Ngày trở gió
2015-01-16 01:00
Tác giả:
Gió hờ hững thổi, con tim bối rối chạy trốn, hờ né tránh chút mạnh mẽ thoảng lạnh lùng.
Bờ môi khô khẽ bởi gió chạm mà run nhẹ, man mác cảm giác hư vô.
Mái tóc dài rối bời tỏa theo từng làn gió, hun hút mây trời phiêu du..
Đôi mắt ấy đượm màu thu, nhạt nhòa như mơ mộng bất chợt… vỡ òa - long lanh hạt mưa sa.
Ngày trở gió nhẹ nhàng, bao khát khao giấu giếm đằng sau những mệt nhoài cát bụt… thổi bay…
Ngày trở gió, ngày ẩm ương, thôi nói cười giả dụ, thôi vô tình bất định, thôi hồn nhiên mơ hoa…thôi ủ ê vội vã, thôi buông lơi những thương yêu mảnh dẻ, thôi viễn hoặc ảo não…
Chỉ là xa xăm trong từng cơn gió rít ngoài kia thiếu đi những dạt dào thuở nào vẫn tưởng, thiếu đi hơi ấm lạc loài nơi mịt mù hối hả, chỉ là gió thoảng qua đây phả vào lòng người chút tê tái, hụt hẫng, chỉ là mơ hồ thứ phong trần bàng bạc rồi mù quáng đắm chìm trong ảo mộng,..
Ngày trở gió, co ro trong tà áo mỏng, rùng mình hoang mang….

Bận đăm chiêu ngẫm nghĩ những dòng chữ nhảy múa trên trang sách, buồn cười vì chẳng phải là thứ sách lâm li, chẳng phải thứ tiểu thuyết cố nhồi vào tâm hồn người những tình cảm dở dang, cũng chẳng thể là sách triết lý dạy đời này nọ chúng bạn hay đọc, chỉ là thứ sách ôn thi sáo rỗng với chiến lược kinh doanh hay các bộ luật cứng nhắc và đầy khe hở.. Ừ thì chẳng qua biếng đọc sách,lười xem phim ,rồi vô tình không cảm nhận được tất thảy những cảm xúc người đời dựng lên, tự biên tự diễn để bỗng nhiên ngu ngơ khờ dại, bỗng nhiên con tim chai sạn và tẻ nhạt theo dấu vết thời gian.
Bận nhìn ngắm vu vơ từng dòng người trong gió, nắm bàn tay lại rất khẽ và tự nhủ trái tim thôi băn khoăn thổn thức những chuyện ngớ ngẩn đâu đâu ..
Bận đeo tai phone, lắng nghe mãi một bản nhạc xưa cũ, chìm trong đó, say gió rồi lang thang theo miên man hoài niệm xưa cũ…
Bận lững thững đếm từng nhịp chân bước, trên con phố nồng nàn vị Thu mênh mang, thấm vào từ thớ da thịt quen thuộc đến cả những ngọn cỏ bơ vơ, lạ lẫm. 1.2.3… , vỉa hè dường như hun hút, đôi chân bé nhỏ ngượng ngùng giữa cái thênh thang…choáng ngợp…vẫn phải tiếp tục như thể là đang cố gắng lắm đấy, như thể chỉ có một mình vùng vẫy níu lấy thương yêu.
Ngày trời trở gió, mây cũng chẳng hiền lành như trước, kéo mưa đến chung vui hay chỉ để giông dài những vết thương tương truyền định kiếp. Còn mưa lúc rất nhẹ, nghiêng nghiêng theo tà áo gió, vừa đủ để cái se lạnh tràn về chạm khẽ lên làn da, bờ môi và mái tóc,có lúc hắt mạnh ướt cả hồn người rối rắm những nghĩ suy. Màn đêm yên tĩnh bủa vây thường ngày bị cơn mưa khuấy động, vẫn chỉ còn còn một mình thao thức giữa nhạt nhòa tối tăm, vụt nghe tiếng chuông gió đâu đâu rất gần mà cứ ngỡ xa xôi thoảng vào không gian lạnh lẽo. Cô quạnh, bi ai đến run người. Là cố dặn lòng không vương sợ hãi, là cố nhủ lòng không thương nhớ gió ngoài kia, là cố mặc định trái tim mình là ánh sáng chẳng thể vì mưa hay đêm tối dày đặc ấy mà nao núng đâu.
Ngày trời trở gió, chạnh lòng man mác theo tiếng thở của thiên nhiên trở mình. Cảm giác được khúc chuyển giao mùa vang dần dần, từ từ, chậm chạp gõ cửa gọi mời ai đó sống hết mình cho tuổi trẻ, những luyến tiếc rồi cũng hóa vụn vỡ của tháng năm phai mờ….Lãng quên đánh mất duyên phận, lạc hoài trong quá khứ rồi cũng có ngày trỗi dậy mạnh mẽ và can đảm chấp nhận tất thảy.
Ngày trời trở gió
…. là bình yên chẳng còn mơ mộng,
là tiếng lòng nấc dài theo gió buốt,
những tổn thương vật vờ mãi khôn nguôi.
Ngày trời trở gió,
... ta trôi về ta của ta xưa cũ,
ngây ngô ngắm gió khóe môi nghiêng!
- Linh Bùi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.


