Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhật ký tự do của tôi

2022-06-16 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Chợt có một suy nghĩ rất đặc biệt lóe lên bên trong tôi: sau này kiếm thật nhiều tiền rồi mua một căn nhà gần biển. Sáng ngắm bình minh, tối ngắm hoàn hôn. Thỉnh thoảng đi đây đi đó, sống một cuộc sống yên bình đến hết đời.

***

Ngày không nắng

Tí tách những hạt mưa rơi trên mái nhà rồi chảy xuống ban công phòng tôi. Lại một buổi sáng không nắng của mùa hè. Hôm nay tôi dạy khá muộn, bước đến cửa ban công, vén cái màng màu xám lên, để khung lộ ra khung cảnh xinh đẹp sau đấy. Trước mắt tôi là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, những hạt mưa rào rơi xuống dòng sông xanh biếc, rồi theo chảy uống lượn chảy đi. Trên dòng sông đấy có những cây lục bình trôi từ từ.

Tôi bước đến tủ quần áo chọn bừa một bộ quần áo rồi bước vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Đi xuống nhà, làm một chút điểm tâm rồi thưởng thức nó. Khi thưởng thức xong, dọn dẹp rồi pha cho mình một tách cafe nóng rồi bật một bản nhạc thật chill, chọn từ tủ sách một cuốn sách hay rồi vừa nhấm nháp cafe, thỉnh thoảng ngồi ngắm nhìn cảnh sau khung cửa sổ nhỏ hướng về dòng sông. Cuộc sống tôi hiện tại khá êm ả trôi qua nhẹ nhàng, không có nhiều khó khăn. Nó bình dị đến nỗi đôi khi tôi quên rằng thế giới ngoài kia còn nhiều thử thách. Thế giới nhỏ của tôi luôn thế, một chuỗi ngày lặp đi lặp lại, nghe có vẻ khá chán nhưng tôi yêu nó. Tôi thích cảm giác an toàn ấy. Vui thì ở nhà lặp lại những việc đã quen. Buồn thì mang vali lên và đi đến một nơi nào đó không ai biết tôi và tôi chẳng quen ai.

Những người bạn cùng tuổi tôi bây giờ đã có gia đình nhỏ của mình, họ đang tri qua từng khoảng khác hạnh phúc với những người con, hay những bất ngờ từ na kia của mình. Bạn tôi hỏi tại sao tôi lại không tìm cho mình một mái ấm hay một bờ vai nương tựa? Khi ấy tôi chỉ cười trừ hay chỉ trả lời đại loại mấy câu như: "Người thành công luôn có lối đi riêng", hay "Tại thích, được không?". Biết sao giờ, tôi khác với họ, thích sự yên bình, không ồn ào, tôi vẫn chưa sẵn sàng có trách nhiệm với một sinh linh nhỏ bé hay sự trói buộc từ gia đình, tôi thích sự an toàn và sự tự do trong thế giới hiện tại của chính mình. Tôi cũng không thể thoải mái khi ở bên một ai đó, tôi không cảm thấy sự an toàn trong tình yêu, với tôi chỉ cần một vài người bạn hiểu tôi là đủ, tôi thích đắm chìm trong thế giới của riêng mình, yên tĩnh và bình dị. Cảm thấy thế giới ngày càng xô bồ và hối hả là cảm xúc hiện tại của tôi. Thay vì tìm hiểu người khác thì tôi lại thích tự mình tìm hiểu thế giới nội tâm của mình. Chợt có một suy nghĩ rất đặc biệt lóe lên bên trong tôi: sau này kiếm thật nhiều tiền rồi mua một căn nhà gần biển. Sáng ngắm bình minh, tối ngắm hoàn hôn. Thỉnh thoảng đi đây đi đó, sống một cuộc sống yên bình đến hết đời.

Tiếng điện thoại chợt reo, là bạn thân tôi. Cô khác với tôi, cô là người hướng ngoại, hoạt bát, nhiều bạn, hòa đồng, được mọi người yêu thích. Cô lấy chồng được tầm bốn năm, chồng cô lớn hơn cô năm tuổi. Anh ấy tầm 34 tuổi, cô còn có một câu con trai lớn và một đứa con gái nhỏ, con trai lớn được 4 tuổi, cô gái nhỏ được gần 2 tuổi. Cô gọi tôi đi cafe với mua sắm quần áo, cô hỏi tôi tầm 2 tiếng nữa đi được không. Tôi bảo được. Thế là tôi chuẩn bị ra ngoài. Khi tôi đi mưa đã tạnh hẳn, đến điểm hẹn, tôi chờ cô gần 30 phút thì điện thoại lại reo là cô gọi, "Ê An ơi, tớ không đi được rồi. Tớ định gửi nhờ nhà ngoại cho tớ xõa tí, mấy ngày nay tớ vừa chăm tụi nhỏ vửa làm việc, bận quá trời. Mà đứa nhỏ biết được khóc là quá trời. Tớ đi không được rồi. Xin lỗi nha hẹn An hôm khác nha". Tôi cười bảo không sao, tắt điện thoại, nghĩ đi nghĩ lại thôi lỡ thay đồ ra ngoài rồi về thì kiểu gì chả giặt nên tôi quyết định ra quán làm việc đổi không khí.

