Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những nỗi buồn thật đẹp

2021-12-02 01:30

Tác giả: Hạ Ly


blogradio.vn - Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

***

Tôi không thích sự chia ly, không thích những bài hát có ca từ rầu rĩ. Bởi cuộc sống này vốn đã không dịu dàng và niềm vui chỉ tồn tại vỏn vẹn trong chốc lát. Đương nhiên không phải tôi nhìn cuộc sống bằng con mắt bi quan mà thực tế chứng minh nỗi buồn là một phần của cuộc sống. Có khi không có nỗi buồn chúng ta lại cảm thấy thiếu.

Những ngày đầu tháng mười trời bắt đầu vào thu. Ở chỗ tôi thời tiết có vẻ mát mẻ hơn nhưng cái nóng của mùa hè vẫn còn sót lại vào lúc giữa trưa và đầu chiều. Chiều nay cũng chẳng khác những buổi chiều kia là mấy, thế nhưng nó có phần đặc biệt hơn. Hoàng hôn của hôm nay có màu da cam. 

Tôi thấy một màu cam cam hoà lẫn với chút tim tím mơ màng nơi cuối chân trời. Bắc cái ghế gỗ ra ban công tôi muốn ngắm nhìn màu sắc tuyệt vời này một lúc. Bình thường tôi không thích nghe nhạc trữ tình nhưng với khung cảnh này một chút âm nhạc da diết,sâu lắng lại phù hợp hơn bao giờ hết. Bài hát “Nhìn những mùa thu đi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn chầm chậm vang lên, tôi bỗng suy ngẫm nghiêm túc hơn về nỗi buồn.

Tôi tin rằng không một ai trên thế giới này thích nỗi buồn. Nỗi buồn thật phiền phức,thật đáng ghét. Thế nhưng sẽ ra sao nếu chúng ta học cách chấp nhận “sự phiền phức” này và trân trọng nó như niềm vui. Cuộc sống sẽ dễ thở hơn phải không. Thế nhưng điều này thật khó. Khi buồn chúng ta luôn tìm cách thoát ra hay cố làm một việc gì đó tích cực để quên nó đi. Đôi khi ta thấy mình thật khổ sở khi thấy nó cứ đeo bám dai dẳng chẳng chịu rời.

tuoi_-_20_-1

Khi buồn nhiều người chọn ở một mình, nhiều người chọn tụ tập bạn bè cho khuây khoả nhưng những nỗi buồn cứ như sợi tơ giăng mắc trong lòng khó chịu vô cùng. Chấp nhận nỗi buồn là một chuyện khó nhưng không phải là không thể. 

Nhìn khoảng trời chiều màu da cam tôi thấy nó rực rỡ, cuốn hút lạ kì. Ngày đang tàn, đêm dần buông ngày mai sẽ là một ngày mới. Bình minh như niềm vui, sự khởi đầu còn hoàng hôn như nỗi buồn, nỗi nhớ, sự chia ly, những gì đẹp đẽ như đang dần đến hồi kết. Thế nhưng bình minh và hoàng hôn luôn là hai khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày. Hai khoảnh khắc đó tạo nên một ngày thật đặc biệt. Niềm vui thật đẹp, còn nỗi buồn nó có đẹp không? Tôi nghĩ là có. 

Tôi cho rằng “Nỗi buồn thật đẹp”, cho phép bản thân sống chung với nỗi buồn không có gì là xấu cả. Nhờ có nỗi buồn chúng ta mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Chấp nhận nỗi buồn để bản thân phát triển hơn đó là điều quý giá biết nhường nào.

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác. 

Nhiều người không cho phép mình buồn, không cho phép bản thân được gục ngã, nhưng cảm xúc luôn cần được chúng ta ve vuốt. Quá cứng nhắc với bản thân cũng không phải là một cách hay. Buồn thì dừng lại đôi chút. Buồn thì hãy vỗ về bản thân. Chẳng thể gọi ai là kẻ thất bại nếu chúng ta đã cố gắng đủ nhiều. Hãy nhìn nỗi buồn theo hướng khác đi chúng ta sẽ thấy mọi thứ dường như không tệ đến thế.

tuoi_-_20

Trời tối hẳn, tôi mang cái ghế gỗ vào nhà. Một ngày lại qua đi. Ngày mai chúng ta sẽ đón chào một bình minh mới và gặp lại hoàng hôn vào cuối ngày. Quy trình đó cứ lặp đi lặp lại như thế, nhưng vẫn là bình minh, là hoàng hôn đó tuy nhiên chúng ta lại đổi khác từng ngày. 

Hoàng hôn như khoảnh khắc cuối cùng của sự hồi sinh. Hoàng hôn qua đi bình minh sẽ tái sinh trở lại. Vì vậy trên đời không có sự chia ly mà chỉ có kết thúc để tiếp nhận những điều mới. Bây giờ nghĩ lại thì ra tôi không ghét sự chia ly đến thế. Có lẽ tôi sẽ nghe những bản nhạc buồn, những bài hát đó chẳng thể làm tâm trạng tôi xấu đi mà xoa dịu tâm hồn tôi nhiều hơn. Câu từ của bài hát chiều nay vẫn luẩn quẩn trong đầu tôi:

“Gió heo may đã về

Chiều tím loang vỉa hè

Và gió hôn tóc thề

Rồi mùa thu bay đi”.

Tôi sẽ nhớ mãi buổi chiều màu da cam.

© Hạ Ly - blogradio.vn

Xem thêm: Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào? | Radio Tâm sự

 
 

Hạ Ly

một kẻ mộng mơ luôn tiếc nuối những điều đã cũ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

back to top