Nồi bánh chưng của bà
2021-02-16 01:20
Tác giả:
Bảo Bảo
blogradio.vn - Tôi nhớ những lúc được bà gọi cái tên “Bống”, nhớ những lúc được bà ôm ấp kể nghe những câu chuyện cổ tích và được cùng bà ngồi canh nồi bánh chưng bập bùng ánh lửa trong đêm. Lòng tôi tha thiết được một lần trở về cái chốn ấy, trở về với bà, lại cùng bà gói bánh chưng vào ngày Tết.
***
Mỗi năm, khi ngày Tết ngày càng tới gần, bao nhiêu niềm hân hoan chào mừng mùa xuân mới mẻ, yên vui, hạnh phúc. Nhà nhà người người nô nức sắm đồ, dọn dẹp nhà cửa để đón một năm mới may mắn.
Cây mai trước nhà nở nụ đầy cành chỉ chờ đến lúc nở rộ. Mẹ tôi nấu những món ăn thơm phức cả ngôi nhà. Mâm ngũ quả đầy đủ 5 loại trái cây khác nhau mang theo nhiều niềm may mắn, cặp dưa hấu tròn tròn, xanh xanh trên bàn thờ mà mẹ mới chuẩn bị xong. Rồi mẹ bê ra đôi cái bánh chưng xanh xanh, vuông vắn từ nhà bếp ra làm lòng tôi có gì đó bồi hồi nhớ lại cái ngày thơ bé khi ấy.
Một cô nhóc chừng khoảng 5 tuổi, lon ton chạy khắp sân nhà trên tay cầm cành đào mà được ba cắt cho. Khoác trên người bộ quần áo dài màu vàng tươi bảo vệ con người bé nhỏ ấy khỏi cái lạnh của mùa đông trên đất thủ đô.
Rồi nhóc bỗng dừng lại ánh mắt chăm chú nhìn gì đó rồi vui vẻ chạy lại.
“Bà đang làm gì đấy ạ?”, nhóc lễ phép hỏi.
Bà lão đang ngồi rửa những chiếc lá dong xanh mướt, hiền từ quay sang trả lời: “Bà đang rửa lá dong để gói bánh chưng cho Bống ăn đấy”.
Nhóc đưa tay vào chậu nước lạnh ngắt khuôn mặt nở nụ cười tươi đầy thích thú: “Cháu rửa phụ bà nhé”.
Cứ thế nhóc con ấy ngồi mò mẫm rửa mấy chiếc lá dong xanh, tồi lăn xăn ôm đống lá lên nhà.
Nhóc đưa mắt nhìn quanh đầy ngạc nhiên, thắc mắc hỏi: “Bà ơi, đây là gì vậy ạ?”.
Vẫn là sự hiền từ của bà trả lời: “Đây là gạo nếp, cái này là đậu xanh, bên kia là thịt lợn, còn mấy sợi kia là dây gói bánh đấy”.
Mùi hương thơm nhẹ hòa lẫn với cơn gió lạnh đầu năm làm lòng cô nhóc có gì đó mới mẻ lạ thường.
Thế rồi, bà bắt tay vào việc gói bánh. Bà đặt từng chiếc lá dong, đổ hai bát gạo nếp, một bát đậu xanh rồi đặt thêm mấy miếng thịt lợn. Bàn tay gầy của bà khéo léo gói chiếc bánh vuông vắn, xinh xinh dưới ánh mắt trầm trồ của cô nhóc. Nhóc cất tiếng: “Bà ơi, bà nhớ làm mấy cái bánh chưng bé cho Bống nhá. Bống nhỏ nên chỉ ăn được bánh nhỏ thôi”.
Cả nhà cười khuấy trước câu nói ấy còn bà thì cười trìu mến: “Bà biết rồi, bà làm cho Bống bánh nhỏ để Bống ăn nhá”.
Gói bánh xong, cô nhóc lại theo chân bà bê mấy chiếc bánh chưng bé mà bà làm riêng ra sân. Cô đưa bà những chiếc bánh cẩn thận bỏ vào nồi nước.
Cả nhà cùng vây quanh bên bếp lửa bập bùng để cùng nhau canh nồi bánh chưng.
Riêng cô nhóc kia thì lại ngồi vào lòng bà được bà âu yếm, mân mê mái tóc tơ ngắn tầm ngang vai. Có lúc thì lại đứng giữa sân múa hát cho cả nhà xem như một ca sĩ thực thụ trong tiếng vỗ tay của mọi người. Rồi lại ngồi trong lòng bà để được kể về truyền thuyết bánh chưng, bánh dày. Lắm lúc hỏi mấy câu hỏi ngớ ngẩn đến buồn cười.
Chơi một hồi mệt lả thì lại lăn ra ngủ. Bà đưa nhóc qua cho mẹ bế vào nhà đặt lên chiếc giường thân quen bao ngày mà nằm ngon giấc đến sáng mai. Đến khi thức thì lại mếu máo đòi ngồi canh bánh chưng. Cô nhóc ấy chính là tôi hồi bé. Cái tuổi vô lo vô nghĩ được cả nhà yêu thương che chở.
Tôi nhớ những lúc được bà gọi cái tên “Bống”, nhớ những lúc được bà ôm ấp kể nghe những câu chuyện cổ tích và được cùng bà ngồi canh nồi bánh chưng bập bùng ánh lửa trong đêm. Lòng tôi tha thiết được một lần trở về cái chốn ấy, trở về với bà, lại cùng bà gói bánh chưng vào ngày Tết.
© Bảo Bảo - blogradio.vn
Xem thêm: Hóa ra người thứ ba, yêu đến mấy vẫn là người đến sau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.