Chọn một quán quen bên bờ hồ, tôi gọi một ly capuchino. Quá khá vắng chắc do nằm trong hẻm khuất. Giá nước ổn, nước thì ngon quán đẹp lại yên tĩnh nên thỉnh thoảng trong nhà trọ có hơi ồn ào thì tôi sẽ ra đây ngồi. Biết đưc quá này cũng được gọi là một kỉ niệm khó quên. Lúc ấy là cuối tuần của đại học năm hai của tôi, cô bạn thân ấy nhất quyết kéo tôi ra khổi ký túc xá cho bằng được với cả ngàn lý do như: “Ở trong phòng nhiều quá không chán à?” hay “Ở trong phòng nhiều quá khéo mày trở thành ma cà rồng mất”. Với mấy cái lý do ấy tôi lại phải đi cùng cô.

Đi qua mấy cung đường cô chỉ, tôi thấy nó rất lạ, tôi hỏi có phải nó chỉ nhầm đường rồi không thì nó nói đi đúng đường. Không biết đúng kiểu gì mà hai đứa đi một hồi thấy hơi sai, ghé lại hỏi một cô bên đường thì đúng là lạc rồi. Đi một thềm vài cái nhà thì tôi thấy quán này. Quá bày trí rất đẹp mắt, kiểu cổ điển, nhạc chill chill, giá ổn phù hợp với sinh viên, ít người. Đúng gu tôi, vào nhờ anh chủ quán chỉ đường thì tôi cũng về được. Lúc tôi đi là 9 giờ sáng và lúc tôi về được tới phòng trọ thì là 3 giờ chiều. Sau đó tôi trở thành khách quen quán này mỗi khi bạn thân tôi mang bạn lạ về nhà trọ chơi.

Lấy máy tính ra và làm việc của mình. Hơi lạ nhỉ? Hẹn bạn đi chơi mà đem theo máy tính? Tôi biết rõ cô ấy, mỗi khi hẹn tôi lúc nào cũng vậy, không đi trễ do dỗ con ngủ, thì hủy hẹn vì con khóc không cho đi. Đôi khi chúng tôi điện thoại nói chuyện thì tôi nghe được sự ồn ào trong nhà của cô ấy, là tiếng cười đùa của hai đứa nhỏ con cô. Cô kể với tôi nhiều chuyện lắm, chuyện vui có buồn có. Nhưng lúc nào khi kể với tôi xong cô cũng cười. Mấy lần tôi cũng có tí ghen tị với sự hạnh phúc của cô. Nhưng sao bây giờ, hiện tại tôi chả có cảm xúc với ai. Nên tôi vẫn thế, một mình một thế giới. Làm việc xong gấp lại laptop bỏ lại vào balo của mình, gọi thêm một ly trà nữa rồi tính tiền ra về.

Nói thế chứ tôi vẫn để xe ở đấy, dạo một vòng quanh hồ. Tôi chợt nhận ra rằng khi tôi làm việc trời lại đổ thêm vài cơn mưa phùn. Tôi dạo quanh thấy được rất nhiều điều thứ vị, nghe được rất nhiều thứ hay ho. Nghe được tiếng ve, tiếng cười thấy được trẻ nhỏ chơi hay những ván cờ của những cụ lớn tuổi. Quay về lấy xe, tôi còn được gặp lại một người bạn cũ hồi cấp 2, giờ nó khác hẳn, có vợ đẹp, xe sang, buôn chuyện vài câu tôi tạm việt ra về vì nó có bận đưa vợ đi khám thai. Nó nói vợ nó tháng sau sinh, là con trai, nó vui lắm. Tôi chúc mừng nó rồi nó lại tiếp tục đi, tôi lại về lấy xe. Trước khi đi nó lại trêu tôi rằng: "Chừng nào cho tớ ăn đám cưới đây?". Tôi cười cười đáp: "Khi nào thì cho."

