Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày hanh nắng

2022-01-26 01:25

Tác giả: Ckute Zerus


blogradio.vn - Tôi phì cười. Không phải vì Tết, cũng không phải vì nắng và gió hanh, mà thật sự có cái gì đó đang thay đổi mà cả tôi và Trí đều có thể cảm nhận. Chúng tôi đạp xe về khi trời vừa tắt nắng, tiếng Regina Spektor vẫn vang lên, lúc gấp gáp, lúc khoan thai. Có cái gì đấy vui vui trong lòng.

***

Tôi thích ngắm nhìn người khác, quan sát biểu hiện của họ những lúc vui buồn hay tức giận. Tôi có thể ngồi hàng giờ ở tiệm cà phê gần ngã tư để ngắm người đi đường dừng đèn đỏ, hay nhẩn nha trong công viên cả ngày xem từng tốp các anh chị sinh viên ngồi họp nhóm hoặc đàn hát với nhau. Chính vì vậy, tôi không thích Trí, rất rất là không thích từ ngay lần gặp đầu tiên trong ngày nhập học vào lớp mười. 

Trí ngạo mạn, đến mức tôi có cảm giác cậu ấy có khả năng chặn mọi mối quan hệ hay mọi mục đích làm thân, dù nụ cười, nét mặt hay mọi thứ toát ra từ con người Trí đều mang vẻ thân thiện. Đấy là tôi nghĩ vậy. Vẻ thân thiện của Trí có điều gì đặc biệt lắm, đến mức những người xung quanh luôn hiểu ra một điều rằng sự thân thiện ấy là tất cả những gì người ta có thể nhận được, đừng mong đợi và cũng không thể mong đợi một cái gì đó gắn bó hơn và sâu sắc hơn. 

"Xùy, chả thèm" - Tôi ngồi chống tay lên cằm, cười khẩy một cái. Cửa sổ để lọt vài tia nắng vàng của một ngày đầu Đông lạnh giá, mọi thứ cứ sáng sáng, ấm ấm, có gì đầy chơi vơi.

Hôm đầu tiên nhận lớp, cô chủ nhiệm yêu cầu cả lớp tôi đứng lên giới thiệu về mình, từ tên tuổi, gia đình sở thích và mọi thứ kỷ niệm hầm bà lằng liên quan khác. Đến lượt mình, Trí chầm chậm bước lên trước lớp nở một nụ cười bình thản.

- Mình tên là Trí, không phải Chí trong "Chí Phèo" đâu nhé.

Rồi theo sau đó là một câu chuyện cười. Trí kể chuyện duyên đến mức tất cả tụi bạn trong lớp đều ôm bụng cười nghiêng ngả và quên đi rằng thứ mà mọi người cần nghe không phải là câu chuyện ấy. Trong lớp tôi không ai biết gì về Trí, hay đúng hơn là không một ai quan tâm đến điều ấy nữa, ngoài tôi.

hen_-_ho_8

Cuối tuần, tôi đi chợ tậu về một cây trạng nguyên giống mới, lá có màu xanh thẫm hơn và phần ngọn có màu đỏ sậm hơn những cây bình thường. Tôi trồng cây trong chậu màu trắng, cái cây mập mập thấp thấp xòe những cái lá to gần bằng bàn tay ra bốn phía.

Cái chậu nhỏ làm nổi bật màu đỏ sậm của tán lá và những mụn hoa nhỏ bằng hạt đỗ ở trên cùng, nhưng những gì tôi cảm nhận được lại là một vẻ tĩnh lặng và bí ẩn, y như Trí vậy. Không, tôi mua cái cây ấy không phải vì nó giống Trí, mà đơn giản là vì tôi thích cái màu đỏ đậm tối tối đặc biệt của nó thôi. Tôi lắc đầu một cái thật mạnh để ngắt dòng suy nghĩ cứ trôi miên man, chống hai tay vào đầu gối đứng dậy rồi cầm cái bình tưới nước đi vào trong nhà. Mấy giọt nước nhỏ li ti đọng trên lá cứ lấp lánh rồi nối đuôi nhau trượt theo sống lá rơi xuống đất.

- Đúng là xui tận mạng mà.

Tôi đập bàn một cái thật khẽ, đủ để mấy đứa xung quanh không chú ý mà vẫn giải tỏa được một tí bức xúc mới gợn lên trong lòng. Buổi học đầu tiên của năm lớp 12, cô Địa chia lớp thành 15 nhóm, mỗi nhóm có hai người, run rủi thế nào tôi lại bị ghép đôi với Trí. 

