Những mùa mưa tắm mát tuổi thơ
2016-05-08 01:30
Tác giả:
Mùa mưa lại về rồi, những cơn mưa bất chợt xua đi cái nắng oi ả đến rát cả người, những giọt mưa mừng rỡ nhảy nhót trên mặt lá và khắp sân nhà, vu vơ nó nhẻm miệng nhớ về một thời “sửu nhi” cùng đám bạn.
Ngày mưa đi học lội bộ đến rũ cả chân trên con đường sình lầy, nhiều khi trời mưa quá lớn không thể nào tự đi, ba mẹ phải cõng trên lưng cho qua vũng lầy rồi chúng nó mới tự đi, có ngày mặt váy thật là đẹp đi không đúng chỗ lún đến đầu gối lấm hết cả váy áo, mít ướt khóc sướt mướt chẳng chịu đến trường. Hay những chiều đi học về trên con đường ruộng trêu chọc đuổi nhau té nhào xuống bờ mương ướt sũng cả quần áo, sách vở rồi giận hờn vu vơ không thèm rủ nhau đi học,… Giờ muốn thử lại cái cảm giác cả lũ tắm mưa ướt sách ướt vở, cảm giác lún mất dẹp khóc lê loa trên đường về, muốn thử cảm giác ngâm đôi chân trong vũng lầy mà không rút lên được trên con đường sình lầy giữa mùa mưa, có lẽ chẳng thể được vì con đường ngày xưa ấy đã thay một màu áo mới tươi đẹp hơn.

Ngày mưa là cả một tuổi thơ thú vị, đến mùa mưa là nó được theo ba rà cá dọc các mương nước, nó xách cái giỏ bằng dây giang được bà làm tặng đeo đúng điệu một cô gái nông thôn chính hiệu lẽo đẽo sau lưng ba. Châm điện e e một chú cá rô nằm gọn vào vợt lưới, nó thò đôi tay nhỏ xíu bắt bỏ vào giỏ, chú cá giãy đành đạch trên tay như muốn xin nó trả chú về với sông sâu để bơi lội tung tăng khắp nơi. Lâu lâu lại được một hai con tôm nó la hét nhảy lên sung sướng như vừa bắt được vàng vì là thứ nó thích thể nào về nhà cũng được mẹ làm cho vài món tuyệt cú mèo, lúc lại bị mấy anh cua kẹp đau điếng la ú ớ vang cả cánh đồng.
Về nhà, nó thì chẳng biết làm gì cứ lăn săn giúp mẹ làm lặt vặt, thế là bữa trưa cơm nóng ăn kèm món canh đắng nấu với cá trắng, cá kho thơm lừng mùi gừng tươi chút cay cay của ớt. Nhiều ngày mưa lớn, ba chuẩn bị sạc đèn pin, đến đêm lúc mà nó trùm mền ngủ ngon giấc thì mình ba lội qua những cánh đồng bắt ếch không biết ba đi ba về lúc nào mà sáng thức giấc đã thấy mùi cháo ếch thơm lừng, vậy mà còn được mọi người nhường cho mấy cặp đùi ếch to bự nữa chứ. Ôi tuổi thơ
Mưa nặng hạt lăn tăn khắp xóm làng, có lúc mạnh mẽ như tát vào mặt nhưng có lúc lại bẽng lẽng duyên dáng đến lạ, nó thích cái tính cách ương ngạnh đó của mưa vì giống y chang cái tính khí trời trời đất đất con nít của nó. Trời mới đổ vài giọt chưa thấm đất, mùi đất bay lên nồng cả mũi đến khó chịu mà đòi tắm, bị mẹ la cho một trận thì giận hờn không nói chuyện, có khi chạy về ngoại ở lỳ không chịu về. Cái thời trẻ trâu cả bọn kéo nhau tắm mưa, kéo từ nhà đứa này đến đứa khác vừa tắm vừa lội nước lũm bũm. Mưa hối hả và bất chợt làm nó bệnh đến cả tuần, nào là sốt đau họng, rát cổ, sổ mũi mẹ phải vất vả thức đêm canh chừng nó, lo đến run người khi nó bị những cơn sốt độc ác hành hạ, đó là những tháng ngày dài nó được nũng nịu với mẹ.
Dù có đi đâu nó vẫn luôn giữ mãi những kỷ niệm của một thời trẻ trâu con nít con nôi chẳng biết gì, luôn vô tư, hồn nhiên, đáng yêu, trong sáng. Nhớ làm sao cái khoảng trời thơ ấu luôn được ông bà, ba mẹ chăm lo, đâu đó còn ê a tiếng bà ru giữa trưa hè, tiếng trẻ con đùa giỡn giòn tan trong chiều mưa nặng hạt. Một mình giữa thành phố ồn ào nhộn nhịp, nó muốn hít cho căng tràn cái khí trời mát mẻ quê hương, muốn đi một mình trên triền đê ngày nào ê a vài ba câu hát tuổi thơ. Dù đi đâu làm gì thì có lẽ mỗi người vẫn không quên một con đường đó là Đường về nhà. Nơi tuổi thơ đong đầy sức sống, nơi luôn có những con người ủng hộ, thúc bách, động viên, cổ vũ ta trong cuộc sống. Cám ơn giọt mưa đã tắm mát tuổi thơ ta….
© Yen Nhi – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