Về tới nhà, tôi lại chìm đắm trong thế giới của bản thân, thế giới mà tôi yêu. Có nửa kia thì thích đấy, nhưng tôi thích tôi của hiện tại hơn. Có nhà, có xe, có tài sản, cha mẹ hạnh phúc, mạnh khỏe. Thỉnh thoảng về thăm cha mẹ, lâu lâu lại vi vu khắp nơi. Sống một cuộc đời vô ưu vô lo.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đã từng có người thương anh nhiều đến như vậy | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

'Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!' - thật may mắn vì đối với tôi nó đúng

'Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!' - thật may mắn vì đối với tôi nó đúng

Bố hay bảo con gái là con nhà người ta, lấy chồng rồi sẽ giống bát nước hắt đi, nó sẽ không bao giờ thu lại được nữa. Thực tế, tôi đã luôn chứng minh được lời bố tôi nói là không đúng

Em đợi chờ cả thanh xuân cuối cùng thì được gì?

Em đợi chờ cả thanh xuân cuối cùng thì được gì?

Tôi và anh yêu nhau năm 17 tuổi, đến với nhau bằng thứ tình cảm thuần khiết, bằng sự nồng nhiệt của tuổi trẻ, yêu từ những thứ giản dị nhất. Yêu anh khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, luôn chịu áp lực từ gia đình vì nhà tôi vốn khó, không có cho con gái yêu sớm. Nhưng tôi vẫn luôn kiên trì với thứ gọi là tình yêu, thứ mà tôi gọi là người của đời mình. Nhưng sau 4 năm tưởng đâu tôi sẽ nhận được quả ngọt, kết quả cho những hy sinh thì tôi lại nhận được một cái kết đắng, cái kết mà tôi không thể nào nghĩ đến.

Cổ nhân dạy hậu thế: 4 kiểu người nên kết giao cả đời, 3 loại người không được làm bạn

Cổ nhân dạy hậu thế: 4 kiểu người nên kết giao cả đời, 3 loại người không được làm bạn

Không phải ai cũng thích hợp để làm bạn. Con người đến một độ tuổi nhất định, phải đủ nhận thức để sàng lọc quan hệ, biết kết giao với 4 kiểu người, tuyệt giao với 3 loại người này.

Như khúc tình ca (Phần 2)

Như khúc tình ca (Phần 2)

Cô hay nói rằng anh cười lên rất đẹp, rạng ngời như hướng dương dưới ánh mặt trời. Nguyệt à, em là ánh nắng của anh, vắng em rồi hướng dương không còn tươi sắc nữa.

Bài học thay đổi cuộc đời của tỷ phú Warren Buffett: Chọn một người bạn để đầu tư như cổ phiếu, bạn nên tin ai để có cơ hội chiến thắng cao nhất?

Bài học thay đổi cuộc đời của tỷ phú Warren Buffett: Chọn một người bạn để đầu tư như cổ phiếu, bạn nên tin ai để có cơ hội chiến thắng cao nhất?

Trong số bạn bè, đồng nghiệp và người thân của bạn, nếu được chọn một người để đầu tư giống đầu tư cổ phiếu, bạn sẽ chọn ai? Bạn đã từng xem xét, hay suy nghĩ đến vấn đề này chưa?

 Em đẹp tựa tình ca mùa hạ

Em đẹp tựa tình ca mùa hạ

Em đẹp tựa tình ca mùa hạ Dẫn tôi qua những trưa nắng hè Như ánh trăng treo lên trong đêm tối Nhỏ bé nhưng lại thắp sáng hồn tôi.

Bố vẫn luôn dõi theo từng bước đi của con

Bố vẫn luôn dõi theo từng bước đi của con

Từ sâu trong tim, tôi luôn tin rằng, bố vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi. Ai cũng nói chính ông đã phù hộ cho tôi sống sót qua hai lần tai nạn giao thông nghiêm trọng. Và mỗi khi gặp khó khăn, tôi vẫn luôn nhớ về bố như một điểm tựa tinh thần để tiếp tục vững bước tiến lên phía trước. Chỉ có một điều vẫn khiến tôi ray rứt là cả đời này tôi cũng không còn cơ hội nói với bố một câu từ tận đáy lòng “Con yêu bố rất nhiều”.

Đừng nghĩ mình còn trẻ cho phép sai quá nhiều

Đừng nghĩ mình còn trẻ cho phép sai quá nhiều

Bạn ơi ngày tháng còn dài Nhưng chớ có dại làm sai quá nhiều.

Có 1 trong 4 tướng trán này, xin chúc mừng bạn là người có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

Có 1 trong 4 tướng trán này, xin chúc mừng bạn là người có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

Nếu bạn may mắn sở hữu một trong 4 tướng trán dưới đây thì xin chúc mừng bạn sẽ gặp nhiều thành công trong cuộc sống.

Đặt cây xanh ở 5 vị trí này cây trổ lộc trắng muốt, nhà nghèo càng nên có một cây

Đặt cây xanh ở 5 vị trí này cây trổ lộc trắng muốt, nhà nghèo càng nên có một cây

Vị trí đặt cây không chỉ cần đẹp mà còn cần mang đến sự hài hòa, phù hợp với phong thủy.

back to top