Nước mắt mẹ ngàn đời vẫn chảy xuôi
2016-10-01 01:25
Tác giả:
Hãy biết quý trọng mẹ khi ta còn mẹ. Hãy biết trở về nhà, nói rằng: Con xin lỗi mẹ. Tôi rất sợ màu hoa trắng mùa báo hiếu - Vu lan. Mẹ ơi! Xin mẹ ở bên chúng con thật lâu, mẹ nhé!
Mẹ ơi! Con sợ nhất một ngày con phải cài lên áo hoa trắng trong mùa báo hiếu. Chắc chắn đó sẽ là tột cùng nỗi đau của con người.
Con tìm đâu ký ức những ngày thưở ấu thơ, mẹ nâng niu từng bước chân nhỏ bé của con. Bàn tay gầy gò của mẹ đưa con đến trường bất kể nắng mưa, giúp đỡ con viết những chữ đầu tiên trong đời. Bàn tay mẹ vuốt tóc con khen ngợi khi con được điểm tốt hoặc cầm roi đánh nhẹ vào chân khi con hư. Con vì sợ nên khóc một, mẹ lại khóc đến mười vì thương con!
Mẹ ơi! Con sợ ngày con mất một trời yêu thương. Làm sao cả đời này con quên công ơn trời biển của mẹ. Mùa đông rét mướt, mẹ run lập cập đứng đón con nơi cổng trường. Mùa hè nắng như lửa thiêu đốt, mẹ làm bóng mát che đầu cho con. Nhà mình nghèo có thể cái gì cũng thiếu nhưng quần áo, sách vở của con thì mẹ luôn lo thật đầy đủ. Ôi! Mẹ cao quý như vậy đó. Mẹ lo lắng suốt một đời vì con. Người ta bảo trong mắt mẹ, các con không bao giờ lớn phải không mẹ? Lúc nào mẹ cũng xem con là thằng Tý hậu đậu ngày xưa hay quên bút thước ở trường.

Con thương mẹ bao đêm cầm đèn để soi cho con về nhà trên con đường đất miền quê lầy lội. Mẹ bảo phải ra đón con vì lo con bị té trên đường trơn do mưa. Con càng thương mẹ hơn khi gà, heo trong chuồng nhà mình không bao giờ có nhiều, bởi chúng bị đem bán lấy tiền lo cho con ăn học. Khi con thành công rồi, có một gia đình riêng hạnh phúc lại quên mất người mẹ giờ đây tóc bạc, lưng còng, ốm đau thui thủi một mình. Các con rời khỏi ngôi nhà xưa, vô tình quá khi để nước mắt của mẹ âm thầm rơi. Chúng con làm mẹ buồn lòng, mẹ vẫn chỉ im lặng bởi vì: Nước mắt ngàn đời vẫn chảy xuôi.
Mẹ ơi! Con sợ một ngày mẹ đi xa, con không nhìn thấy mẹ nữa. Vậy trên đời này còn ai cho con muôn ngàn yêu thương một cách vô điều kiện? Còn tìm đâu ánh đèn mỗi đêm mẹ đón con ngoài cổng? Còn tìm đâu người sẵn sàng chịu đựng đau đớn vì con? Chẳng bao giờ các con có thể trả ơn cho mẹ, bởi công ơn ấy to như trời biển. Khi ta trẻ chỉ làm mẹ đau lòng, đến lúc ta hốt hoảng nhận ra được một trời yêu thương, một biển hy sinh của mẹ thì có thể chậm mất rồi!
Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình
Tình mẹ tha thiết như dòng suối nguồn ngọt ngào...
Xin cảm ơn người nhạc sỹ viết bài "Lòng mẹ "đã nói hộ cho những đứa con chưa một lần biết bày tỏ sự biết ơn đối với mẹ của mình. Xin cảm ơn bài hát nói hộ cho những đứa con vì lý do nào đó, đang quên mẹ của mình. Hãy cất tiếng hát để cảm nhận nước mắt của mình sắp rơi trên khóe mi.Hãy bước về mái nhà xưa, nơi người mẹ đã vì con mất màu xanh trên tóc. Mẹ luôn chờ đón và bao dung, mở rộng vòng tay như ngày xưa ta chập chững bước đi. Và nếu cần đến máu, vì con, mẹ cũng chẳng từ nan ! Ôi thương quá những người mẹ cao trọng nhưng âm thầm lặng lẽ đi bên các con. Mẹ như hình ảnh những cánh cò, lặn lội bên sông một mình để nuôi đàn con.

Bạn ơi! Trong dòng đời xuôi ngược ngoài kia, ta vô tình bắt gặp một người mẹ còm cõi bên vài bó rau ế ven đường đầy gió bụi. Thành phố đã lên đèn mà người mẹ ấy vẫn chưa muốn trở về nhà. Bởi vì người mẹ nghĩ cố gắng ngồi bán cho hết để ngày mai, bữa ăn của các con sẽ ngon hơn. Bạn hãy mua giúp vài bó rau còn sót lại để bà được về nhà sớm hơn cùng các con. Hoặc thi thoảng sau cơn mưa chiều tan sở, ta nhìn thấy chính mình của ngày xưa qua hình ảnh người mẹ nghèo với đôi quang gánh trên vai, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của đứa con tung tăng đi bên cạnh. Ấm áp tình mẫu tử khiến lòng ta lại cảm thấy nghẹn ngào quá đỗi.
Hãy biết quý trọng mẹ khi ta còn mẹ.
Hãy biết trở về nhà, nói rằng: Con xin lỗi mẹ.
Tôi rất sợ màu hoa trắng mùa báo hiếu - Vu lan.
Mẹ ơi! Xin mẹ ở bên chúng con thật lâu, mẹ nhé...
© Hải Triều – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Có thể bạn quan tâm: Cảm ơn mẹ!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.







