Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi buồn thật đẹp nhưng tớ ghét nó

2021-07-23 01:25

Tác giả: Hount


blogradio.vn - Nỗi buồn thật đẹp, nhưng tớ ghét nó. Nếu được lựa chọn, tớ sẽ lựa chọn cảm xúc của tớ luôn ở vạch 0, không vui không buồn như tớ đã từng. Tớ ước mình có thể tĩnh lặng ngắm nhìn thế giới quay cuồng trước mặt mà hoàn toàn không liên quan đến mình. Ngộ nghĩnh nhỉ?

***

Tự dưng tớ nhìn ảnh đại diện của tớ và nghĩ rằng tớ cười xinh quá, nhưng cười như thế có làm tớ quá mệt mỏi không?

Ngày đó, tớ từng gần như không cười và nói chuyện vui vẻ suốt một năm dài. Mọi người nghĩ tớ đang không ổn, nhưng tớ tự cảm thấy tớ ổn và tâm tớ thì tĩnh lặng không chút gợn sóng. Tớ từng được sống trong thế giới của riêng tớ, dẫu lúc đó tớ có từng nghĩ sớm thôi tớ sẽ rời khỏi cuộc đời vào một lúc nào đó.

Tớ luôn lo sợ vì tớ mà ai đó bị tổn thương, tớ luôn lo sợ vì những câu nói hành động của tớ làm ai đó trở nên tiêu cực. Tớ đã luôn muốn đem lại sự tích cực cho mọi người.

bay_-_bong

Tớ chúa ghét khó khăn, và nếu được lựa chọn thì tớ sẽ chọn một cuộc sống yên bình không có chút sóng gió nào xảy đến. Tớ bị ám ảnh về chuyện mình phải đủ tốt thì mới xứng đáng nhận được tình yêu thương. Và giả thuyết đó lại càng ngày càng tự nó chứng minh nó đúng rõ hơn qua quá trình tớ trưởng thành giữa những người thân thuộc quanh tớ.

Tớ khao khát nhận được tình yêu thương, và tớ đã nỗ lực? Sau đó thất bại.

Ngay cả chính bản thân tớ, tớ đã cố gắng trở nên thật tốt mới có thể yêu thương bản thân. Vậy thì tại sao tớ không thể yêu nốt những góc tối tăm trong con người tớ? Tớ từng ước rằng giá như có ai đó yêu con người không hoàn hảo của tớ, nhưng điều đó đối với tớ cũng là một việc khó nhằn.

Trong một xã hội hướng đến những điều thiện lành và tích cực. Tớ đã nghĩ sẽ tuyệt lắm nếu sức khỏe tinh thần tớ thật vững chãi, tớ biết cảm thông và thấu hiểu lòng người. Còn nỗi buồn thì sao? Người ta và cả tớ đều cố gắng thi vị nó. Nỗi buồn thật đẹp, nhưng tớ ghét nó. Nếu được lựa chọn, tớ sẽ lựa chọn cảm xúc của tớ luôn ở vạch 0, không vui không buồn như tớ đã từng. Tớ ước mình có thể tĩnh lặng ngắm nhìn thế giới quay cuồng trước mặt mà hoàn toàn không liên quan đến mình. Ngộ nghĩnh nhỉ?

em_-_nho

Cảm xúc tích cực mà tớ cố gắng trao đi, rồi cảm xúc tiêu cực tớ được nhận lại. Tớ nhận lại với gương mặt bình ổn nhất và tớ đã tự cho phép họ tổn thương tớ. Tại sao gào thét, đòi quyền công bằng, khóc lóc, trách móc lại là điều đáng xấu hổ nhỉ.

Tớ lớn lên hiền ơi là hiền, lại hay cười lại nhẹ nhàng. Có lẽ hồi nhỏ tớ đã biểu lộ cảm xúc ra quá mạnh mẽ và người lớn dạy tớ đó là điều không tốt đẹp gì (thôi thì tạm gọi tớ từng là con bé xấu tính đi). Lớn lên tớ học cách để che giấu cảm xúc. Nhưng mỗi lần tớ mệt mỏi quá vào một thời gian dài thì tớ bất chợt thay đổi, tớ kiệt sức và cáu kỉnh. 

Lúc đó gương mặt tớ chắc hẳn bất lực lắm, mọi người đều dè chừng nỗi buồn của tớ. Làm người tốt thật mệt mỏi, tớ ước tớ được là một con bé xấu tính và khó chịu như ngày xưa. Tớ căm ghét cả thế giới cũng được, nhưng tớ yêu bản thân tớ đúng nghĩa.

Bạn tớ hỏi có chuyện gì với thứ 7 của cậu vậy? Thứ 7 là ngày trong tuần tớ kiệt sức rồi, tớ không thể gắng gượng thêm được nữa và tớ phải bung tỏa cảm xúc cho tuần tiếp theo.

© Hount - blogradio.vn

Xem thêm: Thanh xuân mình đã nợ gì nhau?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

back to top