Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày trở gió

2016-10-27 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Đi qua biết bao mùa gió trở, tất cả đã dần lùi vào quá khứ. Mỗi một mùa gió đi qua, tôi càng trở nên rắn rỏi và kiên cường. Tôi biết cách đối diện với khó khăn, biết tự an ủi mình sau những thất bại, biết nở nụ cười như một cách ngụy trang với cuộc đời sau những chán chường, vấp ngã. Tôi những tưởng mình đã mạnh mẽ hơn sau ngần ấy mùa trở gió…

***

Chiều muộn...

Từng bước từng bước lê đôi chân mệt nhoài trên con đường nhỏ với những ô gạch đã bị bào mòn và ngả màu theo năm tháng. Ráng chiều chỉ còn là những vệt mờ nhạt hắt lên sau những rặng mây cuối trời. Gió hất tung đám lá khô được quét gọn nơi góc đường, thổi chúng đi mỗi lúc một xa. Tôi bất giác co tay vào trong túi áo. Thật lạnh! Hôm nay trời trở gió!

Trong quá khứ, đó là những buổi sáng tôi một mực làm ổ trong chăn, cố sức níu giữ từng giây từng phút để được hưởng thụ sự ấm áp nơi ấy, dù biết trước rằng ít phút sau sẽ phải cuống cuồng lên để không bị muộn học. Thường thì sẽ là những câu kêu ca phàn nàn của mẹ, rằng không biết tối qua tôi thức đến mấy giờ, và phải chăng là vì những cuốn truyện mà tôi chất đầy trên giá sách. Những lúc ấy, tôi sẽ vơ lấy ổ bánh mì được chuẩn bị trên bàn và lao ra khỏi nhà nhanh như một cơn lốc để tránh những lời đe dọa của mẹ rằng sẽ bán phá giá tủ truyện mà mất bao năm tôi mới tích cóp được!

Đó là những buổi học phụ đạo đến hơn 8 giờ tối, chờ đợi tôi ngoài cửa lớp không chỉ là những cơn gió lạnh đầu mùa mà còn cả bóng dáng của bố tôi, lẳng lặng hòa vào ánh đèn đường hiu hắt. Tôi sẽ nhét tay vào cái túi áo ấm sực của bố, dựa vào bờ vai vững chắc đầy an tâm ấy mà huyên thuyên suốt trên đường về nhà. Chỉ là những câu chuyện vụn vặt trên lớp, về những thầy cô khó tính hay những bài giảng nghe mãi mà vẫn không hiểu. Thường thì bố tôi sẽ ậm ừ vài tiếng để tôi biết rằng tôi đang không độc thoại, nhưng có sao, với tôi thế đã là quá đủ. Bố luôn dùng hành động để quan tâm tôi hơn là những gì bố nói! Bố quan tâm tôi hơn những gì bố nói!

Những ngày trở gió

Những ngày trở gió...

Là những buổi chiều tan học tôi lê la khắp các hàng quán ven đường cùng đám bạn, ăn xoài dầm, pho mai que hay những xiên thịt nướng nóng hổi – thứ quà vặt muôn thuở của tụi con gái. Là những buổi tối cuối tuần cả bọn tụ tập bên đống than hồng ở một góc bờ hồ nào đó đầy gió, nướng ngô, khoai, và buôn đủ mọi thứ chuyện trên đời. Trời thì lộng gió, đứa nào đứa nấy ngồi sát vào nhau, tay nắm chặt lấy bàn tay thật ấm. Thi thoảng sẽ có một vài cơn gió ẩm ương lang thang đi lạc, như giận dỗi mà ùa vào, cuộn lên vài vụn than đỏ rực, làm cả đám nhốn nháo tìm đường tránh.

Rồi chúng tôi sẽ chia nhau những bắp ngô nướng vàng ruộm thơm phức hay những củ khoai đen nhẻm vì cháy mà vẫn ngọt đến bất ngờ. Khói bốc lên từ những miếng khoai ấy đượm một mùi vị ngọt ngào mà rất lâu về sau tôi vẫn chẳng thể nào quên. Mặt đứa nào cũng vương vài vệt đen mà đôi mắt vẫn lấp lánh ánh cười.

Những ngày trở gió

Những ngày trở gió...

Là những buổi sáng tôi chống cằm như lơ đễnh mà nhìn ra ngoài cửa chỉ để chờ đợi một bóng hình quen thuộc. Thường thì cậu ấy sẽ xuất hiện ngay sát giờ truy bài với mái tóc lổm chổm vì gió tạt và đôi mắt còn nhập nhèm ngái ngủ. Cậu ấy bước qua chỗ tôi và mang theo cả một vùng gió trở ngoài kia, man mác cái lạnh ngày chuyển mùa nhưng cũng ấm áp đến lạ lùng!

Hay là những buổi chiều phủ chút màu mơ ảo bởi mưa bụi, tan vào không gian, đậu nhẹ nhàng trên mi mắt khi tôi ngồi sau cậu ấy quá giang đến lớp học thêm buổi tối. Biết bao lần tôi muốn được tựa vào tấm lưng ấy, muốn đưa tay cảm nhận làn gió đang vờn qua mái tóc ấy, nhưng lại ngập ngừng không dám. Cậu ấy là thanh xuân của tôi, là năm tháng của lưng chừng trẻ con và trưởng thành, là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ, là nỗi đau ngọt ngào của một thời tuổi trẻ…ấm áp đến lạ lùng.

Những ngày trở gió

Đi qua biết bao mùa gió trở, tất cả đã dần lùi vào quá khứ. Mỗi một mùa gió đi qua, tôi càng trở nên rắn rỏi và kiên cường. Tôi biết cách đối diện với khó khăn, biết tự an ủi mình sau những thất bại, biết nở nụ cười như một cách ngụy trang với cuộc đời sau những chán chường. Tôi những tưởng mình đã mạnh mẽ hơn sau ngần ấy mùa trở gió…

Trời hôm nay trở gió! Và trăn trở cả những nỗi niềm của lòng tôi! Trong tôi vẫn là cô nhóc của ngày nào, vẫn muốn được bao bọc trong vòng tay yêu thương của bố mẹ, vẫn muốn bỏ hết những xô bồ của cuộc sống để trở về căn nhà thân yêu sau những thất bại và khổ đau, vẫn đau đáu hướng ánh mắt ướt nhòa về gia đình khi cảm thấy bản thân như chơi vơi không điểm tựa giữa chốn phố phường hoa lệ… Tôi vẫn luôn luyến tiếc những tháng ngày vô tư bên đám bạn nhí nhố, luôn vô thức nhìn lâu hơn những đám học trò thoáng gặp trên đường và rồi lại mường tượng ra hình ảnh của chính mình khi xưa…Và tôi vẫn luôn mỉm cười vu vơ khi nhớ về hình ảnh của cậu ấy. Dù chỉ một giây thôi, trái tim luôn thắt chặt lại thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng, kèm theo một dư vị ngọt tê tê kéo dài khi tôi bất chợt nghĩ về mối tình đầu đơn phương thật đẹp mà cũng thật buồn ấy…

Những ngày trở gió…

© Hà Hồng Hạnh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top