Nồi bánh chưng của bà
2021-02-16 01:20
Tác giả:
Bảo Bảo
blogradio.vn - Tôi nhớ những lúc được bà gọi cái tên “Bống”, nhớ những lúc được bà ôm ấp kể nghe những câu chuyện cổ tích và được cùng bà ngồi canh nồi bánh chưng bập bùng ánh lửa trong đêm. Lòng tôi tha thiết được một lần trở về cái chốn ấy, trở về với bà, lại cùng bà gói bánh chưng vào ngày Tết.
***
Mỗi năm, khi ngày Tết ngày càng tới gần, bao nhiêu niềm hân hoan chào mừng mùa xuân mới mẻ, yên vui, hạnh phúc. Nhà nhà người người nô nức sắm đồ, dọn dẹp nhà cửa để đón một năm mới may mắn.
Cây mai trước nhà nở nụ đầy cành chỉ chờ đến lúc nở rộ. Mẹ tôi nấu những món ăn thơm phức cả ngôi nhà. Mâm ngũ quả đầy đủ 5 loại trái cây khác nhau mang theo nhiều niềm may mắn, cặp dưa hấu tròn tròn, xanh xanh trên bàn thờ mà mẹ mới chuẩn bị xong. Rồi mẹ bê ra đôi cái bánh chưng xanh xanh, vuông vắn từ nhà bếp ra làm lòng tôi có gì đó bồi hồi nhớ lại cái ngày thơ bé khi ấy.
Một cô nhóc chừng khoảng 5 tuổi, lon ton chạy khắp sân nhà trên tay cầm cành đào mà được ba cắt cho. Khoác trên người bộ quần áo dài màu vàng tươi bảo vệ con người bé nhỏ ấy khỏi cái lạnh của mùa đông trên đất thủ đô.
Rồi nhóc bỗng dừng lại ánh mắt chăm chú nhìn gì đó rồi vui vẻ chạy lại.
“Bà đang làm gì đấy ạ?”, nhóc lễ phép hỏi.
Bà lão đang ngồi rửa những chiếc lá dong xanh mướt, hiền từ quay sang trả lời: “Bà đang rửa lá dong để gói bánh chưng cho Bống ăn đấy”.
Nhóc đưa tay vào chậu nước lạnh ngắt khuôn mặt nở nụ cười tươi đầy thích thú: “Cháu rửa phụ bà nhé”.
Cứ thế nhóc con ấy ngồi mò mẫm rửa mấy chiếc lá dong xanh, tồi lăn xăn ôm đống lá lên nhà.
Nhóc đưa mắt nhìn quanh đầy ngạc nhiên, thắc mắc hỏi: “Bà ơi, đây là gì vậy ạ?”.
Vẫn là sự hiền từ của bà trả lời: “Đây là gạo nếp, cái này là đậu xanh, bên kia là thịt lợn, còn mấy sợi kia là dây gói bánh đấy”.
Mùi hương thơm nhẹ hòa lẫn với cơn gió lạnh đầu năm làm lòng cô nhóc có gì đó mới mẻ lạ thường.
Thế rồi, bà bắt tay vào việc gói bánh. Bà đặt từng chiếc lá dong, đổ hai bát gạo nếp, một bát đậu xanh rồi đặt thêm mấy miếng thịt lợn. Bàn tay gầy của bà khéo léo gói chiếc bánh vuông vắn, xinh xinh dưới ánh mắt trầm trồ của cô nhóc. Nhóc cất tiếng: “Bà ơi, bà nhớ làm mấy cái bánh chưng bé cho Bống nhá. Bống nhỏ nên chỉ ăn được bánh nhỏ thôi”.
Cả nhà cười khuấy trước câu nói ấy còn bà thì cười trìu mến: “Bà biết rồi, bà làm cho Bống bánh nhỏ để Bống ăn nhá”.
Gói bánh xong, cô nhóc lại theo chân bà bê mấy chiếc bánh chưng bé mà bà làm riêng ra sân. Cô đưa bà những chiếc bánh cẩn thận bỏ vào nồi nước.
Cả nhà cùng vây quanh bên bếp lửa bập bùng để cùng nhau canh nồi bánh chưng.
Riêng cô nhóc kia thì lại ngồi vào lòng bà được bà âu yếm, mân mê mái tóc tơ ngắn tầm ngang vai. Có lúc thì lại đứng giữa sân múa hát cho cả nhà xem như một ca sĩ thực thụ trong tiếng vỗ tay của mọi người. Rồi lại ngồi trong lòng bà để được kể về truyền thuyết bánh chưng, bánh dày. Lắm lúc hỏi mấy câu hỏi ngớ ngẩn đến buồn cười.
Chơi một hồi mệt lả thì lại lăn ra ngủ. Bà đưa nhóc qua cho mẹ bế vào nhà đặt lên chiếc giường thân quen bao ngày mà nằm ngon giấc đến sáng mai. Đến khi thức thì lại mếu máo đòi ngồi canh bánh chưng. Cô nhóc ấy chính là tôi hồi bé. Cái tuổi vô lo vô nghĩ được cả nhà yêu thương che chở.
Tôi nhớ những lúc được bà gọi cái tên “Bống”, nhớ những lúc được bà ôm ấp kể nghe những câu chuyện cổ tích và được cùng bà ngồi canh nồi bánh chưng bập bùng ánh lửa trong đêm. Lòng tôi tha thiết được một lần trở về cái chốn ấy, trở về với bà, lại cùng bà gói bánh chưng vào ngày Tết.
© Bảo Bảo - blogradio.vn
Xem thêm: Hóa ra người thứ ba, yêu đến mấy vẫn là người đến sau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.





