Đi qua nỗi buồn
2021-05-04 01:25
Tác giả:
Lament
blogradio.vn - Nó choàng tỉnh, hóa ra chỉ là mơ, nhưng văng vẳng trong tai nó là những tiếng hót của bầy chim đang lượn giữa tầng không. Nó tự hỏi thần may mắn hôm nay thức hay ngủ nhỉ? Có lẽ mình nên chúc ngài ấy ngủ ngon. Nhưng quan trọng hơn nó biết cách để sống vui mỗi ngày.
***
Mấy tuần nay nó cảm thấy như có sức ép vô hình nào đó đè xuống mình nặng trĩu. Không tập trung vào được việc gì hết. Nó đi dạo cho khuây khỏa nhưng nơi thì đóng cửa như phố sách, nơi thì vắng vẻ, quạnh hiu.
Chiều nay ngồi ngoài sân ngắm lũ chim sẻ sà xuống sân, nó chợt nghĩ ước gì nó được như lũ chim này. Chúng có cánh, chúng có thể bay. Phải, chúng sẽ bay trên khắp bầu trời kia. Cả không gian mênh mông ấy chỉ dành riêng cho chúng, chúng sẽ làm chủ không gian rộng lớn với những tảng mây trắng như bông bay lững lờ, sẽ cất lên tiếng hót vang động giữa tầng không. Nó hỏi lũ chim.
“Các ngươi có bao giờ biết buồn không? Có lẽ là không.”
Nó tự trả lời. Rồi nó lại nó.
“Ta chỉ ước mỗi khi buồn nó sẽ có thể xõa tung sải cánh kia, bay và bay mãi, bay mãi, bay mãi như các ngươi. Bay và bay cho đến khi tim ta như muốn nổ tung khỏi lồng ngực, ta sẽ xé gió tầng không cho đến khi đau rát bởi những cơn gió táp vào mặt, cho đến khi đôi cánh của ta mệt mỏi rã rời đến muốn rụng xuống. Lao giữa tầng không như thế ta sẽ không còn buồn, không còn u sầu, không còn phiền muộn nữa. Tầng không kia sẽ là chốn thiên đường của ta”.
Bầy chim vẫn lặng lẽ nhặt gạo giữa sân, những hạt gạo nó đã ném ra, chẳng biết chúng có lắng nghe nó nói không. Nhưng nó vẫn nói tiếp.
“Đã bao nhiêu lần ta ngồi đây ngước lên nhìn bầu trời xanh ngắt trên đầu ta. Và ta biết ước mơ bay lên đó vẫn chỉ là ước mơ mà thôi. Ta chỉ biết…”.
Bỗng một con chim sẻ bé nhỏ nhảy mấy bước đến gần nó, nghếch cái mỏ xinh xinh lên nhìn nó, và nói.
“Buồn ư? Ai mà chả buồn chứ, cây cỏ cũng buồn mà”.
Nó kinh ngạc thốt lên.
“Ngươi biết nói à? Thế các ngươi làm sao cho hết buồn? Và nỗi buồn là gì?”.
“Tự nhiên vẫn nói chuyện với con người suốt mà. Chúng tôi làm gì cho hết buồn ư? Chừng nào với chúng tôi trời còn trắng nõn nà, những cái cây còn xanh ngăn ngắt, những bông hoa còn tỏa hương thơm ngan ngát rập rờn khoe sắc, chừng nào mặt trời còn mơn man chúng tôi bằng ánh nắng óng vàng, chừng nào mưa xuân vẫn còn phủ sương muôn cây, thì chúng tôi biết mình vẫn còn một ngày để sống, một ngày để vui. Thế thôi”.
“Thế thôi? Thế còn ngày mai, ngày kia, ngày kia nữa và những ngày kia nữa thì sao?”.
“Thì lại thức dậy thôi. Hôm nay chúng tôi gặp thần may mắn thì vui, ngày mai thần may mắn ngủ chúng tôi lại háo hức chờ đón ngày kia nữa. Rồi ngày kia nữa thầy may mắn thức dậy với chúng tôi thì chúng tôi sẽ lại có một ngày để vui mà. Thần may mắn cũng phải có lúc ngủ chứ, sao thức mãi được đâu?”.
“Thần may mắn... ngủ ư?”.
Nó lắp bắp nhắc lại.
“Thế nghĩa là sao?”
“Như ngày hôm nay của anh đó. Anh không thể bay như chúng tôi nhưng anh có thể chạy. Anh vẫn còn đôi chân như chúng tôi vẫn còn đôi cánh. Hôm nay hãy chúc ngài ấy ngủ ngon biết đâu ngày mai thần may mắn thức cả ngày thì sao?”.
Nói rồi con chim quay lưng đi trở lại với mấy con trong bầy. Chúng quay lại nhìn nó lần cuối cất cánh bay đi. Nó vội gọi với đàn chim.
“Này các ngươi vẫn chưa cho ta biết nỗi buồn rốt cục là gì?”
“Là gì ư? Chúng tôi chẳng biết, chúng tôi vui quá quên rồi”.
Con chim kia ngoảnh lại trả lời nó rồi bay vút đi.
Nó choàng tỉnh, hóa ra chỉ là mơ, nhưng văng vẳng trong tai nó là những tiếng hót của bầy chim đang lượn giữa tầng không. Nó tự hỏi thần may mắn hôm nay thức hay ngủ nhỉ? Có lẽ mình nên chúc ngài ấy ngủ ngon. Nhưng quan trọng hơn nó biết cách để sống vui mỗi ngày.
© Lament - blogradio.vn
Xem thêm: Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.