Một tuần một tiết học, cũng chẳng có gì nhiều, nhưng bốn mười lăm phút ngồi cạnh và cứ phải chăm chú làm việc chung với một người mà mình không  ưa tí nào, đối với tôi đúng là cực hình.

cung_-_nhau

Trí rất hay cười, nụ cười vừa thân thiện vừa lịch sự lại vừa xa cách mà tôi rất ghét. Thà Trí cứ cáu gắt một lần, lớn tiếng một lần, hay đơn giản là nhăn mặt một lần thì chắc tôi đã không có ác cảm tới vậy. Đôi khi con người ta có những suy nghĩ lạ lùng thế đấy, có khi một người bị ghét không phải vì người đó đã làm gì, mà chỉ đơn thuần vì người đó không làm gì thôi. 

- Như ơi.

Đang ngồi lơ mơ nghĩ cách để đối phó với những cảm giác khó chịu sau này nên tôi không phát hiện ra là Trí đã đứng ngay đằng sau. Trời ạ, lại cái kiểu cười vô thưởng vô phạt làm người ta muốn nản lòng ấy.

- Gì thế?

- Hôm nay cô bảo về nhà làm nhóm bài phần tích trong Atlat Địa lý Việt Nam đấy nhé.

- Ờ.

Tôi thở dài đánh thượt. Làm nhóm chung với một người kỳ quặc như Trí đúng là chẳng dễ dàng tí nào. Hay chính tôi mới là người kỳ quặc nhỉ?

- Cái lá xanh trên cùng, sau hai tuần nữa, sẽ chuyển dần sang màu đỏ cho coi.

Trí tì cằm lên tay, ngồi ở cái ghế gỗ phía sân sau nhà tôi rồi nhìn trân trân vào cây Trạng Nguyên đang vươn mình hứng nắng Đông. Cũng chỉ vì cái bài tập nhóm trớ trêu trên lớp và cũng vì tôi sĩ diện nhất quyết "không thèm" qua nhà Trí học nhóm.

- Ông nói cứ như đúng rồi. Làm gì có chuyện.

- Cá không?

- Sợ gì mà không cá. Mà cược cái gì mới được chứ? - Tôi hếch mặt lên. Cái cây này tôi đã mua được ba tuần, chẳng có cái lá xanh nào chuyển sang màu đỏ hết.

- Vậy ai thua sẽ phải làm theo yêu cầu của người kia. Nhưng phải là yêu cầu thực hiện được ấy.

- Đơn giản.

thanh_-_xuan_123

Những đợt gió hanh mùa đông sắp về, nắng lên hồng hào nhưng không khí vẫn lạnh băng đầy giá buốt.

Quán kem nhỏ nằm trong cái xưởng sắt đã cũ, lọt thỏm ở góc cuối của một trường trung cấp nghề cũ kỹ, chẳng có tên, chẳng có biển hiệu, cũng chẳng có bàn ghế hay bất cứ phương tiện chỉ dẫn nào. Lần nào đến ăn, mọi người cũng đi vào trong xưởng sắt để mua mấy cây kem ốc quế rồi ra ngoài đứng ăn dưới tán cây xà cừ cao lớn thỉnh thoảng lại thả xuống sân vài cái lá khô. 

Trí và tôi đạp xe đến rồi dựng hai cái xe cạnh nhau bên gốc cây xù xì, cao lớn. Tôi đứng phía ngoài, quan sát thật kỹ quán kem kỳ lạ mà tôi chưa đến bao giờ. Xung quanh chỗ tôi đứng là la liệt sắt thép cũ, có những cái quạt cho động cơ với hình thù kỳ lạ bị vứt chỏng chơ nằm buồn xo trong góc, bên trong đầy ngập xác lá khô. 

Mọi thứ xung quanh cứ gợi lên cảm giác buồn miên man của những ngày mùa Đông với làn sương giăng mờ mờ bất tận. Tôi chăm chú ngắm nhìn khung cảnh buồn rầu ấy mãi, đến mức không nhận ra rằng Trí đã đứng cạnh từ lúc nào, hai tay cầm hai cây kem va-ni, miệng nở nụ cười quen thuộc hiền lành nhưng lạnh giá.

- Ngắm gì mà chăm chú thế?

- Ờ... Chẳng có gì.

Tôi ậm ừ cho qua chuyện, tay cầm lấy cây kem hãy còn cứng nguyên, hương va-ni trộn lẫn với mùi gỗ xà cừ tạo nên một thứ cảm giác xốn xang kỳ lạ. Tôi và Trí yên lặng đứng cạnh nhau, không ai nói một câu. Tôi chăm chú lắng nghe tiếng lá trên cao xì xào khe khẽ, những bức tường vàng loang lổ rêu xanh, những cái cửa sổ trên cao đã vỡ thủng lỗ chỗ giấu phía sau mấy cái song sắt đã han rỉ. Mọi thứ cứ mang một vẻ hiền lành cũ kỹ khiến tôi không thể nào ngừng quan sát.

- Kem ngon.

Tôi khẽ khàng buông một câu hững hờ, một tay vẫn cầm cây kem, mắt nhìn lên những tầng cây cao. Tôi ngồi sau xe, hai chân đung đưa theo nhịp một bài hát thường xuyên nghe mỗi khi mùa đông về.

