Bỗng dưng muốn khóc
2015-07-17 01:00
Tác giả:
Không ai có thể mãi làm một đứa trẻ con, ai rồi cũng phải lớn, cũng phải lựa chọn cho mình một con đường riêng. Và khi đã lựa chọn, dù có chông gai, có phong ba bão táp thì cũng chẳng thể nào quay lại được.
Một ngày mưa, trốn mình trong chiếc chăn mỏng để không bị cái hơi lạnh ẩm ướt thấm vào lớp da mỏng, tôi co ro, thở dài, tủi thân đến vô cùng. Đã gần một năm trôi qua nhưng tôi vẫn chưa quen được với cái thời tiết quái dị ẩm ương này. Lúc thì hanh khô đến nức nẻ. Lúc lại ẩm ướt nhem nhép cả ngày như muốn phát điên. Tôi nhớ nắng, nhớ cái mùi nồng nàn của nắng vàng nơi quê tôi. Nhớ thương thương nhớ cứ vẩn vơ, hòa vào không gian nhỏ của phòng trọ chật chội.
Ở cái tuổi hai mươi mấy này, người ta dễ nhớ mà cũng dễ quên đi những khoảng khắc, những tháng ngày xưa cũ. Rồi cứ vội vã lao vào dòng đời, mà thành công, mà khẳng định, mà cười đùa, rồi mà vô tư quên đi những kí ức của ngày qua.
Ngoảnh lại, thấy mình đã buông bỏ quá nhiều.

Những ngày nghỉ phép dạo chơi loanh quanh nơi vùng ngoại ô xa, thấy những đứa trẻ chăn trâu tranh nhau con diều xanh đỏ. Rồi cãi nhau chí chóe, rồi khóc lóc om sòm. Thế mà lại hay. Đấy, tuổi thơ của tôi cũng những tháng ngày như thế đó. Tôi cùng tranh, cũng giành, cũng cãi nhau, rồi cũng khóc bù lu lên như oan ức lắm. Chỉ vì con diều, chỉ vì cây kẹo mút, chỉ vì con chuồn chuồn để tập bơi.
Ghé chờ cóc mua vài ba thứ đồ cho bữa tối đơn giản. Thấy bác bán rau ngồi nơi góc đường, bày vài ba mớ rau, phe phẩy cái quạt cho dịu đi chút mồ hôi vừa kịp gánh rau ra chợ. Thấy thân thương sao. Mẹ tôi đó, hàng ngày vẫn cong lưng gánh rau ra chợ bán. Rồi chắt bóp từng đồng xu, gửi lên cho con gái đi học. Có khi đó là những đồng tiền lẻ mẹ phải tằn tiện bao lâu. Rưng rưng cầm mớ rau như thấy cả tình thương của người mẹ trong đó. Thấy được cả những giọt mồ hôi, những vội vã, những lo toan in hằn trên gương mặt.
Thoang thoảng trong gió chiều mùi lúa non vấn vít quanh cánh mũi. Hít hà cái mùi ấy, mà thấy nhớ thấy thương cho từng mùa vàng trĩu hạt. Nhớ những cánh đồng được mùa của ngày hè. Nắng vàng tưới tắm lên những hạt lúa đượm, óng ả như bù đắp bao công lao của người nông dân vất vả. Được mùa bội thu, nụ cười rạng rỡ trên từng gương mặt khắc khổ. Mà nhớ những khi bất chợt mua bão tràn về, từng bông lúa thoi thóp dưới làn nước lũ, đau xót mà tiếc công vất vả.
Thế đó, những ngày của những nhớ thương, những ngày tưởng chừng đã xa xôi chẳng kịp nhìn lại. Muốn giơ tay ra mà nắm, mà ôm, mà níu lại tất cả những khoảnh khắc ấy, nhưng chẳng kịp nữa. Khi tất cả đã trôi nhanh về những kí ức xa.

Rưng rưng nhìn lại, thấy mình đã bỏ quên đâu đó trên chặng đường này những tình cảm, những cảm xúc không tên, thế nên cứ vội vã sống, vội vã đi, vội vã cho những cuộc vui nhạt nhẽo vô vị. Bởi vì con đường ấy ta chọn, có những tháng ngày thành công trên đỉnh cao, cũng có những chông gai để đi đến đích, nhưng chẳng có những yêu thương chân thành từ mẹ cha bè bạn. Chẳng thể quay đầu lại được nữa, chỉ có thể bước tiếp, nhưng đi chậm lại để gìn giữ những yêu thương.
Bỗng dưng muốn khóc, muốn được trở về ngày xưa.
Muốn lại được giành được giật mà khóc mà cười.
Muốn được lẽo đẽo theo mẹ đòi quà những buổi tàn chợ
Muốn được ôm bó lúa trên tay mà hít mà ngửi cái mùi nông dân chất phác.
Muốn được đi trên con đường đất quê tôi, mà biết vị bùn tanh nơi ruộng lúa phả lên quen thuộc.
Bước chậm lại để thấy thân thương!
© Hòa Khỉ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”


