Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi từ phía mưa

2016-04-25 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Bên nhau những buổi chiều mưa lạnh giá. Suốt cả mùa hè, mỗi lần tôi đến luôn có một nụ cười hiền dịu, nhẹ bẫng đón chào tôi. Từng khoảnh khắc ấy, tôi không sao quên được. Rồi anh không đến nữa. Lời ca anh hát ngày nào đệm cùng tiếng guitar réo rắt mưa. Cuối phố, người xa mãi…

***



Nghe bài hát Đi từ phía mưa (Tiên Cookie)

Tôi đến In heaven là vào một ngày mưa tuôn xối xả. Mưa kèm theo bụi đường giăng mù mịt. Cả thành phố chìm trong màn mưa trắng đục. Gần đó lại không có mái hiên nào, tôi đành rẽ vào In heaven. Nhưng chẳng lẽ lại đứng chờ bên ngoài trong khi mưa còn rất lâu mới tạnh. Nghĩ vậy, tôi gửi xe và đi vào bên trong quán. Vừa bước chân vào tôi như lạc vào một thế giới khác hẳn. Ấm áp và màu sắc trang trí của quán làm tôi dễ chịu. Không còn chỗ nào, tôi theo lối cầu thang gỗ lên tầng trên. Khách khá đông. Tôi nhìn quanh tìm kiếm, may quá vẫn còn một chiếc bàn trống duy nhất ở phía cuối dãy, gần cửa sổ.

Chị phục vụ hỏi tôi uống gì. Tôi bảo đem cho tôi một bình trà hoa cúc. Trời mưa mà thưởng thức trà nóng thì còn gì tuyệt bằng. Từ đây nhìn xuống phố phường vắng lặng, chỉ trông thấy những giọt mưa hình vòng tròn thi nhau rơi. Có những hạt nương theo gió, chui qua ô cửa rồi rớt xuống bàn tôi ngồi. Ngắm mưa rơi, tôi bỗng thấy cuộc sống thật bình yên và chậm rãi.

“Xin lỗi, anh có thể ngồi ké được không? Tại… hết chỗ rồi.” Giọng trầm ấm của một người con trai cất lên cắt ngang dòng suy tư trong đầu tôi. Tôi chợt ngước mắt nhìn, chàng trai nói với một nụ cười tươi sáng vào một ngày mưa ảm đạm. Tôi ngẩn ngơ hết mấy giây rồi khẽ gật đầu. Chàng trai cầm cốc cà phê và ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Đi từ phía mưa

Tôi và anh còn gặp nhiều lần hơn nữa tại quán cà phê In heaven. Những lần gặp gỡ luôn luôn là những ngày mưa. Đều là anh nhận ra tôi và đưa tay lên vẫy. Tôi mỉm cười đáp lễ. Có hôm không còn bàn, chúng tôi lại ngồi chung, mỗi người theo đuổi một công việc riêng. Tôi đọc sách, anh nghe nhạc. Tôi lơ đễnh ngắm mưa bay, anh lại hí hoáy vẽ tranh. Tôi viết nhật ký, anh lại chìm đắm trong những bản nhạc jazz bất hủ. Hai người lữ khách xa lạ cùng trú mưa ở thiên đường, không thân nhau quá để có thể xin số điện thoại của người kia. Nhưng tôi luôn vui, trái tim ấm lên khi trông thấy anh xuất hiện với cốc cà phê trên tay, tai đeo headphone. Những hôm tôi đến trễ đã thấy anh ngồi ở đó tự bao giờ. Và lần nào anh cũng nói ‘Lại gặp nữa rồi’ khi tôi vừa đặt túi xách xuống ghế dù đó chẳng phải là tình cờ. Chúng tôi ngồi cùng nhau như là một sự hẹn trước.

Bên nhau những buổi chiều mưa lạnh giá. Suốt cả mùa hè, mỗi lần tôi đến luôn có một nụ cười hiền dịu, nhẹ bẫng đón chào tôi. Từng khoảnh khắc ấy, tôi không sao quên được. Là khi nghe anh kể chuyện đời, là lúc anh dúi vào tay tôi túi hạt dẻ nóng sực, là những ngày anh chở tôi trên chiếc xe máy cũ kĩ, anh bảo dạo một vòng quanh phố mưa, là những hôm mưa ào ạt, gió thổi mạnh, mưa tạt vào bên trong quán, anh liền đứng dậy kéo rèm qua để tránh những hạt mưa vội vã. Anh bảo anh sợ tôi lạnh. Phút giây anh nói câu nói ấy, tim tôi đập hẫng đi một nhịp. Dù sự quan tâm mà anh dành cho tôi là vô tình hay hữu ý nhưng cũng đều làm tôi choáng váng đến lạ kỳ.