All the rowboats

In the oil paintings

They keep trying to

Row away, row away”.

- Biết mà! - Trí buông một câu chắc nịch cái mặt sáng bừng và vênh lên y hệt lúc thắng cược với tôi.

- Tôi chả ưa ông tí nào, không một tí nào luôn.

- Cũng biết luôn.

- Xì. Ông tự tin vừa thôi. Tôi chả bao giờ tỏ thái độ gì, ông biết làm sao được?

- Cần gì phải có thái độ, có những chuyện chỉ cần dựa vào cảm giác là có thể khẳng định được hơn 50% rồi. Có điều tôi không hiểu tại sao bà lại ghét tôi?

- Ờ thì đại khái, không thích là không thích.

da_-_ngoai_5

Tôi ậm ừ cho qua chuyện. Hôm nay cũng vui. Tôi không rõ vui vì cái kem, vì những bức tường cũ kỹ, hay đơn giản chỉ là trực giác của tôi mách bảo rằng hôm nay hẳn là một ngày may mắn. Tôi không muốn nói sâu hơn về ác cảm của mình đối với Trí, thứ ác cảm đang dần dần tan biến và thay thế vào đó là một cảm giác kỳ lạ không thể nào diễn tả.

- Về nhé.

Trí quay sang tôi, khuôn mặt không buồn không vui, không bình thản cũng không vội vã. Đàn chim nối đuôi nhau bay về tổ, mấy cái bóng đen nhỏ mờ li ti tan biến dần trong ánh hoàng hôn, y những con thuyền trong một bức tranh.

"All the rowboats, in the oil paintings, they keep trying to row away, row away..."

Tôi bước vào trong quán kem mua lấy một cây rồi mang ra ngoài đứng ăn một mình, lưng dựa vào gốc cây rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời trong vắt. Bài tập nhóm cuối cùng cũng xong, tôi không phải hằng ngày nói chuyện với khuôn mặt thân thiện kiêu kỳ ấy nữa, nhưng tôi vẫn muốn một lần được tìm lại những cảm giác cổ kính và tự do trong buổi chiều đi ăn ở quán kem cũ.

Cuối đông, gió về hanh hao, lá xà cừ rụng xuống mặt sân rồi bị gom thành từng đống nhỏ. Tôi nhẩn nha thưởng thức cây kem va-ni một mình, vẫn cái cây ấy, vẫn những bức tường vôi vàng loang lổ rêu bám xanh xao, nhưng tôi vẫn thấy có một khoảng trống sâu hun hút. Tôi đeo tai nghe, tiếng Regina Spektor ồm ồm pha trộn với nhịp nhạc vừa gấp gáp vui tươi lại vừa trầm buồn sâu lắng. 

hen_-_ho_6

Tôi chăm chú nhìn từng tốp học sinh đi vào quán kem rồi túm tụm thành nhóm nhỏ với những biểu cảm khác nhau. Cũng có một vài người đi ăn một mình như tôi, nhưng chỉ vào lấy kem rồi đi về, lúc thì chậm rãi thênh thang, lúc thì ồn ào vội vã. Phút chốc, tôi chợt hiểu ra rằng ai cũng có những bí mật riêng, có những bí mật nhỏ xíu, lại có những bí mật to đùng và bao trùm một phần lớn trong cuộc đời của mỗi người. Không cần phải cố gắng tìm hiểu một ai đó, chỉ cần khi bên cạnh người ấy ta cảm thấy thoải mái, thế là đủ rồi.

- Bà ăn một mình mà không rủ tôi vậy? - Trí khẽ nhăn mặt.

- Tiện đường thì qua thôi. Đang tính gọi ông ra ăn cùng.

 Trí đứng cạnh tôi, một tay đút vào túi áo, tay kìa cầm cây kem va-ni chỉ còn một nửa.

- Chứ vì sao bà không ưa tôi vậy?

- Tôi không ưa ông hồi nào? Làm gì có?

Trí ngước mặt lên trời, ngoác miệng cười một tràng sảng khoái. Nắng lên nhẹ nhàng nhưng đứng dưới tán cây vẫn thấy hơi lạnh lơ lửng khắp không gian.

- Cứ mỗi đợt sắp Tết, trời thật hanh mà lại có nắng là lá trạng nguyên sẽ chuyển dần từ xanh sang đỏ.

Tôi phì cười. Không phải vì Tết, cũng không phải vì nắng và gió hanh, mà thật sự có cái gì đó đang thay đổi mà cả tôi và Trí đều có thể cảm nhận. Chúng tôi đạp xe về khi trời vừa tắt nắng, tiếng Regina Spektor vẫn vang lên, lúc gấp gáp, lúc khoan thai. Có cái gì đấy vui vui trong lòng.

© Ckute Zerus - blogradio.vn

Xem thêm: Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không? | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

back to top