy cái góc nhỏ của mình thật ấm áp và yên bình làm sao.

Tối muộn đi ra ngoài, mới bước xuống đường đã thấy hơi lạnh thổi vào người, chẳng nghĩ sẽ lạnh như thế nên chỉ phong phanh cái áo mỏng. Mùi hoa sữa theo gió mà cứ phả vào mặt như hơi thở, dễ chịu. Bâng khuâng...

Quán cà phê vang tiếng piano quen thuộc, đến khá muộn và khách cũng khá đông, nhưng dường như ai cũng trầm tư theo tiếng nhạc du dương mà cả quán thật yên lặng. Đến cái bàn kê gần cửa sổ vẫn còn trống, những cọng dây leo thả mình xuống bờ cửa ướt át tội nghiệp. Ngoài kia, người hối hả, chỉ biết đi nhanh để về chốn bình yên của mình, và chẳng ai nhận ra nhau...

Thành phố mưa

Bé phục vụ nhìn cười hồ hởi, "Lâu quá chị không tới rứa?" Thiết nghĩ mình được người ta nhớ có lẽ vì... cái thói quen, sự cũ kĩ, sự không thay đổi, như là...uống mãi một đồ uống, ngồi mãi một góc và không đến chung với ai, cũng tạo thành cái ấn tượng cho họ? Nghĩ cũng hay. Trời như thế này một cà phê đen không đá đúng rất hợp lý. Lần nào cũng vậy, đổ gần hết đi một nữa phin nước, muốn nó đậm hơn và đặc hơn, mà cũng có nghĩa là đắng hơn. Cầm điện thoại lên và mở danh bạ tìm một cái tên quen thuộc, rồi lại thôi...

Muộn. Quán bắt đầu thưa người, lải rải vài người ngồi trầm tư nghe bản nhạc cuối cùng... Rời quán với những suy nghĩ bâng quơ, ngoài trời mưa bay bay, ánh đèn vàng vọt hắt xuống mặt đường, hắt lên những bụi mưa mờ ảo. Mưa rơi trên tóc, vương trên áo....

"Những mùa mưa đi rong
trong thành phố giấu những người cô độc
họ mượn cơn mưa để tha hồ khóc
sau chuỗi ngày khó nhọc trước nỗi đau".


Vừa về cổng trọ cũng là lúc trời giáng xuống một cơn mưa tầm tã, mưa nặng hạt trút xuống mặt đường, mém bị tắm mưa, có lẽ trời thương cho cô gái áo mỏng và không có áo mưa là như vậy đó... Một ly mật ong ấm, vỗ về cảm xúc bởi vị ngọt ngào của nó, cũng làm dễ chịu hơn cái lạnh đã thấm vào người. Rồi áo len mỏng và quần tất sà vào chăn. Ấm áp.

© Như Ý Phạm – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

back to top