Đi từ phía mưa

Rồi anh không đến nữa. In heaven tuy đông khách nhưng tôi lại chơ vơ và lạc lõng. Tôi để mặc bình trà nguội lạnh, cứ ngóng mắt ra ngoài phố, chỉ để khẽ reo thầm khi bắt gặp vóc dáng cao ráo quen thuộc. Nhiều ngày tôi đợi chờ là bấy nhiêu ngày tôi thất vọng. Lòng nhớ nhung một điều gì đó hình như đã xa lắm rồi. Những cảm xúc trong tôi cứ dâng tràn mỗi khi ngắm vạt mưa rơi trên phố vào một buổi chiều mùa hè êm đềm. Phép màu của bà tiên đã không ghé qua. Mưa cuốn đi hết bao kỷ niệm mỏng manh và ngắn ngủi.

Ngày lại nối ngày, yêu thương chưa được định hình đã tan biến. ‘Thiên đường’ vang lên giai điệu da diết của Đi từ phía mưa.

Tôi ngẩn ngơ, tiếc nuối. Một nụ cười dịu dàng, long lanh cho những ngày mưa u ám đã rời xa tôi. Và tôi cứ nhớ, lời ca anh hát ngày nào đệm cùng tiếng guitar réo rắt mưa. Cuối phố, người xa mãi…

Dù có đổi thay mong anh quay về đây..
Vun đầy cho nhau dấu yêu đang hao gầy.
Dù mưa vẫn ru câu ca bên đời anh
Kìa mưa ơi mưa có thương cho tình tôi?


© Quách Thái Di – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Trên đời này không tồn tại cuộc gặp gỡ nào vô cớ, cũng sẽ không có sự bỏ lỡ hoàn toàn sai lầm. Hãy đợi tôi, đợi tôi trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân, tôi sẽ đứng trước mặt cậu và nói với cậu “Cảm ơn vì đã là một phần trong thanh xuân của tôi, cảm ơn vì đã trở thành động lực để tôi cố gắng mỗi ngày và ngày một trở nên tốt đẹp hơn”.

Luôn có những người tốt bên em

Luôn có những người tốt bên em

Cuộc sống vẫn tốt đẹp Vì còn ánh mặt trời Luôn còn những người tốt Sẵn sàng ở cạnh em.

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

Ai trong chúng ta cũng đều có điểm mạnh riêng và việc của bạn chính là nhìn ra chúng. Sau khi nhận ra giá trị của bản thân, tự khắc bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn trong cuộc sống. Từ đó bạn sẽ mạnh dạn làm những điều mình muốn và thể hiện tài năng của mình, thay vì cứ mãi rụt rè trong chiếc mai vô hình. Dưới đây là 6 thói quen suy nghĩ có thể giúp bạn cải thiện sự tự tin.

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Tuổi đôi mươi là vậy, nhiều cảm xúc đan xen, nhưng sau này nhìn lại có lẽ đây chính là độ tuổi đẹp nhất của mỗi người. Cũng là lúc mở ra nhiều trang mới. Cuộc sống là vậy, các mảnh ghép tuy có thể không hoàn hảo nhưng nó sẽ ghép được thành một cuộc đời. Có đau thương, có vất vả mới có thể hạnh phúc. Sống hết mình vì hôm nay, cũng chính vì bù đắp hôm qua, và chuẩn bị tương lai.

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Cô ấy không có chút tình cảm gì với tôi và tôi nhận ra rằng, nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi. Cả tôi và cô ấy đều tập trung cho công việc của cá nhân, cho đến thời gian gần đây, khi tôi nói chuyện lại với cô ấy thì cô ấy đã có một tình yêu đẹp với một cậu bạn cùng tuổi rồi, thời gian trôi nhanh thật.

Yêu là thế

Yêu là thế

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy tiếng nữa cô sẽ tới gặp anh, sẽ ôm lấy anh giữa đời thực, không phải trong giấc mộng. Cô gửi một tin nhắn cho anh “Em trai ơi, anh đợi đi”. Chẳng ai nhìn nhưng hai má cô đỏ ửng, xấu hổ dựa đầu vào ghế, mỉm cười mãn nguyện.

back to top