Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi buồn thật đẹp nhưng tớ ghét nó

2021-07-23 01:25

Tác giả: Hount


blogradio.vn - Nỗi buồn thật đẹp, nhưng tớ ghét nó. Nếu được lựa chọn, tớ sẽ lựa chọn cảm xúc của tớ luôn ở vạch 0, không vui không buồn như tớ đã từng. Tớ ước mình có thể tĩnh lặng ngắm nhìn thế giới quay cuồng trước mặt mà hoàn toàn không liên quan đến mình. Ngộ nghĩnh nhỉ?

***

Tự dưng tớ nhìn ảnh đại diện của tớ và nghĩ rằng tớ cười xinh quá, nhưng cười như thế có làm tớ quá mệt mỏi không?

Ngày đó, tớ từng gần như không cười và nói chuyện vui vẻ suốt một năm dài. Mọi người nghĩ tớ đang không ổn, nhưng tớ tự cảm thấy tớ ổn và tâm tớ thì tĩnh lặng không chút gợn sóng. Tớ từng được sống trong thế giới của riêng tớ, dẫu lúc đó tớ có từng nghĩ sớm thôi tớ sẽ rời khỏi cuộc đời vào một lúc nào đó.

Tớ luôn lo sợ vì tớ mà ai đó bị tổn thương, tớ luôn lo sợ vì những câu nói hành động của tớ làm ai đó trở nên tiêu cực. Tớ đã luôn muốn đem lại sự tích cực cho mọi người.

bay_-_bong

Tớ chúa ghét khó khăn, và nếu được lựa chọn thì tớ sẽ chọn một cuộc sống yên bình không có chút sóng gió nào xảy đến. Tớ bị ám ảnh về chuyện mình phải đủ tốt thì mới xứng đáng nhận được tình yêu thương. Và giả thuyết đó lại càng ngày càng tự nó chứng minh nó đúng rõ hơn qua quá trình tớ trưởng thành giữa những người thân thuộc quanh tớ.

Tớ khao khát nhận được tình yêu thương, và tớ đã nỗ lực? Sau đó thất bại.

Ngay cả chính bản thân tớ, tớ đã cố gắng trở nên thật tốt mới có thể yêu thương bản thân. Vậy thì tại sao tớ không thể yêu nốt những góc tối tăm trong con người tớ? Tớ từng ước rằng giá như có ai đó yêu con người không hoàn hảo của tớ, nhưng điều đó đối với tớ cũng là một việc khó nhằn.

Trong một xã hội hướng đến những điều thiện lành và tích cực. Tớ đã nghĩ sẽ tuyệt lắm nếu sức khỏe tinh thần tớ thật vững chãi, tớ biết cảm thông và thấu hiểu lòng người. Còn nỗi buồn thì sao? Người ta và cả tớ đều cố gắng thi vị nó. Nỗi buồn thật đẹp, nhưng tớ ghét nó. Nếu được lựa chọn, tớ sẽ lựa chọn cảm xúc của tớ luôn ở vạch 0, không vui không buồn như tớ đã từng. Tớ ước mình có thể tĩnh lặng ngắm nhìn thế giới quay cuồng trước mặt mà hoàn toàn không liên quan đến mình. Ngộ nghĩnh nhỉ?

em_-_nho

Cảm xúc tích cực mà tớ cố gắng trao đi, rồi cảm xúc tiêu cực tớ được nhận lại. Tớ nhận lại với gương mặt bình ổn nhất và tớ đã tự cho phép họ tổn thương tớ. Tại sao gào thét, đòi quyền công bằng, khóc lóc, trách móc lại là điều đáng xấu hổ nhỉ.

Tớ lớn lên hiền ơi là hiền, lại hay cười lại nhẹ nhàng. Có lẽ hồi nhỏ tớ đã biểu lộ cảm xúc ra quá mạnh mẽ và người lớn dạy tớ đó là điều không tốt đẹp gì (thôi thì tạm gọi tớ từng là con bé xấu tính đi). Lớn lên tớ học cách để che giấu cảm xúc. Nhưng mỗi lần tớ mệt mỏi quá vào một thời gian dài thì tớ bất chợt thay đổi, tớ kiệt sức và cáu kỉnh. 

Lúc đó gương mặt tớ chắc hẳn bất lực lắm, mọi người đều dè chừng nỗi buồn của tớ. Làm người tốt thật mệt mỏi, tớ ước tớ được là một con bé xấu tính và khó chịu như ngày xưa. Tớ căm ghét cả thế giới cũng được, nhưng tớ yêu bản thân tớ đúng nghĩa.

Bạn tớ hỏi có chuyện gì với thứ 7 của cậu vậy? Thứ 7 là ngày trong tuần tớ kiệt sức rồi, tớ không thể gắng gượng thêm được nữa và tớ phải bung tỏa cảm xúc cho tuần tiếp theo.

© Hount - blogradio.vn

Xem thêm: Thanh xuân mình đã nợ gì nhau?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

Ánh sáng của cuộc đời em là...?

Ánh sáng của cuộc đời em là...?

Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.

Viết tuổi thơ lên cây

Viết tuổi thơ lên cây

Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

back to top